Thông tin truyện
Lời Khai Của Đứa Trẻ
Ngày cha mẹ tôi ly hôn, cả hai đứng trước tòa tranh cãi đến đỏ mặt tía tai chỉ vì muốn giành quyền nuôi tôi. Mẹ khóc đến mức lớp trang điểm lem nhem, giọng nghẹn ngào: “Con phải theo tôi, tôi mới là mẹ ruột của nó.” Cha tôi cũng không kém, mắt đỏ lên vì tức giận và mệt mỏi: “Tôi có thể cho nó một cuộc sống tốt hơn, một môi trường tốt hơn.”
Thẩm phán nhìn tôi, giọng ôn hòa nhưng nghiêm túc: “Cậu bé, con chọn ai?”
Tôi nhìn mẹ, rồi nhìn cha. Cả hai đều nói yêu tôi, nhưng ánh mắt của họ lúc này lại khiến tôi thấy xa lạ. Tôi mím môi, nói rõ ràng: “Con chọn cha.”
Cả phòng xử án dường như thở phào. Ai cũng nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, chỉ cần ghi chép lại là xong. Nhưng tôi vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Tôi quay sang thẩm phán, hỏi bằng giọng nghiêm túc nhất:
“Vậy… anh trai trong t/ủ lạ/n/h có thể đi cùng con không?”
Khoảnh khắc đó, cả căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối. Cây bút trong tay thẩm phán rơi xuống đất, phát ra tiếng “cạch” khô khốc. Mặt mẹ tôi trắng bệch, không còn chút m/á/u.
Không khí đặc quánh lại, nặng đến mức khó thở.
Mẹ tôi bật khóc dữ dội, giọng run rẩy: “Thưa thẩm phán, An An nhất định phải theo tôi. Tôi là mẹ ruột của nó, không ai thương nó hơn tôi!” Cha tôi siết chặt tay, giọng khàn đặc: “Tôi mới là người có thể lo cho nó!”
Thẩm phán gõ búa, yêu cầu giữ trật tự, nhưng ánh mắt ông đã thay đổi. Ông nhìn tôi lần nữa: “Cố An An, những gì con vừa nói… là thật sao?”
Tôi gật đầu.
“Không nói dối?”
“Cô giáo nói, nói dối không phải bé ngoan.”
Câu trả lời của tôi khiến cả phòng càng lạnh hơn. Ngay lập tức, thẩm phán yêu cầu báo cảnh sát và phong tỏa nhà của chúng tôi.
Cha tôi hoảng loạn ôm chặt tôi, giọng run lên: “An An… con đang nói gì vậy? Anh trai nào? T/ủ đông nào?”
Tôi tựa vào lòng ông, nghe rõ tim ông đập dồn dập, nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Anh ở trong cái tủ đông lớn màu trắng ở nhà. Anh ngủ lâu lắm rồi… chúng con đã hứa sẽ đi cùng nhau.”
Tiếng còi cảnh sát vang lên mỗi lúc một gần. Một đội cảnh sát nhanh chóng có mặt, do một người họ Lý dẫn đầu. Sau khi nghe thẩm phán tường thuật lại, ánh mắt ông ta trở nên sắc lạnh khi nhìn tôi.
“Cháu chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
Ngay lập tức, cha mẹ tôi bị tách ra đưa về đồn để lấy lời khai. Tôi được đưa theo đội trưởng Lý để chỉ hiện trường. Mẹ tôi khi bị áp giải đi đã vùng vẫy, ánh mắt tràn ngập sợ hãi: “Cố An An! Tại sao con lại nói vậy! Tại sao con hại mẹ!”
Cha tôi quát lại, giọng vừa giận vừa hoảng: “Chu Tuệ! Rốt cuộc cô đã làm gì!”
Tôi không nói gì thêm.
Trên xe cảnh sát, không khí yên lặng đến đáng sợ. Đội trưởng Lý hỏi tôi vài câu, nhưng tôi chỉ trả lời ngắn gọn. Khi hỏi anh trai tôi là ai, tôi chỉ nói: “Là anh trai thôi ạ.” Khi hỏi đã ở trong tủ bao lâu, tôi nói: “Từ mùa đông đến mùa hè.”
Xe dừng lại trước khu tập thể cũ. Nhà tôi ở tầng ba. Dưới nhà đã có băng phong tỏa, hàng xóm tụ tập bàn tán.
Cửa mở ra, mọi thứ trong nhà vẫn như cũ. Trên bàn còn nửa ly nước mẹ uống dở, trên tường treo ảnh gia đình ba người cười rất hạnh phúc. Nhưng tôi biết, tất cả chỉ là giả. Ngôi nhà này đã lạnh từ lâu.
Đội trưởng Lý cúi xuống hỏi tôi: “Tủ đông ở đâu?”
Tôi chỉ về phía ban công.
Ở đó có một chiếc tủ đông màu trắng, nằm im lìm. Mẹ từng nói bên trong là thịt để ăn Tết, không được mở. Trên nắp có dán một miếng sticker méo mó—đó là tôi dán.
Chiếc tủ phát ra tiếng ù ù khe khẽ, như một con thú đang ngủ. Giữa mùa hè, nó lại khiến người ta lạnh đến tận xương.
Đội trưởng Lý ra hiệu. Một cảnh sát tiến lên phá ổ khóa đã rỉ.
“Báo cáo, nguồn điện vẫn còn.”
Ông hít sâu một hơi: “Mở.”
Âm thanh ổ khóa bật ra vang lên rất nhỏ, nhưng lại khiến tim mọi người như bị bóp chặt. Hai pháp y cùng lúc nâng nắp tủ.
Một luồng khí trắng lạnh buốt tràn ra, mang theo mùi m/á/u nồng nặc.
Tôi từng ngửi thấy mùi này. Mỗi lần mẹ lén mở tủ vào ban đêm, rồi vội vàng đóng lại. Bà nói đó là mùi thịt hỏng.
Nhưng tôi biết… không phải.
Nắp tủ mở hoàn toàn.
Đội trưởng Lý lập tức đưa tay che mắt tôi: “Đừng nhìn.”
Nhưng qua khe hở, tôi vẫn thấy.
Một màu trắng lạnh lẽo. Dưới lớp băng là một d/á/n/g ng/ư/ờ/i co quắp, mặc bộ đồ ngủ hoạt hình màu xanh… giống hệt tôi.
Không khí như vỡ tung.
Pháp y bắt đầu làm việc. Tôi được đưa ra phòng khách. Một nữ cảnh sát rót cho tôi ly nước ấm, nhẹ giọng an ủi, nhưng tôi không nghe.
Tôi chỉ nhìn bức ảnh gia đình trên tường.
Trong ảnh, mẹ đang cười rất dịu dàng, ôm tôi khi tôi bốn tuổi.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu… nụ cười đó không dành cho tôi.
Danh sách chương
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu