Thông tin truyện
Phu Nhân Bán Kẹo Hồ Lô
Sau khi tỉnh lại từ ca phẫu thuật, tôi quên sạch người chồng hào môn từng g/i ẫ/m đ/ ạp lên lòng tự trọng của mình, cũng quên luôn cả cô bạn thân đ/â/ m sau lưng, kẻ đã cướp đi hạnh phúc của tôi.
Tôi rời khỏi nơi đó, chuyển đến một thành phố nhỏ ven biển, dựng một sạp nhỏ bán kẹo hồ lô bên lề đường, sống qua ngày bằng những đồng tiền ít ỏi.
Tất cả mọi người đều cá cược rằng tôi sẽ không chịu nổi quá ba ngày, rồi sẽ khóc lóc quay về nhà họ Tô cầu xin anh ta tha thứ.
Nhưng một năm trôi qua, trước sạp hàng nhỏ bé của tôi lại đỗ kín một hàng dài xe Maybach, vệ sĩ vội vã tìm đến, gương mặt ai nấy đều căng thẳng.
“Phu nhân, xin người mau về đi! Tô tổng tìm người đến phát đ/i ê/n rồi, lo lắng đến mức phải nhập viện!”
Tôi chỉ ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ, giọng bình thản: “Xin lỗi, tôi không quen Tô tổng nào cả. Có muốn mua kẹo hồ lô không? Một xiên tám tệ.”
Đội trưởng vệ sĩ đứng chết lặng, ánh mắt đầy khó tin, như không thể chấp nhận sự thật trước mặt.
Tôi thu mình dưới mái che chợ đêm, nhìn những xiên kẹo đỏ au trước mặt, sắc mặt lạnh nhạt như thể tất cả chẳng liên quan gì đến mình.
“Không mua thì đừng đứng chắn chỗ, khách của tôi bị các anh dọa chạy hết rồi.”
Đúng lúc ấy, cửa một chiếc xe sang trọng bật mở, một người đàn ông cao lớn gạt phăng sự ngăn cản, lao thẳng vào màn mưa, khí thế hung bạo như sắp nuốt chửng mọi thứ.
Bộ vest đắt tiền bị nước mưa xối ướt, dính sát vào người, trông chật vật đến đáng thương.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng thoáng qua một cảm giác quen thuộc mơ hồ, nhưng chưa kịp mở miệng thì anh đã lao tới, nắm chặt cổ tay tôi.
Lực mạnh đến mức như muốn ng/ hi/ền ná/ t xương cốt.
“Hoàng Thời Vũ, cô còn định quậy đến bao giờ nữa!”
Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu.
“Trốn tôi suốt một năm, thà bày sạp ở cái bãi rác này còn hơn về nhà, đây là cách cô trả thù tôi sao?”
Cổ tay đau nhói, nhưng tôi không kêu một tiếng, chỉ nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ.
“Buông ra, đau.”
Giọng tôi bình thản, như đang nói một chuyện chẳng đáng quan tâm.
Người đàn ông sững lại.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, cố tìm kiếm trong mắt tôi một chút cảm xúc—tủi thân, yêu thương, hay thậm chí là hận thù.
Nhưng không có gì cả.
“Tiên sinh, anh có mua không? Không mua thì đừng ảnh hưởng tôi bán hàng.”
Đồng tử anh ta co lại, vẻ mặt dần mất kiểm soát.
“Hoàng Thời Vũ, cô nhìn kỹ đi, tôi là Tô Chiếu Sơn!”
Anh siết chặt vai tôi, lắc mạnh, giọng nói gần như tuyệt vọng.
“Cô hận tôi thì cứ mắng đi! Sao lại giả vờ không quen tôi!”
Đầu óc tôi choáng váng, dạ dày cuộn lên, nhưng tôi vẫn mỉm cười: “Tôi không quen anh. Muốn mua thì quét mã, không thì tránh ra.”
Sắc mặt anh ta trắng bệch, bởi ánh mắt tôi từ đầu đến cuối vẫn lạnh nhạt, giống như nhìn một người qua đường.
Anh không thể chấp nhận điều đó, bởi vì tôi của trước kia là một danh viện tao nhã, chơi đàn dương cầm giữa ánh đèn sân khấu, chứ không phải người bán hàng rong dính đầy nước đường như bây giờ.
“Theo tôi về.” Anh lạnh giọng, kéo tôi về phía xe.
“Tôi không đi, buông ra! Sạp hàng của tôi!”
Tôi bám chặt chiếc xe đẩy—đó là thứ duy nhất giúp tôi sống sót.
“Đống rác này đáng bao nhiêu tiền!”
Anh tức giận đá lật xe.
Kẹo hồ lô rơi đầy đất, lăn trong vũng nước bẩn.
Tôi đứng sững, trong đầu nhanh chóng tính toán—tối nay lỗ ít nhất một trăm tệ, đủ tiền ăn cả tuần.
“Đền tiền.”
Tôi nhìn anh ta, lặp lại: “Anh làm hỏng sạp của tôi, đền tiền.”
Anh bật cười lạnh, quét mã thanh toán.
“Ting! Tài khoản đã nhận hai triệu tệ.”
Âm thanh lạnh lẽo vang lên giữa đêm.
“Đủ chưa?” Anh nghiến răng. “Bây giờ lên xe.”
Hai triệu…
Có thể mua rất nhiều kẹo hồ lô.
Tôi không phản kháng nữa, để mặc anh ta đưa mình lên xe.
Nhưng ngay khi cửa xe đóng lại, mùi gỗ thông quen thuộc khiến đầu tôi đau nhói.
Ký ức vỡ vụn ập đến.
Bàn m/ ổ lạnh lẽo.
Ánh đèn chói mắt.
Tôi bị tr/ ó/i ch/ ặt, giống như một con vật chờ bị m/ ổ th/ ịt.
“Tô Chiếu Sơn, tôi không điên… đừng cắ/ t n/ ã/o tôi… tôi là nhạc sĩ…”
Giọng anh ta lạnh lùng phía sau lớp kính: “Cô b/ệ/ nh rồi, phải chữa.”
“Sau khi c/ ắ/t t/hù/ y tr/ án, cô sẽ không phát bệnh nữa.”
Tiêm thu/ ốc mê.
Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
Tôi nôn ra ngay trong xe, bẩn cả bộ vest của anh.
Đó là phản ứng bản năng.
Cơ thể tôi nhớ anh ta—kẻ đã đích thân hạ lệnh phẫu thuật.
Khi ánh đèn xe chiếu lên trán tôi, vết sẹo xấu xí hiện ra.
Anh ta cứng đờ.
Run rẩy.
Muốn chạm vào nhưng bị tôi tránh.
“Đừng chạm.”
“Tổn thương là phải m/ ở h/ ộp s/ ọ đấy.”
Anh im lặng suốt quãng đường.
Khi xe dừng trước biệt thự, nơi từng là nhà tôi, mọi thứ đã thay đổi—hoa hồng biến mất, thay bằng hoa sen trắng mà tôi ghét.
Bên trong, Tiêu Dao mặc váy ngủ ngồi uống tổ yến, dáng vẻ như nữ chủ nhân.
Cô ta run lên khi thấy tôi.
“Chị… khỏi bệnh rồi chứ? Sẽ không hạ đ/ ộ/ c em nữa chứ?”
Nếu là tôi trước kia, tôi đã lao lên t/ át cô ta.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy buồn cười.
Tô Chiếu Sơn nhìn tôi, chờ tôi nổi điên.
Nhưng tôi chỉ quay sang quản gia: “Có việc gì không? Không thì tôi về bán hàng.”
Cả phòng rơi vào im lặng.
Anh ta nổi giận, đập vỡ bình hoa.
“Xin lỗi cô ấy ngay!”
Tôi nhìn họ, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Cô ấy là khách à? Tôi phải làm kẹo hồ lô cho cô ấy sao?”
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu