Thông tin truyện
Thịt Sen Trời Sinh
Bà nội nói tôi là “thịt sen trời sinh”, từ khi còn đỏ hỏn đã bị bà dùng dầu x/ác nuôi dưỡng suốt mười tám năm. Cơ thể tôi lớn lên trong thứ dầu đó, dần dần mang theo một mùi hương kỳ dị khiến đàn ông chỉ cần ngửi thấy là phát đ/iê/n.
Đến ngày cập kê, cả đám đàn ông độc thân trong làng như hóa thú. Mắt họ đỏ ngầu, sẵn sàng lao vào đấm đá nhau đến sứt đầu mẻ trán chỉ để tranh nhau cái quyền ph//á th:/ân tôi. Trong mắt họ, tôi chẳng khác nào một đóa hoa mềm yếu mặc người hái, có thể mang lại khoái lạc đến mức ch/ế/t đi sống lại. Nhưng bọn họ đâu biết, kẻ nào dính phải mùi hương trên người tôi thì cũng chẳng còn cơ hội sống mà tận hưởng.
Bà nội tôi là một bà đồng luyện hương nổi tiếng tàn nhẫn, trong làng không ai dám sánh. Người ta đồn rằng thứ Hoàn Dương hương do bà chế ra có thể giúp đàn ông kéo dài tuổi thọ, hưởng lạc như tiên. Mà cách luyện hương cao cấp nhất chính là dùng “thịt sen”.
Đó là việc đem một bé gái sơ sinh, khi vẫn còn sống, ngâm vào loại dầu x/ác đặc chế, biến nó thành một “bình chứa hương”. Để giữ trọn mùi thơm, bước cuối còn phải đổ sáp bịt kín miệng và mũi, khóa linh hồn lại, không cho tan đi, cũng không cho mỡ dầu rỉ ra ngoài.
Tôi chính là thứ được nuôi theo cách đó.
Theo năm tháng lớn lên, đám đàn ông trong làng nhìn tôi bằng ánh mắt càng lúc càng trần trụi. Họ buông lời trêu chọc ngay trước mặt bà nội:
“Thịt sen nhà bà đúng là luyện thành tinh rồi, nhìn cái da kia mà xem.”
“Chỉ là mùi còn non, nuôi thêm chút nữa, đến lúc khai bao chắc tiêu hồn luôn.”
Lão Vương nhà bên thậm chí còn dựa tường cười hềnh hệch: “Cho tôi nếm thử một lần, giảm thọ mười năm cũng đáng.”
Sau đó, bà nội tuyên bố sẽ tổ chức đấu giá đêm đầu tiên của tôi khi tôi tròn mười tám tuổi, ai trả giá cao thì người đó được. Từ đó trở đi, đám đàn ông trong làng ngày đêm mong tôi lớn nhanh, mỗi lần nhìn tôi đều như muốn nuốt sống.
Một lần tôi ra giếng xách nước, con trai thứ hai nhà họ Lưu bất ngờ chặn lại, nắm chặt cổ tay tôi rồi cúi sát hít lấy hít để. Hơi thở hắn nóng hầm hập: “Cái mùi này… ông đây không đợi nổi nữa.”
Tôi giãy giụa nhưng hắn đã luồn tay sờ soạng lên eo tôi. Đúng lúc đó bà đỡ họ Lưu đi ngang, cầm đòn gánh đập thẳng vào đầu hắn, quát đuổi đi.
Bà là người hiếm hoi trong làng đối xử với tôi như một con người bình thường, đôi khi còn lén cho tôi bánh bột ngô.
Hôm đó bà nội sai tôi mang đồ sang nhà họ Ngô. Vừa đến nơi đã thấy trong sân đông nghịt người vây xem. Con dâu nhà họ Ngô đang ôm một bé gái mới sinh, đứng trước một chảo dầu đang sôi sùng sục, ánh mắt đầy mong đợi.
Bà đỡ Lưu kéo tôi lại thì thầm: “Thấy không, bà nội cháu đích thân canh lửa đấy, hôm nay chắc thành công.”
Từ khi bà nội bán bộ da của chị tôi với giá cao ngất, nhiều người trong làng đã cầu xin bà truyền nghề, nhưng bà chưa từng hé răng. Có lẽ lần này nhà họ Ngô đã trả giá rất lớn.
“Giờ Ngọ đã đến, mở chảo luyện sen!”
Bà nội nhận đứa bé từ tay người mẹ, dùng kẹp sắt kẹp chặt rồi từ từ nhúng xuống chảo dầu.
Tiếng dầu sôi ùng ục hòa lẫn với tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ.
Đó là bước đầu tiên của việc luyện “thịt sen”: để từng tấc da thịt bị dầu x/ác nóng thấm sâu.
Đứa bé giãy giụa dữ dội một lúc rồi dần lịm đi, không còn động đậy.
Bà nội liếc mắt ra hiệu: “Canh khóa hồn!”
Bởi vì trong quá trình luyện, thứ cấm kỵ nhất chính là để đứt hơi. Một khi đã ch/ế/t hẳn, mùi hương cũng sẽ tan biến theo.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu