Thông tin truyện
Oán Bì Thi
Từ nhỏ tôi đã nghe người trong làng nói, người già trước lúc ch/ết nếu còn oán khí thì tuyệt đối không được để họ ch/ết đói.
Nhưng lúc ấy tôi mới bảy tuổi.
Tôi không hiểu “ch/ết đói” nghĩa là gì.
Cho đến đêm ông nội thật sự mở miệng nói chuyện trong linh đường.
Hôm ông mất, cả nhà dựng linh đường ngay trong sân nhỏ cuối làng.
Ông nội gầy khô như que củi, lúc nhập liệm tôi còn đứng cạnh nhìn thầy Lưu đặt ông vào qu/an t/ài.
Da ông nhăn nheo vàng xám như giấy cũ.
Miệng hơi hé ra.
Nhìn cực kỳ đáng sợ.
Bà nội ngồi bên cạnh qu/an t/ài ông khóc suốt một đêm, sáng hôm sau thì mất tích.
Lúc tìm thấy bà, đầu bà đã bị thiêu cháy đến mức thịt nát xương tan ở sau núi.
Người trong nhà đều nói bà không chịu nổi cú sốc nên muốn đi theo ông.
Bác cả nghe xong chỉ im lặng một lúc rồi bảo:
“Đã vậy thì để bà nằm cạnh ông luôn.”
Thế là trong linh đường lại xuất hiện thêm một cỗ qu/an t/ài.
Một lớn.
Một nhỏ.
Hai cỗ qu/an t/ài đen sì nằm song song giữa sân, nhìn từ xa giống như hai cái miệng khổng lồ đang há ra giữa đêm tối.
Theo tục lệ quê tôi, để tang bảy ngày phải có người túc trực suốt đêm.
Bố tôi mất sớm nên tôi phải thay phần hiếu nghĩa của ông mà canh linh cữu.
Đêm thứ tư.
Tiền vàng mã ch/áy đỏ rực trong chậu than.
Khói nhang bay mù mịt.
Bác hai uống rư/ợu say nằm ngáy khò khò bên cạnh.
Còn tôi thì ngồi cầm que khều giấy tiền.
Đúng lúc ấy…
Một giọng nói khàn đặc bỗng vang lên sát bên tai.
“Đói quá…”
Tôi cứng đờ.
Toàn thân lạnh toát.
Giọng nói ấy tôi nhận ra ngay.
Là giọng ông nội.
Nhưng ông đã ch/ết bốn ngày rồi.
Tôi không dám quay đầu.
Chỉ nhìn chằm chằm vào cỗ qu/an t/ài đen ngòm trước mặt.
Giọng nói già nua tiếp tục vang lên.
“Bà già thịt dai…”
“Cắn không nổi…”
“Đại Lâm nhiều thịt…”
“Nấu lên chắc thơm lắm.”
Đại Lâm là tên thường gọi của bác cả.
Tôi sợ đến mức nước mắt trào ra.
Tiếng nói kia cứ như đang ghé sát tai tôi mà thì thầm.
“Người béo thì nên nướng…”
“Mỡ chảy xèo xèo…”
“Ngon lắm…”
Tôi run lẩy bẩy dùng que khều tiền đâm mạnh vào bác hai.
“Bác… bác ơi…”
“Ông nói chuyện…”
Bác hai bị đánh thức, mở mắt ch/ửi um lên.
“Con ranh này muốn ch/ết à?”
Tôi sắp khóc.
“Ông nội…”
“Ông nội lại nói…”
Nghe vậy, bác hai chẳng những không sợ mà còn cười khẩy.
“Giống hệt con m/ẹ đi/ên của mày.”
Ông loạng choạng đứng dậy, cầm chai rư/ợu đ/ập mạnh vào qu/an t/ài.
“Nếu lão già thật sự nói chuyện…”
“Thì bảo lão chỉ chỗ giấu tiền âm phủ đi!”
Ngay lúc ấy…
Giọng ông nội lại vang lên.
“Muốn ăn thịt ngâm rư/ợu trước…”
Tôi sợ đến mức không dám hé răng.
Nhưng bác hai say quá nên chẳng nghe thấy gì.
Ông đứng trước qu/an t/ài ch/ửi ông nội thiên vị, ch/ửi cả chuyện tài sản chia không đều.
Tiếng ch/ửi vang khắp linh đường.
Còn tôi chỉ dám co ro bên đống giấy tiền đang cháy.
Mãi đến khi trời gần sáng, trong làng bắt đầu có tiếng gà gáy, tôi mới dám chạy sang nhà bác cả.
Tôi kể hết mọi chuyện.
Nhưng bác cả chỉ bật cười.
“Trẻ con mơ ngủ thôi.”
“Đừng nghĩ lung tung.”
Ông còn cúi xuống vỗ vai tôi.
“Bà tự nguyện đi theo ông nên mới ch/ết.”
“Không có m/a qu/ỷ gì đâu.”
Tôi nóng ruột đến mức muốn khóc.
Tôi cứ có cảm giác bác hai ở linh đường sẽ xảy ra chuyện.
Nhưng bác cả chẳng hề gấp gáp.
Ông thong thả ăn sáng.
Uống trà.
Mãi mới chịu đi.
Kết quả còn chưa tới linh đường thì chú út đã chạy tới.
Mặt chú trắng bệch.
“Anh hai…”
“Anh hai ch/ết rồi!”
Bác cả lập tức biến sắc.
Cả đám chạy vòng ra phía sau nhà.
Nơi đó đặt mấy chum rư/ợu lớn chuẩn bị cho đám ma.
Người trong làng đã đứng kín xung quanh.
Tôi len qua khe người nhìn vào.
Bác hai đang co quắp bên trong chum rư/ợu.
Rư/ợu đỏ lòm.
Mặt ông ngâm dưới nước rư/ợu nhưng khóe miệng lại mang theo nụ cười quái dị như đang say.
Có người nhỏ giọng nói:
“Ông cụ bắt người nhà đi theo rồi…”
Sắc mặt bác cả cực kỳ khó coi.
Ông lập tức đuổi hết dân làng rồi sai chú út đi mời thầy Lưu.
Khi chỉ còn người trong nhà, bác cả mới ngồi xổm trước mặt tôi.
“Đậu Oa.”
“Đêm qua ông còn nói gì nữa không?”
Tôi run rẩy kể lại toàn bộ.
Đặc biệt là câu ông nội nói muốn ăn thịt bác cả.
Nghe xong, sắc mặt bác cả càng khó nhìn hơn.
Đúng lúc ấy thầy Lưu tới nơi.
Vừa nhìn thi thể bác hai, ông đã cau mày.
“Có người động vào qu/an t/ài.”
Cả nhà lập tức im bặt.
Thầy Lưu đi quanh linh đường một vòng rồi lạnh giọng nói:
“Các người muốn luyện Bì Thi.”
“Tổ tiên ch/ết đói hóa Bì Thi, con cháu sẽ hưởng phúc.”
“Nhưng ông cụ này bị bỏ đói quá lâu…”
“Oán khí đã nhập x/á/c rồi.”
Tôi chẳng hiểu Bì Thi là gì.
Nhưng bác cả nghe xong thì mặt cắt không còn giọt m/á/u.
Thầy Lưu tiếp tục nói:
“Hôm nhập liệm tôi đã đóng đinh gỗ đào để trấn qu/an.”
“Nhưng đinh đã gãy.”
“Ông cụ bắt đầu ra ngoài rồi.”
Nói xong, ông quay sang bảo chú út đi lấy nước tiểu trẻ con.
Chiều hôm đó…
Qu/an t/ài ông nội bị mở ra lần nữa.
Tôi núp sau lưng chú út, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Nắp qu/an t/ài vừa hé.
Một mùi tanh hôi lập tức bốc lên.
Thầy Lưu chỉ nhìn vào bên trong một giây rồi lập tức hắt cả chậu nước tiểu vào qu/an t/ài.
“Nhét lão nhị vào mau!”
Ông chỉ thẳng bác hai quát lớn.
Bác cả và chú út lập tức nâng thi thể bác hai ném vào qu/an t/ài.
Ngay lúc đó…
Tôi nghe thấy tiếng nhai ken két vang lên bên tai.
“Thơm…”
“Thịt ngâm rư/ợu thơm quá…”
“Tuy nhiên…”
“Vẫn đói…”
“Đại Lâm nhiều thịt hơn…”
Tôi khóc thét lên.
Là giọng ông nội.
Ông vẫn đang nói.
Mà lần này…
Giọng nói phát ra từ bên trong qu/an t/ài.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu