Thông tin truyện
Người Tôi Cứu Là Thái Tử Gia
Bạn trai của cô ta tên Trần Ngữ.
Một anh chàng vừa nghèo vừa tàn tật.
Hôm đó, cô ta lại sai tôi đi lật đổ xe lăn của Trần Ngữ, sau đó đạp anh ta xuống hồ nước giữa mùa đông buốt giá.
Ngay lúc tôi chuẩn bị rời khỏi bờ hồ.
Trước mắt tôi bỗng hiện lên từng dòng bình luận.
(Đại tiểu thư kiêu ngạo nữ chính × nam chính thái tử gia âm u giả nghèo, thiết lập này tôi đẩy thuyền mạnh nhất.)
(Bây giờ nữ chính đối xử với nam chính càng tệ thì sau này yêu càng điên cuồng. Chỉ tiếc cho cô pháo hôi xinh đẹp kia, không biết rằng nam chính đã tính hết những uất ức khi theo đuổi nữ chính lên đầu cô ta, cuối cùng khiến cô ta chết không toàn thây.)
(Ai bảo cô ta thấy tiền sáng mắt, nhận tiền làm chuyện xấu, chết cũng đáng.)
(Chính lần này nam chính suýt chết dưới hồ nên mới từ bỏ kế hoạch giả nghèo giả què để thử lòng nữ chính, trực tiếp khôi phục thân phận rồi cưỡng đoạt nữ chính.)
Động tác rời đi của tôi khựng lại.
Tôi quay đầu.
Sau đó nhảy thẳng xuống hồ.
Tôi kéo Trần Ngữ lên.
Rồi đưa anh ta về căn phòng trọ rẻ tiền của mình.
Tôi không muốn làm pháo hôi.
Tôi cũng muốn trở thành nhân vật chính.
1
Trần Ngữ hôn mê rất lâu.
Khi anh ta tỉnh lại.
Tôi đang dùng chiếc nồi sắt nhặt được để đun nước cho anh uống thuốc hạ sốt.
Một con gián bò ngang qua chân anh ta.
Đôi chân vốn giả vờ tàn tật của anh ta vô thức co giật một cái.
Suýt nữa tạo ra một kỳ tích y học.
Tôi giả vờ không nhìn thấy.
Tôi đưa thuốc đến bên môi anh.
Lúng túng nói.
“Anh sốt cao lắm.”
“Uống thuốc đi.”
Trên mặt Trần Ngữ đỏ bất thường.
Nhưng anh vẫn dùng tay hất văng viên thuốc.
Anh định nói gì đó.
Nhưng tôi đã lên tiếng trước.
“Xin lỗi…”
“Vì đã đẩy anh xuống hồ.”
Vành mắt tôi đỏ hoe.
Nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Tôi biết một lời xin lỗi không thể bù đắp được những gì đã gây ra.”
“Nhưng xin hãy để tôi chăm sóc anh cho đến khi khỏi hẳn trận cảm này.”
“Coi như là sự chuộc lỗi của tôi.”
Tay tôi cầm cốc nước run không ngừng.
Ánh mắt Trần Ngữ lướt qua căn hầm ẩm thấp tối tăm.
Cuối cùng dừng lại trên gương mặt tôi.
“Cô cũng đang sốt à?”
Tôi hơi sững lại.
Sau đó lắc đầu.
“Trong nhà chỉ còn một viên thuốc hạ sốt.”
“Anh uống đi.”
“Đừng diễn nữa.”
Trần Ngữ cười khẩy.
“Mỗi lần cô giúp Phi Vãn bắt nạt tôi, cô ta đều cho cô tiền.”
“Từng ấy lần chắc cũng là một khoản lớn.”
“Chẳng lẽ không mua nổi một viên thuốc cảm?”
Cơ thể tôi cứng đờ.
Trần Ngữ.
Người thừa kế duy nhất của tập đoàn nhà họ Trần.
Muốn điều tra việc tôi nhận tiền của Du Phi Vãn để bắt nạt anh ta.
Quá dễ dàng.
Nhìn thấy sự giễu cợt trong mắt anh.
Tôi nhớ đến những dòng bình luận.
Sau lần này.
Anh sẽ trở thành thái tử gia của giới kinh doanh.
Còn tôi.
Muốn gặp lại anh sẽ khó như lên trời.
Đây là cơ hội cuối cùng của tôi.
Tôi cúi đầu.
Nhỏ giọng nói.
“Số tiền đó… phải dùng vào việc quan trọng hơn.”
Trần Ngữ mất kiên nhẫn quay đi.
Anh định đứng dậy rời khỏi.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Anh mất sức.
Nửa tỉnh nửa mê ngã xuống.
Tôi nhìn anh.
Sau đó gật đầu hài lòng.
Rồi bẻ gãy một ống tiêm ném ra ngoài căn hầm.
Tiền Du Phi Vãn đưa cho tôi quả thật có việc quan trọng hơn.
Ví dụ như.
Mua một loại dược chất khiến người ta tạm thời mất khả năng vận động.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu