Thông tin truyện
Bàn Bạc Máu
Kiếp trước, để yên tâm ngồi vào chiếu bạc, mẹ tôi đã nhố/ t đứa em trai mớ/ i b3/ a tu/ i vào trong tủ.
Trong tủ… lại có sẵn th u0/ ốc ch/ u0/ ột.
Đứa bé ch e c.
Còn tôi…
Trở thành kẻ sá/ t nh ân.
Tôi bị bà ta đ/ á/ nh đến thừa sống thiếu ch e c ngay trước mặt cả gia đình.
Không một ai tin tôi.
Không một ai nghe tôi giải thích.
Sống lại một đời.
Tôi quay về đúng ngày hôm đó.
Và lần này…
Tôi chủ động kéo tay bố:
“Bố, cho con đi theo với!”
Mẹ à.
Không có con làm vật thế thân nữa—
Để xem bà kết thúc ván bài này thế nào.
1
Chiếc chiếu bạc màu xanh trải giữa phòng khách, trông như một mảng rêu mốc bốc mùi ẩm mục.
Mẹ tôi, Lưu Phương, vừa khe khẽ ngân nga vừa lấy bộ bài quen thuộc từ trong tủ ra.
“Lạch cạch.”
Âm thanh đó vang lên—
Giống như một lời gọi từ địa ngục.
Tim tôi thắt lại.
Toàn thân lạnh đi.
Ký ức kiếp trước ập về như sóng dữ.
Chính là chiếc chiếu này.
Chính là bộ bài này.
Kiếp trước, vì muốn rảnh tay đánh bạc, mẹ thấy em trai tôi – Chu Dương – quá ồn.
Bà ta dùng kẹo dụ em vào chiếc tủ gỗ cao trong phòng khách.
Sau đó—
Khóa chặt từ bên ngoài.
Bà ta không biết.
Hoặc có lẽ…
Không thèm quan tâm.
Rằng trên ngăn tủ đó có một gói th u0/ ốc ch/ u0/ ột đã bóc dở.
Trong bóng tối.
Có thể vì đói.
Cũng có thể chỉ vì tò mò.
Em trai tôi đã xé gói “kẹo” có mùi ngọt ấy ra ăn.
Khi tôi tan học về—
Trong nhà vẫn vang lên tiếng xóc bài.
Tiếng cười nói rôm rả.
Không một ai nghe thấy…
Tiếng khóc yếu ớt.
Tiếng cào cấu tuyệt vọng trong tủ.
Người phát hiện ra—
Là tôi.
Tôi điên cuồng đ/ ập khóa.
Dùng hết sức lực.
Đập đến mức tay rớm má/ u.
Nhưng…
Đã quá muộn.
C ơ th/ ể nh/ ỏ b/ é ấy…
Đã lạ/ nh ngắt.
Khóe miệ/ ng còn dính những mẩu vụn đen tím.
Ván bài bị cắt ngang.
Mẹ tôi lao đến.
Nhìn cảnh tượng đó—
Sững lại ba giây.
Rồi—
Một cái tá t giáng xuống mặt tôi.
“Chu Nhan! Mày hại ch e c em trai mày đúng không?!”
Tôi bị đổ tội.
Chiều hôm đó—
Trước mặt bố.
Bà nội.
Cả họ hàng.
Tôi bị bà ta dùng roi tre đ/ á/ nh đến bầm d/ ập.
Tôi gào khóc:
“Không phải con! Là mẹ nhố/ t em vào trong đó!”
Nhưng…
Không ai tin.
Bà ta khóc thảm thiết hơn tôi.
“Con trai tôi mang thai mười tháng mới sinh ra! Chu Nhan, sao mày độc ác như vậy!”
Bố tôi ôm đầu, không nói gì.
Bà nội mắ/ ng tôi là sao chổi.
Cuối cùng—
Mẹ tôi trở thành “người mẹ mất con đáng thương”.
Còn tôi…
Bị tống vào trại.
Năm đó—
Tôi mớ/ i mư10/ ời b3/ a tu/ i.
…
“Chu Nhan, đứng ngây ra đó làm gì?”
Giọng của Lưu Phương kéo tôi trở lại thực tại.
Bà ta đã chuẩn bị xong.
Nhìn tôi cười như không có chuyện gì xảy ra.
“Hôm nay dì Vương đến, mày trông em cho cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung.”
Giọng điệu đó.
Không sai một chữ so với kiếp trước.
Tôi nhìn bà ta.
Trong mắt…
Chỉ còn lại hận.
Ba giờ chiều.
Bạn bạc sắp đến.
Chiếc khóa đồng vẫn nằm trong ngăn kéo.
Mọi thứ…
Chuẩn bị lặp lại.
Không.
Lần này—
Tôi sẽ không để nó xảy ra.
“Bố!”
Tôi lao đến.
Nắm chặt tay Chu Kiến Nghiệp.
“Bố, cho con đi theo với!”
Bố sững người:
“Con theo bố làm gì?”
Lưu Phương từ phòng khách hét lên:
“Nó chỉ muốn trốn việc thôi! Anh đừng để ý nó!”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Kiếp trước—
Chính vì tôi “ngoan ngoãn ở nhà”…
Nên mới bị đổ tội.
Kiếp này—
Tôi phải rời khỏi đây.
Tôi ngẩng đầu, nước mắt dâng lên:
“Bố ơi… cô giáo giao bài tập, bảo viết về công việc của bố…”
“Con muốn đi xem một chút thôi… con hứa sẽ không làm phiền…”
Giọng tôi run rẩy.
Cơ thể co lại như bị dọa sợ.
Bố tôi mềm lòng.
“Chỉ… xem một chút thôi?”
Lưu Phương quát:
“Xem cái gì! Bảo nó đi mua rau với tôi!”
Mua rau?
Kiếp trước cũng là câu này.
Sau khi tôi đi—
Em trai bị nhốt.
Tôi túm chặt áo bố.
Khóc lớn hơn:
“Bố ơi, con không muốn đi… con sợ mẹ…”
Sắc mặt bố lập tức thay đổi.
“Đủ rồi!”
Ông quát.
“Chỉ là bài tập thôi! Tôi đưa nó đi!”
Ông kéo tay tôi.
Mở cửa.
Đi ra ngoài.
Sau lưng—
Lưu Phương chửi ầm lên:
“Chu Kiến Nghiệp, anh cứ nuông chiều nó đi!”
“Chu Nhan, mày cứ đợi đấy!”
Tôi không quay đầu lại.
Khoảnh khắc cửa đóng—
Tôi nhìn thấy gương mặt bà ta méo mó vì tức giận.
Nhưng bà ta không biết.
Con cờ duy nhất có thể gánh tội thay—
Đã rời khỏi bàn cờ.
2
Ra khỏi khu tập thể.
Ánh nắng chiếu xuống.
Chói mắt.
Tôi nắm chặt tay bố.
Lòng bàn tay ướt đẫm.
Tim vẫn đập loạn.
Thành công rồi.
Chỉ cần tôi không ở nhà—
Bà ta không thể đổ tội cho tôi.
Bố tôi vẫn lải nhải:
“Mẹ con chỉ nóng tính thôi… con đừng để bụng…”
Vì tốt cho tôi?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn:
“Con biết rồi… con chỉ muốn ở bên bố thôi…”
Ông xoa đầu tôi.
“Con bé ngốc.”
Ông không biết—
Đứa con gái “ngốc” này—
Đang tính toán từng bước một.
Chúng tôi đến trạm xe buýt.
Bước đầu tiên—
Tôi đã thay đổi được số phận.
Danh sách chương
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu