Thông tin truyện
Tiền Của Tôi, Cuộc Đời Của Ai?
Thu nhập mỗi tháng của tôi lên tới 180 nghìn tệ (~700tr), vậy mà lại không thể lấy ra nổi 30 (~120tr) nghìn để cứu bố mình.
Nghe qua thì giống một trò đùa, nhưng đêm hôm đó, chính tay tôi đã đóng băng toàn bộ những tấm thẻ ngân hàng đứng tên mình.
Tôi tên Lâm Vi, năm nay 42 tuổi. Trong mắt người ngoài, tôi có một cuộc sống mà nhiều người mơ ước: giữ vị trí quản lý cấp cao tại một công ty đa quốc gia ở Quảng Châu, thu nhập ổn định, đủ để sống một cuộc đời không cần lo nghĩ về tiền bạc.
Chỉ là, không ai biết rằng tấm thẻ nhận lương của tôi chưa từng nằm trong tay tôi dù chỉ một ngày.
Mười năm kết hôn, toàn bộ thu nhập của tôi đều giao hết cho chồng – Chu Lập. Anh ta luôn nói rằng tiền trong nhà phải do đàn ông quản lý, đó là nguyên tắc, là cách để gia đình ngày càng khá giả hơn.
Tôi tin.
Tin đến mức chưa từng nghi ngờ.
Cho đến ngày bố tôi nhập viện.
Hôm đó, mẹ gọi cho tôi. Giọng bà run rẩy, nghẹn lại từng chữ như đang cố bám víu vào một sợi dây mong manh cuối cùng.
“Vi Vi, con đến bệnh viện ngay đi… bố con không ổn rồi…”
Tôi cảm thấy đầu mình như nổ tung, cây bút trên tay rơi xuống đất mà không kịp nhặt.
“Bố bị sao vậy mẹ?”
“Huyết áp tăng đột ngột, ngất xỉu… bác sĩ nói phải p/ h/ ẫ/ u t/ h/ u/ ậ/ t ngay… cần hơn ba vạn tệ… nếu chậm thì…”
Ba vạn một ngàn hai trăm tệ.
Con số ấy bị mẹ nhấn mạnh đến mức khiến tim tôi thắt lại.
Tôi không kịp suy nghĩ, lập tức rời khỏi văn phòng, vừa đi vừa gọi cho Chu Lập.
Chuông đổ rất lâu mới có người nghe. Bên kia ồn ào tiếng cười nói, rõ ràng anh ta đang ở một buổi tiệc.
“Có chuyện gì?” giọng anh ta mang theo chút khó chịu.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nói nhanh:
“Bố tôi đang cấp cứu, cần p/ h/ ẫ/ u t/ h/ u/ ậ/ t gấp. Anh lấy 31.200 tệ từ thẻ lương của tôi mang đến bệnh viện ngay!”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi anh ta nói một câu mà cả đời này tôi không quên được.
“Trong thẻ… không còn tiền.”
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Anh nói lại lần nữa?”
“Anh đã nói rồi, không còn tiền. Anh đem tiền đi đầu tư hết rồi, để đó trong tài khoản thì có ích gì?”
Tôi cảm thấy tay mình bắt đầu run lên.
“Mỗi tháng tôi kiếm 180.000 tệ, vậy mà anh nói không còn nổi 30.000?”
“Em hét cái gì?” anh ta lập tức nổi cáu. “Anh đầu tư là vì tương lai gia đình, em hiểu được bao nhiêu? Em có bao giờ quản lý tiền đâu mà lên giọng?”
“Bố tôi đang nằm trong phòng cấp cứu!”
“Lại là bố em…” giọng anh ta trở nên lạnh lẽo. “Có phải họ hàng bên ngoại lại gây chuyện không? Lần này định lấy bao nhiêu?”
Tôi gần như gào lên:
“Là bố ruột tôi!”
Nhưng anh ta chỉ đáp lại bằng một câu hờ hững rồi cúp máy.
Tôi đứng giữa văn phòng, cảm thấy máu dồn lên đầu, tay chân lạnh buốt. Ngoài kia thành phố vẫn sáng đèn, nhưng trong lòng tôi như rơi vào một khoảng tối không đáy.
Mười năm.
Gần hai triệu tệ.
Và bây giờ, khi cần 30.000 để cứu người, tôi lại trắng tay.
Tôi bắt đầu gọi vay tiền.
Người đầu tiên từ chối khéo.
Người thứ hai nói đang kẹt tiền.
Người thứ ba, thứ tư… tất cả đều có lý do riêng, nhưng kết quả thì giống nhau.
Không ai cho tôi vay.
Tôi dựa lưng vào tường, bật cười. Một tiếng cười khô khốc đến chính tôi cũng thấy xa lạ.
Hóa ra khi bạn đang ở trên cao, ai cũng muốn đứng cạnh. Nhưng khi bạn rơi xuống, tất cả đều né tránh.
Họ nhìn tôi như một người có thu nhập 180.000 mỗi tháng, làm sao có thể thiếu 30.000? Nếu đã thiếu, chắc chắn là vấn đề lớn.
Không ai muốn dính vào rắc rối.
Tôi ngồi xuống, ôm lấy đầu gối.
Lần này, nước mắt rơi không phải vì đau khổ, mà vì lạnh. Một cảm giác lạnh đến tận xương, như bị cả thế giới bỏ lại phía sau.
Điện thoại lại reo.
Là Chu Lập.
Tôi tưởng anh ta đã xoay được tiền, vội bắt máy.
Nhưng thứ tôi nhận được chỉ là một “giải pháp” khác.
Anh ta bảo tôi về nhà, cầu xin mẹ chồng cho vay.
Người phụ nữ chưa từng coi tôi là con dâu.
Người luôn nói tôi kiếm nhiều tiền cũng vô ích, không bằng sinh cho nhà họ một đứa con trai.
Tôi im lặng nghe hết.
Rồi hỏi một câu:
“Chu Lập, anh có bao giờ nghĩ tôi là người có thể bị anh nắm trong tay không?”
Anh ta khựng lại.
Tôi tiếp tục, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Anh không có tiền, đúng không?”
“Không có!”
“Được.”
Một chữ thôi, nhưng dường như đã cắt đứt tất cả.
Tôi không còn giận, cũng không còn muốn tranh cãi.
Chỉ còn lại sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Tôi cúp máy.
Bên ngoài phòng cấp cứu, mẹ tôi đang ngồi chờ, hai tay siết chặt, mắt đỏ hoe.
Bố tôi vẫn đang nằm bên trong, chờ một ca p/ h/ ẫ/ u t/ h/ u/ ậ/ t.
Chỉ cần hơn ba vạn tệ.
Mà người đàn ông giữ toàn bộ tiền của tôi suốt mười năm lại nói không có.
Tôi đứng dậy.
Không khóc nữa.
Không run nữa.
Tôi mở một ứng dụng ngân hàng khác – tài khoản phụ mà tôi từng âm thầm giữ lại cho những tình huống bất trắc.
Số tiền không nhiều.
Nhưng đủ để cứu bố tôi.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra một điều.
Mười năm qua, thứ tôi mất không chỉ là tiền.
Mà là quyền kiểm soát cuộc đời mình.
Nhưng từ hôm nay…
Tôi sẽ lấy lại tất cả.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu