Thông tin truyện
Linh Cữu Ba Ngày
Chiêu Đệ chưa từng nghĩ, người bà nội cả đời trọng nam khinh nữ như bà lại để toàn bộ tài sản cho mình trước lúc ch/ết.
Mấy chục triệu tệ, nhà cửa, đất đai, cả những khoản cổ phần mà các chú tranh giành suốt bao năm, cuối cùng đều đứng tên cô.
Nhưng điều kiện cũng quái dị đến mức khiến ai nghe xong cũng rợn gáy.
Cô phải quỳ canh linh cữu bà đủ ba ngày ba đêm, không được ngủ, không được ăn uống, càng không được rời khỏi linh đường nửa bước.
Người trong họ ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quặc.
Có kẻ thương hại.
Có kẻ chờ xem cô bỏ cuộc.
Còn ba cô chỉ ngồi hút th/uốc liên tục, chẳng nói gì.
Lúc ấy Chiêu Đệ còn tưởng bọn họ tiếc tiền thừa kế.
Mãi đến đêm cuối cùng, cô mới hiểu… họ đang chờ cô ch/ết.
Linh đường được dựng trong căn nhà cũ phía sau núi, nơi bà nội sống gần hết đời người. Căn nhà gỗ âm u quanh năm ám mùi thuốc phiện cùng tro nhang cũ kỹ.
Ba ngày đầu chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngoài tiếng giấy tiền cháy lép bép và mùi xác người nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí.
Chiêu Đệ quỳ đến hai chân tê dại.
Đêm cuối cùng, mí mắt cô nặng trĩu như đeo đá.
Cô đã suýt ngủ gật vài lần.
Ngay lúc đầu óc mơ màng nhất, mẹ cô bất ngờ xuất hiện phía sau, mạnh tay lay tỉnh cô.
Ánh mắt mẹ hoảng loạn chưa từng có.
“Chạy đi Chiêu Đệ…”
“Mẹ?”
“Mẹ con muốn dùng thân xác con để sống lại!”
Câu nói ấy khiến toàn thân cô lạnh buốt.
Mẹ không giải thích thêm, chỉ kéo cô chui xuống gầm bàn Bát Tiên đầy đồ cúng rồi bịt ch/ặt miệng cô lại.
“Đừng lên tiếng.”
“Cũng đừng thở mạnh.”
“Bà con sắp ra tìm người thế mạng rồi.”
Chiêu Đệ còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì âm thanh kỳ quái đã vang lên từ phía qu/an t/ài.
Xào xạc…
Sột soạt…
Âm thanh giống như có ai đang cử động trong lớp giấy vàng mã khô mục.
Bà nội lúc nhập liệm mặc bộ áo giấy vẽ chữ Thọ màu vàng úa, chỉ cần động nhẹ là phát ra tiếng sột soạt rợn người.
Ba ngày qua linh đường im phăng phắc.
Nhưng đêm nay, tiếng động ấy lại rõ đến mức khiến da đầu người ta tê dại.
Ngọn đèn dầu trước linh cữu đột nhiên phụt tắt.
Dù tất cả cửa sổ đều đóng kín.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, Chiêu Đệ nhìn thấy hai bàn chân buông thõng khỏi mép qu/an t/ài.
Đôi giày thêu long phượng cô tự tay mang cho bà vẫn còn nguyên.
Nhưng bàn chân kia… không hề chạm đất.
Nó cứ lơ lửng như vậy rồi chậm rãi bước đi trong linh đường.
Không có tiếng bước chân.
Chỉ có tiếng giấy cọ xát ghê rợn.
Khi đôi giày dừng trước bàn Bát Tiên, tim Chiêu Đệ gần như ngừng đập.
Khoảng cách chỉ còn chưa đến vài bước.
“Lạ thật…”
Giọng bà nội vang lên khàn đặc như tiếng kim loại cà xuống nền xi măng.
“Con ranh đó trốn đâu mất rồi?”
Người mẹ bên cạnh run đến mức cả chân bàn cũng rung theo.
Chiêu Đệ cảm nhận rõ bàn tay mẹ đang siết mạnh gáy mình, ép cô không được động đậy.
Tiếng giấy sột soạt cứ quanh quẩn phía trên đầu.
Có lúc rất gần.
Có lúc lại xa dần.
Rồi đột nhiên, tất cả im bặt.
Chiêu Đệ vừa định thở phào thì mẹ lại kéo mạnh cô vào trong.
Bà run rẩy hất cằm về phía mép bàn.
Chiêu Đệ quay đầu.
Một gương mặt già nua đang treo ngược xuống ngay trước mắt cô.
Da mặt bà nội chảy xệ như lớp vải mục bị kéo giãn.
Đôi mắt tam giác xanh lè như mắt chuột đảo liên tục trong bóng tối.
“Rõ ràng tao ngửi thấy mùi người sống…”
Lỗ mũi bà phập phồng.
“Con ranh đó chui đi đâu rồi?”
Chiêu Đệ cắn ch/ặt môi đến bật máu, không dám thở.
Cô có cảm giác chỉ cần mình phát ra một tiếng động nhỏ thôi, bà nội sẽ lập tức kéo cô ra khỏi gầm bàn rồi nhét vào qu/an t/ài thay mạng.
May mà tiếng gà gáy vang lên đúng lúc trời gần sáng.
Bà nội lập tức rụt cổ lại như con thú gặp ánh mặt trời.
Tiếng giấy xào xạc vang lên dữ dội.
Sau đó là tiếng nắp qu/an t/ài đóng lại.
Linh đường trở về yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng lớp bột mì trên nền nhà lại in đầy dấu chân.
Từ qu/an t/ài đến bàn Bát Tiên.
Rồi vòng quanh linh đường.
Cuối cùng quay trở lại qu/an t/ài.
Mẹ cô nhân lúc trời sáng đã lặng lẽ chui qua lỗ chó phía sau nhà kho bỏ trốn.
Trước khi đi, bà dúi vào tay cô một miếng ngọc bội màu xám lục.
“Đừng ăn bất cứ thứ gì ba con đưa.”
“Cũng đừng tin bất kỳ ai.”
“Họ muốn con ch/ết thay bà con.”
Trời sáng hẳn, ba cô mới dẫn họ hàng vào linh đường.
Ông vừa bước vào đã nhìn chằm chằm những dấu chân trên nền nhà rồi bất ngờ gọi:
“Mẹ?”
Chiêu Đệ còn chưa hiểu đã vô thức đáp lại:
“Ba?”
Khoảnh khắc ấy, sắc mặt cả đám người lập tức thay đổi.
Ba cô nổi gi/ận t/át cô một cái mạnh đến mức khóe miệng bật máu.
“Đêm qua mày đã làm gì?”
Chiêu Đệ ôm má, nước mắt trào ra.
“Con ngủ quên dưới gầm bàn… con không biết gì cả…”
Chú Hai kéo tay ba cô lại.
“Đừng đ/ánh nữa.”
“Gọi đạo sĩ tới xem.”
“Làm bao nhiêu lần rồi mà đây là lần đầu tiên mẹ không nhập xác thành công.”
Chiêu Đệ bị nh/ốt vào nhà kho phía sau linh đường.
Qua khe cửa, cô nghe rõ toàn bộ cuộc nói chuyện bên ngoài.
Một lão đạo sĩ mặc áo xám xanh đang kiểm tra vết chân trên nền bột.
Ông ta ngửi bột mì rồi cau mày.
“Lão Thọ Tinh tự mình bò ra ngoài?”
Chú Hai gật đầu.
“Ra rồi, nhưng không nhập được vào con bé.”
Lão đạo sĩ lập tức tiến đến qu/an t/ài, lấy dây đỏ buộc vào nắp quan rồi bắt ba cô viết bát tự của Chiêu Đệ lên giấy vàng.
Khói nhang trong lư hương đột nhiên dựng đứng thành một đường thẳng.
Sắc mặt lão đạo sĩ biến đổi dữ dội.
“Đứa bé này mệnh cực hung.”
“Thiên Sát Cô Tinh.”
“Thất Sát nhập mệnh.”
“Mẹ các người không áp nổi nó.”
Cả căn phòng chết lặng.
Ba cô trắng bệch mặt.
“Ý ông là sao?”
Đạo sĩ đ/ập mạnh tờ giấy xuống bàn.
“Nghĩa là mạng nó còn hung hơn mẹ các người.”
“Mẹ các người muốn nhập xác nó nhưng bị mệnh cách của nó đ/è ngược lại.”
“Nếu không tìm thêm người cùng huyết thống thế mạng, bà cụ sẽ hóa hung sát.”
“Đến lúc đó cả nhà này sẽ không ai sống nổi.”
Nói xong ông ta bỏ đi.
Mà Chiêu Đệ cũng lần đầu tiên biết được bí mật khủng khiếp của gia tộc mình.
Thì ra việc làm ăn của các chú phất lên nhiều năm qua đều nhờ bà nội “mượn mạng” con cháu để kéo dài tuổi thọ.
Trong người bà nuôi thứ gì đó giống tà thần.
Cứ mỗi lần sắp ch/ết, bà lại dùng mạng của người thân đổi lấy dương thọ cho mình.
Lần đầu kéo dài được hơn hai mươi năm.
Lần thứ hai chỉ còn vài năm.
Bây giờ bà đã hoàn toàn không thể tự sống tiếp nữa.
Muốn hồi sinh… bà cần một mạng khác thay thế.
Mà người được chọn chính là Chiêu Đệ.
“Không cứu mẹ thì dự án của em toi hết.” Chú Hai đ/ập bàn.
“Mấy năm nay cả nhà đều sống nhờ mẹ.”
“Con ranh đó phải ch/ết.”
Chú Ba cũng lạnh lùng nói thêm:
“Nếu anh cả không nỡ xuống tay với con trai thì tự xử lý con bé đi.”
Qua khe cửa, Chiêu Đệ nghe từng lời mà toàn thân lạnh ngắt.
Hóa ra những chị gái trước kia của cô chết yểu… cũng không phải ngoài ý muốn.
Cô run rẩy lùi về góc tường.
Đúng lúc ấy cửa kho mở ra.
Ba cô bưng một bát sữa bước vào.
Ông cười hiền đến đáng sợ.
“Chiêu Đệ.”
“Con thích uống sữa của em trai đúng không?”
“Ba pha cho con rồi.”
Trong bát sữa nổi lềnh bềnh hai viên th/uốc màu hồng chưa tan hết.
Chiêu Đệ hoảng hốt lùi lại.
Ba cô chưa từng pha sữa cho con gái lần nào.
Ông tiến từng bước.
“Uống đi.”
“Ba không đ/ánh con nữa.”
Chiêu Đệ lắc đầu liên tục.
Nhưng ông đã giữ ch/ặt cô rồi ép bát sữa lên miệng.
“Uống!”
Ngay lúc dòng sữa pha th/uốc sắp tràn xuống cổ họng, Chiêu Đệ bất ngờ hét lên:
“Ba!”
“Con biết thứ thần tiên trong người bà nội là gì!”
Động tác của ba cô khựng lại.
Ông nhìn cô chằm chằm.
Bởi tất cả bọn họ chỉ biết bà nội nuôi tà thuật đổi mạng.
Không ai biết thứ đang sống trong cơ thể bà… rốt cuộc là thứ gì.
Mà người duy nhất từng sống cùng bà nội suốt tuổi thơ.
Chính là Chiêu Đệ.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu