Thông tin truyện
Bỏ Bố Vào Tủ Lạnh
Sáng nay, bố tôi ngã xuống trong phòng khách rồi qua đ/ời.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. Tối hôm trước ông vẫn còn ngồi xem thời sự, thỉnh thoảng còn càu nhàu vài câu về giá cả leo thang. Thế mà chỉ sau một đêm, căn nhà đã mất đi người lớn tuổi nhất.
Tôi đứng bên cạnh thi th/ể lạnh dần của bố, rất lâu không nói nên lời.
Vợ tôi khóc một lúc rồi lặng lẽ lau nước mắt. Đứa con trai ba tuổi chẳng hiểu chuyện gì, vẫn ôm món đồ chơi chạy quanh nhà.
Cuộc sống không cho chúng tôi thời gian đau buồn.
Bệ/nh tình của vợ ngày càng nặng. Tôi thất nghiệp đã tám tháng. Căn hộ mua từ những năm thị trường bất động sản còn sốt nóng giờ bỏ không, mỗi tháng vẫn phải trả gần bốn nghìn tệ tiền v/ay. Tiền tiết kiệm đã cạn từ lâu.
Khi điện thoại báo tin lương hưu của bố vừa được chuyển vào tài khoản, tôi nhìn con số tám nghìn tệ trên màn hình rất lâu.
Tám nghìn tệ.
Đủ để cả nhà sống thêm một tháng.
Thế là một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu tôi.
Chúng tôi không báo tang.
Không gọi xe tang.
Không thông báo cho bất kỳ ai.
Chúng tôi lặng lẽ đặt thi th/ể của bố vào chiếc tủ lạnh lớn mới mua cách đây vài tháng.
Tôi biết việc này là sai.
Tôi cũng biết sớm muộn gì mọi chuyện sẽ bại lộ.
Nhưng người sắp ch/ết đuối luôn muốn bám lấy bất kỳ khúc gỗ nào trôi ngang qua.
Nửa tháng trước, khi đưa bố đi tái khám, bác sĩ đã gọi riêng tôi ra ngoài.
Ông ta nhìn hồ sơ rồi thở dài:
"Chuẩn bị tâm lý đi. Cụ không còn nhiều thời gian nữa đâu."
Từ giây phút ấy, kế hoạch lĩnh lương hưu giả đã bắt đầu hình thành.
Tôi lấy lý do muốn tự tay chăm sóc bố để cho nghỉ việc cô hộ lý.
Tôi cố gắng c/ắt đ/ứt mọi mối liên hệ xã hội xung quanh ông.
Thật ra việc đó cũng không khó.
Bố tôi nổi tiếng nóng tính. Khi còn đi làm ông từng cãi nhau với không ít người. Sau khi nghỉ hưu càng sống khép kín hơn. Gần như chẳng có ai chủ động đến thăm.
Những người hàng xóm cũ cũng chuyển đi hết.
Khu chung cư giờ toàn người trẻ thuê nhà, ai cũng bận rộn với cuộc sống riêng.
Người duy nhất khiến tôi lo lắng là chị gái.
Từ năm cấp ba chị đã cãi nhau với bố. Sau khi tốt nghiệp đại học thì tới Bắc Kinh làm việc. Mỗi năm về nhà chưa tới một lần.
Tôi chỉ hy vọng chị đừng đột nhiên nhớ nhà.
Mỗi ngày tôi đều vào Wechat xem vị trí chị đăng tải.
Chỉ cần thấy chị vẫn ở nơi khác, tôi mới có thể yên tâm ngủ.
Vợ bảo tôi đang trở nên hoang tưởng.
Nhưng tôi vẫn lắp camera trước cửa nhà, dặn cô ấy tuyệt đối không mở cửa cho bất kỳ ai.
Tôi giữ bí mật về cái ch/ết của bố như giữ mạng sống của chính mình.
Thời buổi này, nghèo đói và thất nghiệp còn đáng sợ hơn nhiều thứ khác.
Một buổi trưa, điện thoại đột nhiên báo có người xuất hiện trước cửa.
Tôi mở camera lên xem.
Là cô hộ lý cũ.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Cô ta đứng trước cửa, liên tục gõ mạnh.
"Nhà có ai không?"
Tôi hít sâu một hơi rồi mở hé cửa.
"Có chuyện gì vậy?"
"Tôi muốn gặp ông cụ."
"Có việc gì không?"
"Ông cụ có nhà không?"
Tôi nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Nếu nói có, cô ta sẽ đòi gặp người.
Nếu nói không, biết đâu lại sinh nghi.
Nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của tôi, cô ta đề nghị:
"Cho tôi vào nói chuyện đi."
Tôi cố tình tỏ ra khó chịu.
"Lương tôi trả đủ rồi. Chúng ta đâu còn quan hệ gì nữa?"
Không ngờ vừa dứt lời, cô ta lập tức bật khóc.
"Anh không biết thôi. Ông cụ còn n/ợ tôi tiền."
Tiếng khóc khiến những người hàng xóm đi ngang đều ngoái đầu nhìn.
Tôi sợ cô ta làm lớn chuyện nên chỉ đành cho vào nhà.
Ngồi xuống ghế sofa, cô ta bắt đầu kể một câu chuyện khiến tôi nghe mà choáng váng.
Theo lời cô ta, bố tôi từng hứa trả tiền để đổi lấy những dịch vụ riêng tư. Ban đầu trả rất sòng phẳng, sau đó dần dần khất nợ.
Tôi nghe mà đau cả đầu.
Mẹ tôi mất sớm.
Bố sống một mình nhiều năm.
Nếu những lời này là thật thì cũng không phải không có khả năng.
Nhưng lúc này điều tôi lo không phải món nợ kia.
Mà là cái xác đang nằm trong tủ lạnh phía sau lưng.
"Tôi không biết chuyện đó."
Tôi cố giữ bình tĩnh.
"Ông ấy không có nhà."
"Không có nhà thì tôi đợi."
Cô ta khoanh tay.
"Con trai không trả thì để bố trả."
Tôi vô thức đứng chắn trước chiếc tủ lạnh.
Bàn tay siết chặt tới mức nổi gân xanh.
"Chị muốn bao nhiêu?"
"Năm nghìn."
"Tôi không có."
"Không có thì chờ ông cụ về."
Không khí trong phòng càng lúc càng ngột ngạt.
Đúng lúc ấy, cô ta bỗng hít mũi.
"Sao trong nhà có mùi gì lạ thế?"
Lưng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
"Không có gì cả."
Cô ta lại định bước về phía phòng ngủ của bố.
Tôi vội vàng chặn lại.
Hai người giằng co ngay giữa phòng khách.
Tôi cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhưng tai họa vẫn chưa dừng lại.
Chuông cửa lại vang lên.
Tôi nhìn camera.
Suýt nữa ngất xỉu.
Người đứng bên ngoài chính là chị gái tôi.
Chị kéo vali, miệng nhai kẹo cao su, liên tục đập cửa.
"Mở cửa!"
"Tao biết mày ở trong đó!"
Tôi chỉ muốn đập đầu vào tường.
Người tôi sợ nhất cuối cùng vẫn xuất hiện.
Hộ lý nghe tiếng liền nói:
"Cho cô ấy vào đi. Tôi cũng muốn có người phân xử."
Tôi cắn răng.
Có lẽ đây là cách duy nhất.
Sau khi cửa mở, chị gái lập tức xông vào.
"Tao gọi cho bố mười mấy cuộc không ai nghe. Mày cũng không nghe máy. Muốn để tao đứng ngoài chết luôn à?"
Tôi tranh thủ cơ hội nói ngay:
"Chị à, nhà mình gặp phiền phức rồi. Hộ lý cũ tới đòi nợ tình của bố."
Nghe vậy, hộ lý lập tức phụ họa.
"Tôi chăm sóc ông cụ lâu như vậy. Ông ấy nợ tiền tôi thật."
Chị gái chỉ mất vài giây để hiểu tình hình.
Sau đó toàn bộ cơn giận lập tức chuyển hướng.
"Lừa đảo hả?"
Chị khoanh tay nhìn đối phương.
"Làm xong việc rồi quay lại đòi thêm tiền?"
"Tôi không đi đâu hết nếu chưa trả tiền."
Hộ lý ngồi phịch xuống ghế.
"Tôi đợi ông cụ về."
Tôi cũng vội hùa theo:
"Tiền công trả đủ rồi."
Chị gái cười lạnh.
"Vậy báo cảnh sát đi."
Nghe ba chữ đó, tôi suýt ngất.
Nhưng chưa kịp ngăn cản, hộ lý đã lao tới giật điện thoại.
Hai bên cãi vã dữ dội.
Cuối cùng, chị gái châm một điếu thuốc rồi bình tĩnh nói:
"Nếu chuyện cô nói là giả, đó là tống t/iền."
Hộ lý lập tức im bặt.
Chị gái tiếp tục:
"Nếu chuyện cô nói là thật, mà bây giờ cô dùng nó để đòi tiền, vậy gọi là b/án d/âm."
Người phụ nữ đứng chết lặng tại chỗ.
Trong khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên tôi thấy một người hoàn toàn không biết phải phản bác thế nào.
Còn tôi đứng bên cạnh, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Bởi chỉ có mình tôi biết.
Nguy cơ lớn nhất của căn nhà này chưa bao giờ là cô hộ lý.
Mà là bí mật đang nằm yên lặng trong chiếc tủ lạnh phía sau lưng chúng tôi.
....
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu