Thông tin truyện
Con Vẹt Biết Nói
ôi mua một con vẹt từ một cửa hàng thú cưng gần nhà. Ông chủ nói nó đã được huấn luyện, có thể nói vài câu đơn giản như “Về rồi”, “Ăn cơm thôi”, thậm chí còn biết ngân nga hát ru. Nghe vậy tôi thấy khá thú vị nên quyết định mang nó về, nghĩ rằng có thể dạy thêm vài câu khác cho vui.
Nhưng sau vài ngày, tôi phát hiện nó gần như không học thêm được gì. Dù tôi lặp lại bao nhiêu lần, nó vẫn chỉ lầm bầm những câu cũ, thỉnh thoảng hát ru một đoạn ngắn, hoặc nói mấy cụm từ rời rạc như “Ống khói nhỏ”, “Chai xanh”, “Lon sắt nhỏ”, “Giường sofa”. Nghe chẳng có logic gì cả.
Trong số đó có một câu khiến tôi đặc biệt để ý. Nghe rất mơ hồ, giống như “Đừng nhúng tay”, nhưng càng nghe lại càng thấy không đúng. Tôi thử quay video lại rồi gửi cho một người bạn thân — người mà mỗi khi gặp chuyện khó hiểu, tôi đều tìm đến đầu tiên.
Bạn tôi xem xong, im lặng khá lâu, rồi nói một câu khiến tôi lạnh sống lưng: “Nó không nói ‘Đừng nhúng tay’, mà là ‘Đừng gi*t tôi’.” Cô ấy còn nghiêm giọng bổ sung rằng con vẹt này rất có thể từng sống trong một gia đình có dấu hiệu ngược đãi trẻ em.
Tôi bật cười vì thấy quá khó tin. Một con vẹt thì liên quan gì đến chuyện đó? Tôi cho rằng nếu thật sự nó nói như vậy thì cũng có thể học được từ tivi. Nhưng bạn tôi không đồng ý. Cô ấy lấy sổ ra, bắt đầu ghi chép từng câu tôi kể lại.
Cô giải thích rằng loài vẹt học nói phụ thuộc rất nhiều vào môi trường. Những gì nó nói được đều là những câu đã được lặp lại rất nhiều lần. Một khi đã quen với giọng của chủ cũ, nó gần như không phản ứng với giọng mới nữa. Điều đó có nghĩa là tất cả những câu tôi nghe thấy đều xuất phát từ môi trường trước đây của nó.
Khi tôi hỏi rõ hơn, cô ấy nói thẳng: “Là giọng khóc.”
Đúng lúc đó, con vẹt bên cạnh bỗng nghiêng đầu, kéo dài giọng, phát âm rõ ràng từng chữ: “Đừng… gi*t… tôi…” Tôi nghe mà toàn thân nổi da gà.
Tôi vẫn cố tìm cách phủ nhận, cho rằng chỉ dựa vào một câu nói thì chưa đủ kết luận. Nhưng bạn tôi tiếp tục phân tích. Cô nhắc đến những cụm từ như “Ống khói nhỏ”, “Chai xanh”, “Giường sofa” mà con vẹt thường nói liền nhau. Nếu đặt mình vào góc nhìn của một đứa trẻ, “ống khói nhỏ” có thể là điếu thuốc, “chai xanh” là chai bia, còn “giường sofa” là nơi người lớn say xỉn nằm ngủ.
Tất cả ghép lại thành một bức tranh quen thuộc: một người đàn ông hút thuốc, uống rượu, say xỉn rồi nằm vật trên sofa. Và nếu những câu này được lặp đi lặp lại đủ nhiều để con vẹt ghi nhớ, thì đó rất có thể là cảnh tượng diễn ra hàng ngày trong căn nhà đó.
Tôi sững người. Trong đầu không ngừng vang lên câu “Đừng gi*t tôi” với giọng kéo dài méo mó. Nếu đúng như vậy, thì có phải một đứa trẻ trong căn nhà đó cũng đã lặp lại câu này không biết bao nhiêu lần?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Bạn tôi thấy tôi lo lắng thì trấn an rằng có thể mọi chuyện không tệ đến mức đó. Cô nhắc rằng trong nhà vẫn còn người mẹ. Có lẽ người mẹ vẫn chăm sóc đứa trẻ, vẫn hát ru mỗi tối — điều này được thể hiện qua những đoạn hát mà con vẹt nhớ được.
Nhưng càng nghĩ, tôi lại càng thấy bất ổn. Một người mẹ dịu dàng hát ru, một người cha nghiện rượu, bạo lực… một gia đình như vậy liệu có thể tồn tại lâu dài không?
Bạn tôi im lặng một lúc rồi nói khẽ: “Có thể… nó đã không còn tồn tại nữa.”
Ba chữ “Đừng gi*t tôi” lại vang lên trong đầu tôi, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu