Thông tin truyện
Tờ Tiền Âm Phủ
Bạn cùng phòng của chúng tôi là Tiểu Trần đột nhiên chủ động rủ tôi đi ăn khuya.
Chuyện này vốn đã rất lạ.
Bởi trong ký túc xá, ai cũng biết hắn nổi tiếng keo kiệt. Bình thường mua chai nước còn phải so giá từng đồng, vậy mà hôm ấy hắn lại nhét thẳng vào tay tôi một tờ một trăm tệ, bảo tôi ra ngoài mua gì ăn rồi mang về cùng nhau nhậu nhẹt.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ chắc hắn vừa gặp chuyện vui gì đó.
Dù sao bây giờ ai còn dùng tiền mặt nữa đâu, nên khi đi mua đồ ăn, tôi vẫn theo thói quen thanh toán điện tử.
Tờ tiền hắn đưa bị tôi tiện tay nhét luôn vào túi áo.
Nhưng sáng hôm sau…
Tiểu Trần chết.
Mà còn là kiểu chết khiến cả trường học chấn động.
Chiều hôm ấy, hắn không ăn tối với chúng tôi như thường lệ, một mình chạy tới sân vận động phía bắc trường học.
Nơi đó khá hẻo lánh, ban đêm gần như chẳng có ai lui tới.
Trùng hợp là lúc ấy đội tuyển điền kinh của trường đang luyện tập.
Đội ném lao.
Và càng trùng hợp hơn nữa…
Đội trưởng đội ném lao — người nổi tiếng chưa từng mắc sai sót — lại bất ngờ trượt tay.
Ngọn lao thép lao vút khỏi tay cậu ta với tốc độ kinh người.
Không lệch.
Không chệch hướng.
Mũi lao xuyên thẳng qua đầu Tiểu Trần.
Người xung quanh thậm chí còn chưa kịp hét lên thì cây lao đã cắm phập xuống đất, ghim chặt cơ thể hắn ngay tại chỗ.
Má/u văng tung tóe.
Đầu hắn bị xuyên thủng.
Nhưng điều khiến người ta lạnh gáy nhất là… hắn thậm chí còn chưa kịp ngã xuống.
Cả người vẫn đứng dựng trên mặt đất như một hình nhân bị đóng đinh.
Khung cảnh ấy ám ảnh tới mức những người tận mắt chứng kiến đều nôn ngay tại sân vận động.
Khi chúng tôi nhận được tin rồi chạy tới nơi, toàn bộ hiện trường đã bị phong tỏa.
Ai cũng nói đây là tai nạn ngoài ý muốn.
Một chuyện xui xẻo tới mức không tưởng.
Dù đau lòng và kinh hãi, nhưng không ai phát hiện có gì bất thường.
Cho đến đêm hôm đó.
Sau khi tắt đèn ký túc xá, cả phòng vẫn chẳng ai ngủ nổi.
Bạn cùng phòng chết thảm như vậy, đổi lại là ai cũng không thể bình tĩnh.
Đúng lúc ấy, Tiểu Vương đột nhiên cất giọng:
“Tiểu Trần… có đưa tiền cho mấy cậu không?”
Câu hỏi ấy khiến tim tôi giật thót.
Bởi người nhận tiền thật sự chính là tôi.
Nhưng tôi vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, giả vờ khó hiểu:
“Sao tự nhiên hỏi vậy? Hắn cũng đưa tiền cho cậu à?”
Tiểu Vương ngồi bật dậy trên giường, giọng cực kỳ nghiêm trọng:
“Không. Nhưng nếu ai trong các cậu từng nhận tiền của hắn… thì phải cẩn thận.”
Lão Trịnh bên cạnh cau mày hỏi:
“Liên quan tới cái ch*t của Tiểu Trần à?”
Căn phòng lập tức im lặng.
Tiểu Vương hít sâu một hơi rồi bắt đầu kể.
“Mấy hôm trước, có người đưa cho Tiểu Trần một tờ tiền.”
“Nhìn bề ngoài thì giống tiền thật, nhưng thực chất… đó là tiền âm phủ.”
Nghe tới đây, sống lưng tôi bắt đầu lạnh đi.
“Nếu giữ nó quá ba ngày, q/uỷ sẽ theo tờ tiền tìm tới, lấy mạng người giữ nó.”
“Tiểu Trần ch*t thảm như vậy… chính là vì thế.”
Tôi cố nuốt khan:
“Vậy… có cách nào hóa giải không?”
Tiểu Vương lập tức đáp:
“Có.”
“Hãy đưa tờ tiền đó cho người khác tiêu đi.”
“Chỉ cần người khác dùng nó thanh toán, lời nguyền sẽ chuyển sang người tiếp theo.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Thảo nào hôm qua Tiểu Trần lại nhiệt tình đưa tiền cho tôi như vậy.
Hắn muốn tôi tiêu hộ tờ tiền đó.
Mà đáng sợ nhất là…
Tôi vẫn chưa dùng nó.
Tờ tiền kia lúc này vẫn còn nằm trong túi áo khoác của tôi.
Nếu lời Tiểu Vương nói là thật…
Vậy người tiếp theo gặp chuyện chẳng phải chính là tôi sao?
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Cậu biết mấy chuyện này từ đâu?”
Không ngờ, Tiểu Vương lại trả lời cực kỳ thản nhiên:
“Vì chính tôi là người đưa tờ tiền âm phủ đó cho Tiểu Trần.”
Cả phòng lập tức im bặt.
Ngay cả Lão Trịnh cũng bật dậy:
“Cái gì?”
Tiểu Vương cúi đầu, giọng khàn khàn:
“Tôi không còn cách nào khác.”
“Tôi chỉ muốn sống thôi…”
Tôi nghe mà sởn hết tóc gáy.
Nếu lời hắn nói là thật, vậy chẳng phải chính hắn đã hại chết Tiểu Trần sao?
Thế mà hắn lại dám ngồi đây thừa nhận mọi chuyện.
Lão Trịnh nhanh chóng nhận ra điểm bất thường.
“Không đúng.”
“Nếu Tiểu Trần thật sự tiêu được tờ tiền đó, vậy cậu đã chết từ lâu rồi mới phải.”
“Hắn chết rồi… nghĩa là lời nguyền vẫn còn trên người hắn.”
“Thế thì làm sao hắn lại có thêm tiền để đưa cho tụi này?”
Tôi cũng chợt tỉnh người.
Đúng vậy.
Nếu tờ tiền đã được tiêu đi, sao nó còn xuất hiện nữa?
Tiểu Vương nghe vậy thì sắc mặt càng trắng bệch.
Giọng hắn run lên rõ rệt:
“Bởi vì… thứ đó sẽ tự nhân bản.”
“Tôi từng thử rồi.”
“Tôi rõ ràng đã tiêu nó đi, nhưng trong túi lại xuất hiện thêm một tờ khác.”
“Nó giống virus vậy…”
“Đây là lời nguyền không thể kết thúc.”
Không khí trong phòng lập tức đặc quánh lại.
Tiểu Vương ôm đầu tiếp tục nói:
“Tôi thật sự không muốn chết… nên mới đưa cho Tiểu Trần.”
“Mọi người đều biết hắn keo kiệt.”
“Chỉ cần nhờ hắn tiêu tiền hộ, hắn chắc chắn sẽ đồng ý.”
“Hắn cũng phát hiện chuyện bất thường rất nhanh.”
“Sau đó tôi đã chỉ cho hắn cách sống sót…”
“Hắn chọn Lão Trịnh.”
“Tôi nghĩ chắc cậu chưa tiêu số tiền đó đúng không?”
Nghe tới đây, tôi lập tức quay sang nhìn Lão Trịnh.
Không ngờ hắn lại bình tĩnh gật đầu.
“Tôi hiểu rồi…”
“Dù cậu đáng ghét thật, nhưng nếu là tôi… chắc tôi cũng sẽ làm vậy.”
“Tôi cũng không muốn chết.”
Tôi hoàn toàn sững người.
Vì sự thật là…
Người nhận tiền từ Tiểu Trần đâu chỉ có Lão Trịnh.
Còn có cả tôi nữa.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Một tờ tiền âm phủ… có thể xuất hiện cùng lúc ở nhiều người?
Tôi càng nghĩ càng thấy chuyện này không đơn giản như lời Tiểu Vương kể.
Sáng hôm sau, tôi quyết định âm thầm theo dõi Lão Trịnh.
Quả nhiên…
Hắn bắt đầu tìm mục tiêu mới.
Người hắn chọn là Tiểu Vi — cô gái nghèo nhất lớp chúng tôi.
Tiểu Vi học rất giỏi, tính tình hiền lành, ngày nào cũng tranh thủ làm thêm kiếm tiền.
Điểm yếu lớn nhất của cô ấy chính là thiếu tiền.
Lão Trịnh nhanh chóng nghĩ ra kế hoạch hoàn hảo.
Hắn chủ động tiếp cận Tiểu Vi, nhờ cô ấy kèm học.
Sau đó lấy lý do cảm ơn rồi mời cô đi ăn tối.
Hai người vào một quán ăn gần trường.
Tôi ngồi ở quán trà sữa đối diện âm thầm theo dõi.
Mọi thứ diễn ra đúng như tôi đoán.
Đến lúc thanh toán, Lão Trịnh giả vờ móc điện thoại rồi chửi thề:
“Chết tiệt, hết pin rồi.”
Hắn lập tức diễn rất tự nhiên:
“Tiểu Vi, cậu thanh toán giúp tôi trước được không? Tôi sang bên kia đường thuê pin dự phòng.”
Nói xong, hắn nhanh tay nhét tờ tiền âm phủ vào tay cô ấy.
Tiểu Vi hoàn toàn không nghi ngờ gì.
Cô cầm tiền rồi đi tới quầy thanh toán.
Đứng bên kia đường, Lão Trịnh nhìn cảnh đó mà cười vô cùng đắc ý.
Nhưng ngay lúc ấy…
Tôi nhìn thấy thứ gì đó từ trên cao rơi xuống.
Là một tấm biển quảng cáo cực lớn treo trên nóc cửa hàng.
Nó rung mạnh vài cái rồi bất ngờ đứt dây.
Rơi thẳng xuống đầu Lão Trịnh.
Tốc độ nhanh tới mức hắn còn chưa kịp phản ứng.
“RẦM!”
Một tiếng động cực lớn vang lên.
Nửa đầu Lão Trịnh trực tiếp bị đập nát dưới tấm biển sắt nặng nề.
Má/u và óc văng đầy mặt đường.
Nụ cười trên mặt hắn thậm chí còn chưa kịp biến mất.
Cả con phố lập tức hỗn lo/ạn.
Tiếng hét vang khắp nơi.
Còn tôi…
Chỉ biết đứng chết lặng tại chỗ.
Bởi tôi chợt nhận ra một điều cực kỳ đáng sợ.
Lời nguyền kia…
Dường như hoàn toàn không quan tâm ai đã tiêu tờ tiền.
Nó chỉ đang lần lượt gi/ết hết tất cả những người từng chạm vào nó.
...
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu