Thông tin truyện
Sổ Đỏ Mang Tên Tôi
Năm tôi tám tuổi, bố đột nhiên m/ấ/t t/í/ch.
Ba tháng sau, một người đàn ông xa lạ bước vào cuộc sống của tôi với danh nghĩa bố dượng.
Mười năm trôi qua, mọi thứ dường như đã ổn định. Cho đến một buổi chiều, khi tôi vô tình tìm thấy một cuốn sổ đỏ trong thùng giấy cũ trên gác xép, mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.
Cuốn sổ có bìa xanh, chữ nhũ vàng nổi bật dưới lớp bụi dày. Tôi lật ra, và ngay lập tức sững lại.
Ở mục “Chủ sở hữu” chỉ có một cái tên duy nhất.
Lâm Tri Hạ.
Là tôi.
Không có mẹ. Không có bố dượng.
Chỉ có một mình tôi.
Tối hôm trước, mẹ đột nhiên hỏi tôi căn cước công dân cất ở đâu. Lúc đó tôi đang dọn hành lý chuẩn bị nhập học. Đại học Sư phạm Bắc Kinh cách nhà hơn một nghìn cây số, một cánh cửa mới sắp mở ra, nhưng cũng đồng nghĩa với việc tôi rời xa nơi này.
Tôi nói có thể giấy tờ nằm trong thùng cũ trên gác xép. Mẹ lập tức yêu cầu tôi đi tìm.
Ban đầu tôi không nghĩ nhiều. Nhưng khi bà nói muốn “sang tên nhà cho dễ quản lý”, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu dâng lên.
“Sang tên cho ai?”
“Cho mẹ, chứ còn ai nữa?”
Bà cười, nhưng nụ cười ấy không hề tự nhiên.
Bà nói nhà cần mang đi thế chấp để lo học phí cho tôi. Nhưng tôi có học bổng, hoàn toàn có thể tự lo. Khi tôi nói ra điều đó, giọng bà lập tức thay đổi.
Bà chuyển sang nói về em trai tôi, về tương lai của nó, về việc sau này cần tiền, cần nhà để cưới vợ.
Tôi chỉ im lặng nhìn bà.
Căn nhà này là của bố.
Ít nhất, trong ký ức của tôi, nó luôn thuộc về ông.
Thế nhưng suốt mười năm qua, mẹ chưa từng nhắc đến chuyện tài sản. Vậy mà ngay trước khi tôi rời đi, bà lại đột nhiên thúc ép.
Cảm giác bất an khiến tôi không ngủ được cả đêm.
Sáng hôm sau, tôi lên gác xép.
Thùng giấy cũ nằm sâu trong góc, phủ một lớp bụi dày. Bên trong là vài món đồ của bố: chiếc đồng hồ cũ, thẻ nhân viên, một bức ảnh gia đình đã phai màu theo thời gian.
Và một túi hồ sơ.
Tôi mở ra.
Căn cước của tôi nằm ở trên cùng.
Ngay bên dưới là cuốn sổ đỏ.
Ngày đăng ký: 14 tháng 3 năm 2016.
Đó là năm bố m/ấ/t t/í/ch.
Cũng là đúng tháng ông biến mất.
Tôi ngồi sụp xuống sàn gác xép.
Trong ánh nắng lặng lẽ rơi qua cửa sổ nhỏ, tôi nhìn cuốn sổ đỏ trong tay mà không thể hiểu nổi.
Mười năm qua, bố dượng sống trong căn nhà này. Em trai tôi sinh ra và lớn lên ở đây.
Nhưng hóa ra… tất cả đều không liên quan đến quyền sở hữu.
Căn nhà này, từ đầu đến cuối, chỉ thuộc về tôi.
Tôi không khóc. Chỉ ôm chặt cuốn sổ, cố giữ nhịp thở ổn định.
Bố đã làm điều này một tháng trước khi m/ấ/t t/í/ch.
Tại sao?
Xuống lầu, tôi đưa căn cước cho mẹ như bình thường. Không nhắc gì đến cuốn sổ.
Sau đó, tôi vào phòng, mở máy tính, tra cứu thông tin bất động sản.
Kết quả hiện ra rõ ràng:
Chủ sở hữu — Lâm Tri Hạ.
Hình thức — sở hữu riêng.
Nguồn gốc — cho tặng.
Người cho tặng: Lâm Kiến Hoành.
Bố tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu.
Cuối trang có một dòng nhỏ: muốn tra cứu lịch sử giao dịch thì phải đến trực tiếp.
Tôi không do dự.
Một tiếng sau, tôi đã đứng ở Phòng quản lý nhà đất.
Sau khi kiểm tra, nhân viên xác nhận: trong suốt mười năm qua, căn nhà chưa từng bị sang tên hay thế chấp.
Chỉ có một lần.
Năm 2019.
Mẹ tôi từng nộp đơn sang tên dưới danh nghĩa giám hộ.
Nhưng bị từ chối.
Lý do là một điều khoản bổ sung.
Tôi nhìn vào bản scan.
Nét chữ quen thuộc đến mức khiến tim tôi run lên.
“Căn nhà này là tài sản độc lập của Lâm Tri Hạ.”
“Trước khi đủ 18 tuổi, không ai được phép định đoạt.”
“Bao gồm cả mẹ ruột.”
Dưới cùng là chữ ký của bố.
Và một cái tên khác — luật sư Trần Văn Hiên.
Ngoài ra còn có một văn bản ủy thác.
Trong trường hợp bố xảy ra t/ a/ i nạ/ n, m/ấ/t t/í/ch hoặc qua đời, quyền sở hữu vẫn thuộc về tôi. Luật sư sẽ thay mặt quản lý cho đến khi tôi trưởng thành.
Tôi cầm bản photo bước ra ngoài.
Ánh nắng buổi chiều chói mắt đến khó chịu.
Mười năm trước, bố đã chuẩn bị tất cả.
Chuyển nhượng. Điều khoản. Luật sư.
Rồi biến mất.
Ba tháng sau, bố dượng xuất hiện.
Một suy nghĩ đáng sợ bắt đầu hình thành.
Bố không hề m/ấ/t t/í/ch một cách vô cớ.
Điện thoại reo.
Mẹ gọi.
Giọng bà gấp gáp, hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi trả lời bình tĩnh.
Rồi nói một câu:
“Con không tìm thấy sổ đỏ.”
Bên kia im lặng hai giây.
Giọng bà lập tức thay đổi.
Hoảng loạn.
Tôi cúp máy.
Đứng trước tòa nhà hành chính, tôi siết chặt xấp giấy trong tay.
Một cái tên lướt qua trong đầu tôi.
Trần Văn Hiên.
Luật sư mà bố để lại.
Có lẽ… ông ấy chính là chìa khóa duy nhất để mở ra toàn bộ sự thật đã bị chôn vùi suốt mười năm qua.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu