Thông tin truyện
Người Cả Công Ty Cười Nhạo
Khi đi công tác, chủ tịch đột nhiên bị nhồi máu cơ tim. Tôi không nói hai lời, ứng trước hai mươi nghìn tệ duy nhất còn trong thẻ để cứu mạng ông ta.
Lúc ấy tôi chưa từng nghĩ, số tiền mình gom góp suốt ba năm trời lại đổi về một kết cục buồn cười đến vậy.
Hai tháng sau khi Trần Chí Đức xuất viện, cả công ty đều xem tôi như một trò đùa.
Mỗi lần tôi bước vào phòng trà, bầu không khí đều trở nên kỳ quái. Có người cúi đầu cười trộm, có người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, còn vài kẻ thì không ngại móc mỉa thẳng mặt.
“Giang Nguyệt, hôm nay vẫn ăn mì gói à?”
Tôn Phi tựa người lên quầy nước, cố ý nâng chiếc túi hàng hiệu mới mua lên cao.
“Cô đúng là sống quá tiết kiệm luôn đấy. Hai mươi nghìn tệ kia mà dùng mua túi chắc thơm hơn nhiều, ai ngờ ném vào người sếp rồi chẳng được tiếng cảm ơn.”
Tiếng cười rộ lên khắp phòng.
Tôi im lặng cúi đầu ăn mì, như thể những lời đó không liên quan đến mình. Nhưng chỉ có tôi biết, mỗi câu nói đều giống như kim châm.
Tôi từng nghĩ cứu người là chuyện đương nhiên.
Hôm ấy ở thành phố S, Trần Chí Đức đột ngột phát bệnh trên xe. Ông ta ôm ngực co quắp, mặt trắng bệch như người chết. Tài xế sợ đến mức tay run không cầm nổi vô lăng.
Bác sĩ vừa nhìn đã yêu cầu ph/ ẫ/ u thuật ngay, nếu chậm thêm vài phút rất có thể không cứu được nữa.
Tiền đặt cọc hai mươi nghìn.
Người thân ông ta ở xa, không ai kịp tới.
Tôi đứng trước cửa phòng cấp cứu nhìn đèn đỏ chớp liên tục, cuối cùng vẫn quẹt sạch toàn bộ tiền tiết kiệm trong thẻ.
Số tiền đó vốn để cuối năm đưa mẹ đi du lịch.
Mẹ tôi đã khoe với cả khu phố rằng con gái bà có tiền đồ, cuối năm sẽ dẫn bà đi ngắm biển.
Thế nhưng sau đêm đó, tài khoản tôi chỉ còn lại vài đồng lẻ.
Điều khiến tôi khó chịu nhất không phải chuyện mất tiền, mà là thái độ của Trần Chí Đức.
Sau khi xuất viện, ông ta chưa từng nhắc lại chuyện ấy dù chỉ một lần.
Không cảm ơn.
Không hỏi han.
Thậm chí ngay cả ánh mắt cũng cố tình tránh né tôi.
Giống như người cứu mạng ông ta là một người xa lạ chưa từng tồn tại.
“Giang Nguyệt, cô nói xem, có phải Trần tổng cảm thấy cô đang muốn dựa vào chuyện cứu mạng để ép ông ấy báo đáp không?”
Tôn Phi cười nhếch môi.
“Nếu là tôi thì tôi cũng tránh xa loại người như cô.”
Tôi đặt chiếc nĩa xuống bàn.
“Tôn Phi.”
Cả phòng trà lập tức yên lặng.
“Tôi dùng tiền của mình cứu người, không ăn cắp không cướp giật. Còn cô mỗi ngày chỉ biết dựa vào son phấn với váy ngắn để lấy lòng cấp trên, cô có tư cách gì nói tôi?”
Mặt Tôn Phi lập tức biến sắc.
Ai trong công ty cũng biết cô ta thích mập mờ với quản lý cấp cao để kiếm lợi ích, chỉ là chưa ai nói trắng ra.
“Tôi cảnh cáo cô!”
Cô ta tức đến đỏ mặt.
“Tôi cũng cảnh cáo cô.”
Tôi đứng dậy nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Hai mươi nghìn đó là chuyện giữa tôi và Trần tổng, cô không có quyền xen vào.”
Nói xong tôi xoay người rời đi.
Nhưng vừa về đến bàn làm việc, điện thoại nội bộ đã vang lên.
“Giang Nguyệt, Trần tổng gọi cô lên văn phòng.”
Tim tôi chợt đập mạnh.
Tôi nghĩ cuối cùng ông ta cũng muốn nói chuyện tiền bạc.
Hoặc ít nhất là một lời cảm ơn.
Thế nhưng khi bước vào văn phòng chủ tịch, thứ chờ tôi lại chỉ là bầu không khí lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Trần Chí Đức ngồi phía sau bàn làm việc, ánh nắng cắt ngang gương mặt ông ta thành những mảng sáng tối lạnh nhạt.
Ông ta không bảo tôi ngồi.
Cũng không nhìn tôi.
Phải rất lâu sau, ông ta mới thản nhiên mở miệng:
“Dự án thành phố S cô làm không tệ.”
Tôi đứng yên chờ câu tiếp theo.
Nhưng không có.
Không một chữ nào liên quan đến hai mươi nghìn tệ kia.
Tôi cảm thấy cổ họng mình nghẹn cứng.
“Trần tổng…”
Tôi vừa mở miệng, ông ta đã bình tĩnh ngẩng đầu.
“Có vấn đề gì sao?”
Ánh mắt ấy khiến tôi đột nhiên không nói nổi nữa.
Nếu lúc này nhắc đến tiền, chẳng khác nào biến việc cứu người thành một cuộc giao dịch.
Cuối cùng tôi chỉ có thể lắc đầu.
“Không có.”
Ông ta gật nhẹ.
“Tiền thưởng quý này sẽ cộng thêm cho cô.”
Một câu nói nhẹ tênh, như thể đó đã là phần thưởng lớn nhất.
Tôi siết chặt tay đến mức móng tay cắm vào da thịt.
Tiền thưởng?
Ông ta dùng chút tiền thưởng đó để đổi lấy mạng mình sao?
Ngay lúc tôi chuẩn bị rời đi, ông ta lại gọi tên tôi.
Hy vọng trong lòng vừa cháy lên, ông ta đã lạnh nhạt nói tiếp:
“Tôn Phi còn thiếu kinh nghiệm. Dự án mới cô hỗ trợ cô ấy nhiều hơn.”
Tôi chết lặng.
Hóa ra ông ta gọi tôi lên chỉ để bảo tôi đi giúp người vẫn luôn chế giễu mình.
Từ văn phòng bước ra, tôi cảm thấy từng bước chân đều nặng như chì.
Ngoài khu làm việc, Tôn Phi đang cười nói với đồng nghiệp.
“Trần tổng rất coi trọng tôi nha, còn đặc biệt dặn Giang Nguyệt hỗ trợ nữa.”
Mấy người xung quanh lập tức hùa theo nịnh nọt.
Tôi cúi đầu mở máy tính, cố nuốt cảm giác tủi nhục xuống bụng.
Điện thoại đúng lúc hiện tin nhắn của mẹ.
“Nguyệt Nguyệt, khi nào con dẫn mẹ đi du lịch vậy? Mẹ còn khoe với dì Vương rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Nước mắt rơi xuống bàn phím lúc nào không hay.
Tôi không biết phải trả lời bà thế nào.
Không biết phải nói rằng con gái bà hiện tại nghèo đến mức mỗi ngày chỉ dám ăn mì gói.
Càng không biết phải nói rằng người mà tôi liều mạng cứu sống, căn bản chưa từng xem tôi ra gì.
Chiều hôm đó, email nội bộ được gửi xuống toàn công ty.
Người phụ trách dự án thành phố S: Tôn Phi.
Tên tôi nằm bên dưới, vị trí hỗ trợ.
Tôi bật cười.
Cuối cùng cũng hiểu rồi.
Trong mắt Trần Chí Đức, tôi chẳng qua chỉ là một nhân viên có thể tùy ý sử dụng. Chuyện cứu mạng kia đối với ông ta chỉ như tiện tay nhận lấy một món quà không đáng nhắc.
Cuộc họp đầu tiên của tổ dự án, Tôn Phi trực tiếp ném cả chồng tài liệu dày lên bàn tôi.
“Trước giờ tan làm, tôi muốn bản tóm tắt hoàn chỉnh.”
Tôi lật sơ qua.
Mấy trăm trang tài liệu.
Một ngày căn bản không thể làm xong.
“Tôi cần thêm thời gian.”
“Tôi không muốn nghe giải thích.”
Tôn Phi khoanh tay cười lạnh.
“Hay cô muốn tôi báo với Trần tổng rằng cô không phục sắp xếp?”
Tôi nhìn gương mặt đắc ý của cô ta, cuối cùng vẫn lựa chọn nhẫn nhịn.
Bởi vì tôi biết mình không thể nghỉ việc.
Tiền thuê nhà chưa đóng.
Tiền sinh hoạt tháng sau còn chưa có.
Nếu lúc này rời khỏi công ty, tôi thật sự chẳng còn gì nữa.
Tôi cúi đầu mở tài liệu.
Ngoài cửa kính sát đất, trời thành phố dần tối xuống. Ánh đèn văn phòng phản chiếu trên lớp kính tạo thành từng khung sáng lạnh lẽo.
Mà trong một góc văn phòng tầng cao nhất, Trần Chí Đức đứng phía sau rèm cửa, lặng lẽ nhìn xuống khu làm việc vẫn còn sáng đèn của tôi rất lâu.
Cho đến khi trợ lý bước vào khẽ nhắc:
“Trần tổng, tiền thưởng cuối năm đã chuyển theo yêu cầu của ngài.”
Ông ta thu hồi ánh mắt, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng:
“Ừ.”
Đêm cuối năm, điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn ngân hàng hiện ra trên màn hình.
Tôi mở ra xem, cả người lập tức sững sờ.
Phía sau dãy số trong tài khoản lương… có thêm hai số 0.
...
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu