Thông tin truyện
Ba Nghìn Cái Pizza
Chỉ vì tôi không mua pizza cho nó.
Con trai tôi đã chọn cách “trả thù”.
Nhân lúc tôi ngủ trưa, nó lén lấy điện thoại của tôi.
Đặt liền một lúc… ba nghìn phần pizza.
Khi tôi phát hiện ra.
Đơn hàng đã không thể hủy.
Sáu mươi triệu.
Bị trừ sạch chỉ trong vài giây.
Không còn cách nào khác.
Tôi và chồng phải đạp xe ba bánh, chạy qua chạy lại cả trăm chuyến giữa trời nắng gắt.
Chỉ để chở hết đống pizza đó về.
Mồ hôi ướt đẫm.
Quần áo nhếch nhác.
Người như sắp kiệt sức.
Còn thằng bé?
Nó đứng nhìn.
Cười.
“Hi hi, cho chừa cái tội không mua cho con!”
“Để xem sau này bố mẹ còn dám đắc tội với bổn thiếu gia nữa không!”
Nó không biết.
Chúng tôi vừa mua một chiếc tủ đông cỡ lớn.
Ba nghìn cái pizza.
Để cả năm cũng không hỏng.
Nó thích ăn đến thế?
Được.
Tôi để dành toàn bộ cho nó.
Ăn dần.
Ngày nào cũng ăn.
Ăn cho đến khi nhớ đời.
1
Con trai tôi 11 tuổi.
Tính tình ngang ngược, thích làm theo ý mình.
Thứ gì nó muốn.
Phải có.
Bằng mọi giá.
Nếu không.
Nó sẽ ngồi bệt xuống giữa cửa hàng.
Lăn lộn.
Gào khóc.
Cả tòa nhà đều nghe thấy.
Ban đầu, tôi và chồng đều ngại.
Sợ người ta nhìn.
Sợ ảnh hưởng việc làm ăn của người khác.
Thế nên…
nó muốn gì.
Chúng tôi cũng mua.
Cho đến khi nhận ra.
Chúng tôi đang tự tay nuôi ra một đứa trẻ hống hách.
Từ đó về sau.
Chỉ cần nó dám ăn vạ nơi đông người.
Chúng tôi lập tức l/ ột sạ/ ch qu/ ần á/ o của nó.
Để nó tr/ ầ/ n chu0/ ồng nằm dưới đất.
Một lần.
Hai lần.
Nó biết xấu hổ.
Về sau chạy còn nhanh hơn ai hết.
Tôi tưởng mọi chuyện đã ổn.
Cho đến hôm nay.
2
Chồng tôi tức điên.
Rút thắt lưng:
“Hôm nay tôi phải tr/ eo nó lên mà đ/ á/ nh!”
Tôi lắc đầu.
“Đánh thì có ích gì?”
“Anh có dám đ/ á/ nh nó t/ à/ n ph/ ế không?”
“Hay dám đ/ á/ nh ch/ e/ c nó?”
“Cùng lắm đau vài ngày.”
“Sau đó đâu lại vào đấy.”
Tôi nhìn điện thoại.
Giọng lạnh xuống:
“Phải khiến nó… nhớ cả đời.”
3
Chiếc tủ đông được mua về ngay trong ngày.
Ba nghìn cái pizza.
Nhét hết vào trong.
Quy tắc rất đơn giản.
Chưa ăn hết.
Không được ăn thứ khác.
Tối hôm đó.
Tôi hâm cái pizza đầu tiên.
Đặt lên bàn.
Nó nhìn.
Cười.
“Thế này có phải xong sớm không?”
“Giờ mới biết điều à?”
Nó ăn từng miếng.
Hưởng thụ như sơn hào hải vị.
Tôi hỏi:
“Ngon không?”
Nó gật đầu.
“Vậy ngày mai tiếp tục ăn.”
Nó ngẩn ra một chút.
Rồi bật cười:
“Mẹ đang lấy lòng con à?”
“Chỉ cần sau này bố mẹ nghe lời con, con sẽ không làm loạn nữa.”
Tôi không nói gì.
Chỉ cúi đầu ăn cơm.
“Hy vọng… con sẽ không chán.”
Nó cười khẩy:
“Ăn cả đời cũng không chán!”
Tốt.
Nhớ lấy câu này.
4
Ngày thứ hai.
Ba bữa.
Đều là pizza.
Nó vẫn ăn ngon lành.
Đến tối.
Nó bắt đầu nhìn sang bàn cơm của chúng tôi.
“Muốn ăn à?”
Nó lập tức lắc đầu:
“Cơm mẹ nấu dở tệ.”
“Không bằng pizza.”
“Ngửi còn thấy buồn nôn.”
Tôi im lặng.
Bao nhiêu năm.
Dù mệt đến đâu.
Tôi vẫn nấu đủ bữa.
Sợ nó thiếu chất.
Học đủ cách nấu.
Đổi đủ món.
Nhưng trong mắt nó.
Vẫn không bằng một cái pizza.
5
Ngày thứ ba.
Nó bắt đầu không chịu nổi.
Nhìn đĩa pizza.
Ánh mắt nó lộ rõ tuyệt vọng.
Nhưng vẫn cố giữ thể diện:
“Mẹ, hôm nay con sẽ miễn cưỡng ăn cơm.”
Chồng tôi lập tức bê đồ ăn ra xa.
Chúng tôi… không còn dỗ dành nữa.
Nó nổi giận.
Đập đũa.
“Ngày xưa ai bưng bát chạy theo cầu xin con ăn?”
“Đừng tưởng con thèm!”
“Tin con tuyệt thực không?!”
Nó bỏ đi.
Đóng sầm cửa.
Tôi đi ngang qua phòng.
Nghe thấy bên trong có tiếng động.
Nó cố ý ho một tiếng.
Như đang chờ…
chúng tôi dỗ dành nó như trước.
Nhưng lần này.
Không còn nữa.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu