Sổ Đỏ Mang Tên Tôi

Chương 3



“Học ở thành phố mình thì cũng là đại học.” Mẹ nói, “Bắc Kinh thì con đừng hòng nghĩ tới.”

 

“Tại sao không được nghĩ?”

 

“Mẹ bảo không được là không được.”

 

Tôi bật cười.

 

“Mẹ.”

 

“Sao?”

 

“Con điền nguyện vọng rồi.”

 

Sự im lặng bao trùm.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

“Con điền rồi?”

 

“Vâng.”

 

“Khi nào?”

 

“Tháng trước.”

 

“Con điền trường nào?”

 

“Đại học Sư phạm Bắc Kinh.”

 

“Ai cho phép con điền?”

 

“Tự con.”

 

“Con tự quyết định được chuyện này à?”

 

“Được chứ ạ.”

 

Mẹ đập mạnh quả táo xuống bàn trà.

 

“Lâm Tri Hạ!”

 

Đây là lần đầu tiên bà gọi cả họ lẫn tên tôi.

 

Bình thường bà chỉ gọi “Tri Hạ”.

 

Khi gọi “Lâm Tri Hạ”, nghĩa là bà thực sự nổi giận.

 

“Mới mười tám tuổi đầu, con tự ý điền nguyện vọng đại học?”

 

“Con mười tám tuổi rồi.”

 

“Mười tám tuổi thì vẫn là trẻ con!”

 

Tôi nhìn bà.

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con mười tám tuổi, về mặt pháp luật đã là người trưởng thành. Điền nguyện vọng là việc của con, không cần mẹ ký tên.”

 

Bà cứng họng.

 

Dượng lên tiếng can: “Tri Hạ, chúng ta từ từ bàn bạc.”

 

“Không có gì để bàn cả.”

 

“Thế tiền học phí sau này của con tính sao?”

 

“Con tự lo.”

 

“Con lấy đâu ra tiền?”

 

“Tiền con đi làm thêm tích cóp hồi lớp mười hai, cộng với học bổng.”

 

“Con đi làm thêm?” Mẹ trừng mắt, “Con giấu mẹ đi làm thêm?”

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con đi làm thêm mẹ biết mà. Mẹ còn bảo con đưa tiền mẹ giữ hộ cơ mà.”

 

Bà sững lại một chút.

 

“Thế giờ con còn bao nhiêu?”

 

“Mẹ.”

 

“Con nói thật cho mẹ nghe.”

 

“Mười bốn ngàn tệ.”

 

“Có ngần ấy thôi à?”

 

“Vâng.”

 

“Từng đó tiền đi Bắc Kinh thì làm được cái gì?”

 

“Đủ học một học kỳ.”

 

“Rồi sau đó?”

 

“Sau đó con sẽ đi làm thêm tiếp.”

 

Bà chằm chằm nhìn tôi.

 

“Tri Hạ, có phải con nghĩ gia đình này mắc nợ con không?”

 

Tôi mỉm cười nhạt.

 

“Không ạ.”

 

“Gia đình này mười năm nay không để con chịu đói chịu rét, nuôi con ăn học, lo cho con miếng ăn cái mặc. Bố con đi rồi, mẹ cũng vất vả lắm chứ.”

 

“Con biết.”

 

“Thế mà con định cứ thế bỏ đi sao?”

 

“Vâng.”

 

“Đã đi thì đừng có về nữa!”

 

Tôi gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Một chữ gọn lọn.

 

Tôi xoay người về căn buồng ngoài ban công của mình.

 

Đóng cửa lại.

 

Ngồi bên mép giường.

 

Tôi mở điện thoại.

 

Tìm kiếm lại trên Baidu “Trần Văn Hiên Luật sư”.

 

Bấm vào thông tin liên hệ của văn phòng luật.

 

Tôi gọi điện.

 

“Xin chào, Văn phòng luật sư Văn Hiên xin nghe.”

 

“Tôi muốn gặp luật sư Trần Văn Hiên.”

 

“Xin hỏi chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ, con gái của ông Lâm Kiến Hoành.”

 

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.

 

Sau đó cô ấy nói:

 

“Chị đợi một chút.”

 

Nhạc chờ vang lên ba mươi giây.

 

Người bắt máy là một giọng đàn ông.

 

Giọng ông ấy rất điềm tĩnh.

 

“Tri Hạ đấy phải không cháu?”

 

“Vâng.”

 

“Chú đã đợi cuộc điện thoại này của cháu, mười năm rồi.”

 

**6.**

 

Luật sư Trần hẹn tôi chiều hôm sau đến gặp.

 

Tôi không nói với người nhà.

 

Sáng sớm hôm sau tôi ra khỏi nhà.

 

Bảo là đi họp lớp.

 

Tôi bắt xe buýt đến văn phòng của luật sư Trần.

 

Nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà văn phòng ngay trung tâm thành phố.

 

Tôi đẩy cửa bước vào.

 

Cô gái ở quầy lễ tân nhìn tôi.

 

“Chào chị, chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ. Luật sư Trần—”

 

“Luật sư Trần đang đợi chị. Ở phòng họp. Mời đi theo tôi.”

 

Phòng họp ở cuối hành lang.

 

Cô ấy gõ cửa.

 

Đẩy vào.

 

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi đứng dậy.

 

Đeo kính.

 

Tóc đã hoa râm.

 

Ông nhìn tôi.

 

“Cháu giống bố lắm.”

 

Tôi không nói gì.

 

Nước mắt bỗng trào lên.

 

“Ngồi đi.” Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện.

 

Tôi ngồi xuống.

 

Ông đẩy một cốc nước về phía tôi.

 

“Cháu muốn bắt đầu từ đâu?”

 

Tôi hít một hơi sâu.

 

“Từ cuốn sổ đỏ.”

 

“Cháu xem sổ đỏ rồi à?”

 

“Cháu xem rồi.”

 

“Còn phần điều khoản bổ sung ở Phòng Quản lý nhà đất?”

 

“Cháu cũng xem rồi.”

 

Ông gật đầu.

 

“Vậy cháu biết là trước đó một tháng, bố đã tặng căn nhà đó cho cháu.”

 

“Vâng.”

 

“Cháu nghĩ điều này chứng minh được gì?”

 

 

 

Tôi nhìn ông.

 

“Bố cháu biết mình có thể gặp chuyện.”

 

“Đúng.” Ông nói, “Bố cháu biết.”

 

“Rốt cuộc bố cháu đã bị làm sao?”

 

Luật sư Trần mở cặp táp.

 

Lấy ra một chiếc phong bì giấy xi măng.

 

Ông rút từ trong đó ra một bản báo cáo.

 

Đưa cho tôi.

 

“Cháu xem cái này trước.”

 

Tôi nhận lấy.

 

Trên trang bìa ghi—

 

*《Biên bản xác định trách nhiệm tai nạn giao thông》*.

 

Ngày tháng: 12 tháng 4 năm 2016.

 

Nạn nhân: Lâm Kiến Hoành.

 

Tính chất vụ tai nạn: Bên A hoàn toàn chịu trách nhiệm (Tự gây tai nạn).

 

Hậu quả: Tử vong.

 

Tay tôi run lên.

 

“Tử vong.”

 

Tôi lẩm nhẩm.

 

“Ngày 12 tháng 4 năm 2016.” Tôi đọc lại lần thứ hai.

 

Đó là ngày thứ 29 sau khi bố tôi “mất tích”.

 

“Chú Trần,” tôi ngẩng đầu lên, “Cái này là sao ạ?”

 

“Biên bản giám định tai nạn xe của bố cháu.”

 

“Không phải bố cháu mất tích sao?”

 

“Bố cháu không hề mất tích.”

 

Luật sư Trần nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

“Bố cháu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi vào ngày 12 tháng 4 năm 2016.”

 

Đầu tôi ong lên.

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng mẹ cháu luôn nói với cháu là ông ấy mất tích?”

 

Tôi gật đầu.

 

Luật sư Trần thở dài.

 

Ông lại lấy từ cặp táp ra một xấp tài liệu.

 

Là bản sao hồ sơ của cảnh sát.

 

“Mẹ cháu báo cảnh sát bố mất tích từ ngày 15 tháng 3 năm 2016.”

 

“Bà ấy từ chối phối hợp điều tra.”

 

“Đến ngày 12 tháng 4 năm 2016, bố cháu gặp tai nạn trên đường cao tốc ven biển, tự lao xe, tử vong tại chỗ.”

 

“Hôm đó cảnh sát không liên lạc được với người nhà, sau đó mới tìm được mẹ cháu.”

 

“Mẹ cháu đã đến nhận xác.”

 

“Và rồi bà ấy đã làm một việc—”

 

Ông ngừng lại một chút.

 

“Bà ấy yêu cầu cảnh sát hỏa thiêu bố cháu dưới danh nghĩa ‘người không rõ danh tính’.”

 

Ngón tay tôi lạnh toát.

 

“Thế là sao ạ?”

 

“Lẽ ra cảnh sát cần người nhà xác nhận thông tin tử vong để làm thủ tục chứng tử.”

 

“Mẹ cháu bảo với cảnh sát rằng bà ấy không chắc đó có phải là chồng mình không – vì thi thể bị bỏng nặng, khuôn mặt đã biến dạng.”

 

“Bà ấy nói, ‘Chồng tôi chưa về, người này trông không giống’.”

 

“Sau đó cảnh sát làm theo quy trình, đợi người nhà xác nhận trong 72 giờ, không có ai đến nhận, nên xử lý theo diện người không rõ danh tính.”

 

“Nghĩa là—”

 

“Sự ra đi của bố cháu không hề được đăng ký.”

 

“Về mặt pháp luật, ông ấy vẫn chỉ là đang ‘mất tích’.”

 

Mắt tôi tối sầm lại.

 

“Rồi sao nữa ạ?”

 

“Rồi đến năm 2021, tức là năm năm sau.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu nộp đơn lên tòa án xin ‘Tuyên bố tử vong’.”

 

“Với lý do ‘chồng mất tích đã đủ năm năm’.”

 

“Tòa án ra phán quyết tuyên bố tử vong, bà ấy dùng tư cách vợ hợp pháp để thừa kế khối tài sản 4 triệu tệ còn lại của bố cháu.”

 

“Sau đó, bà ấy và gã chồng hiện tại, đăng ký kết hôn.”

 

Tôi không nói nên lời.

 

Cúi gằm mặt.

 

Tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Bà ấy đã đi nhận xác.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bà ấy biết bố cháu đã chết.”

 

“Bà ấy biết.”

 

“Bà ấy lừa cháu suốt mười năm.”

 

“Lừa cháu suốt mười năm.”

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

“Tại sao bà ấy lại lừa cháu?”

 

Luật sư Trần im lặng rất lâu.

 

“Bởi vì,” ông cất giọng, “Nếu cháu biết bố cháu chết vì tai nạn giao thông, cháu sẽ được tiếp cận hồ sơ của cảnh sát.”

 

“Một khi cháu tiếp cận hồ sơ cảnh sát, cháu sẽ phát hiện ra một chuyện—”

 

“Hai mươi bốn giờ trước khi tai nạn xảy ra, bố cháu đã nhận một cuộc điện thoại.”

 

“Là cuộc gọi do chú gọi cho ông ấy.”

 

“Hôm đó chú đã nói cho bố cháu biết, dượng cháu – Vương Minh Lượng—”

 

“Trong nửa năm bố cháu đi công tác, ông ta đã thuê phòng khách sạn ở thành phố này ba lần.”

 

“Người đăng ký phòng cùng ông ta, là mẹ cháu.”

 

“Bố cháu nghe xong cuộc điện thoại đó, ngày hôm sau thì xảy ra tai nạn.”

 

Phòng họp chìm trong tĩnh lặng.

 

Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình.

 

“Chú Trần.”

 

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, thật chậm rãi.

 

“Tai nạn của bố cháu—”

 

“Tự lao xe.”

 

“Tự lao xe.”

 

 

 

Tôi lặp lại.

 

“Là tự bố mất lái ạ?”

 

“Cảnh sát giao thông kết luận là do lái xe trong tình trạng mệt mỏi.”

 

“Vâng.”

 

“Nhưng mà—” Luật sư Trần nhìn tôi, “Khoảng hai giờ sáng hôm đó, bố cháu có gọi cho chú một cuộc điện thoại.”

 

“Bố bảo bố sẽ ly hôn với mẹ cháu.”

 

“Bố bảo bố sẽ về nhà đón cháu.”

 

“Bố bảo bố đã chuyển tất cả bất động sản sang tên cháu, tiền mặt cũng đã chuyển vào quỹ tín thác, bố sẽ đưa cháu đi.”

 

“Bố còn nói một câu cuối cùng—”

 

“‘Văn Hiên, nếu tôi có mệnh hệ gì, anh giúp tôi chăm sóc Tri Hạ.'”

 

Giọng luật sư Trần nghẹn lại.

 

“Và rồi đến bốn giờ sáng hôm sau, xe của bố cháu lao qua dải phân cách trên đường cao tốc ven biển.”

 

“Một thân một mình.”

 

“Giữa đêm khuya.”

 

“Ở một đoạn đường không có camera giám sát.”

 

Tôi cúi gằm mặt.

 

Nước mắt lã chã rơi trên biên bản giám định tai nạn giao thông.

 

Một giọt.

 

Hai giọt.

 

“Chú Trần.”

 

“Chú nghe.”

 

“Chú có bằng chứng gì không?”

 

“Chuyện của bố cháu với dượng, mẹ cháu—chú có bằng chứng gì không?”

 

Luật sư Trần lấy ra một chiếc USB từ trong cặp.

 

“Đây là những thứ thám tử tư đã quay lại được ba tháng trước khi bố cháu gặp chuyện.”

 

“Bố cháu đã nghi ngờ mẹ cháu từ lâu rồi.”

 

“Trong USB này có lịch sử thuê phòng của mẹ cháu và Vương Minh Lượng tại bốn khách sạn trong thành phố, video đăng ký nhận phòng, cùng với băng ghi âm cuộc trò chuyện của bọn họ.”

 

“Còn một thứ nữa—”

 

Ông lấy ra một tấm ảnh.

 

Ảnh đen trắng.

 

Ở khoa sản của một bệnh viện.

 

Trong ảnh, Vương Minh Lượng đang ôm một người phụ nữ.

 

Người phụ nữ đó là mẹ tôi.

 

Bụng mẹ rất to.

 

“Cái này chụp khi nào ạ?”

 

“Tháng 10 năm 2014.”

 

“Năm 2014?”

 

“Vương Tiểu Lỗi – em trai cháu – sinh vào tháng 1 năm 2015.”

 

Tôi hít một ngụm khí lạnh.

 

“Nó không phải là con của dượng sao?”

 

“Nó là con của dượng.”

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng lúc đó, mẹ cháu vẫn chưa ly hôn với bố cháu.”

 

“Tháng 10 năm 2014, mẹ cháu mang thai Vương Tiểu Lỗi, đến khám ở khoa sản. Ghi chú là ‘khám thai’. Người đi cùng – Vương Minh Lượng.”

 

“Lúc đó bà ấy đã mang thai được sáu tháng rồi.”

 

“Vương Tiểu Lỗi thực ra là của bố cháu—À không,” Luật sư Trần khựng lại, “Vương Tiểu Lỗi là con trai của Vương Minh Lượng.”

 

“Là con của mẹ cháu và Vương Minh Lượng.”

 

“Sinh ra khi bố cháu vẫn còn sống sờ sờ ra đấy.”

 

“Vậy mà bà ấy dám nói với bố cháu rằng Vương Tiểu Lỗi là ‘con của nhà họ hàng gửi nuôi’.”

 

“Lúc đó, cháu có nhớ chuyện này không?”

 

Tôi nhớ.

 

Năm đó tôi chín tuổi.

 

Có một khoảng thời gian, trong nhà tự nhiên có thêm một đứa trẻ sơ sinh.

 

Mẹ bảo là “con nhà dì, dì phải nằm viện nên gửi ở nhà mình một thời gian”.

 

Hồi đó tôi còn thấy đứa em này rất đáng yêu.

 

Sau này dì “ra viện”, đứa trẻ cũng không xuất hiện nữa.

 

Nửa năm sau khi bố “mất tích”, dượng “dọn” vào ở.

 

Bên cạnh dượng có dắt theo “đứa em” này.

 

Mẹ nói: “Tri Hạ, sau này đây là em trai con.”

 

Thì ra là vậy.

 

“Hóa ra bố cháu luôn bị bịt mắt dắt mũi.”

 

“Đúng thế.”

 

“Dượng cháu lúc đó đã qua lại với bà ấy rồi?”

 

“Từ lâu rồi.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu và Vương Minh Lượng, lén lút với nhau từ năm 2012 cơ.”

 

“Năm 2012 là lúc nào?”

 

“Lúc cháu sáu tuổi.”

 

“Bố cháu vẫn đang khỏe mạnh.”

 

“Đúng vậy.”

 

Tôi cúi gập người xuống.

 

Răng cắn chặt lấy môi.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Cháu phải làm gì bây giờ?”

 

“Cháu muốn làm gì?”

 

Tôi ngẩng phắt lên.

 

“Cháu muốn họ phải trả giá.”

 

Luật sư Trần nhìn tôi.

 

Ông gật đầu.

 

“Được.”

 

“Bố cháu đã giao phó quỹ tín thác 12 triệu tệ (khoảng 42 tỷ VNĐ) cho chú, mười năm nay chú chưa từng đụng đến một đồng.”

 

“Ông ấy còn để lại một bức thư tự tay viết, một đoạn video.”

 

“Bố cháu biết tỏng mẹ cháu sẽ tìm cách chiếm đoạt những thứ này.”

 

“Nên bố cháu đã gài một ‘nút thắt’ trong di chúc.”

 

“Nút thắt gì ạ?”

 

Luật sư Trần mỉm cười.

 

“Học ở thành phố mình thì cũng là đại học.” Mẹ nói, “Bắc Kinh thì con đừng hòng nghĩ tới.”

 

“Tại sao không được nghĩ?”

 

“Mẹ bảo không được là không được.”

 

Tôi bật cười.

 

“Mẹ.”

 

“Sao?”

 

“Con điền nguyện vọng rồi.”

 

Sự im lặng bao trùm.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

“Con điền rồi?”

 

“Vâng.”

 

“Khi nào?”

 

“Tháng trước.”

 

“Con điền trường nào?”

 

“Đại học Sư phạm Bắc Kinh.”

 

“Ai cho phép con điền?”

 

“Tự con.”

 

“Con tự quyết định được chuyện này à?”

 

“Được chứ ạ.”

 

Mẹ đập mạnh quả táo xuống bàn trà.

 

“Lâm Tri Hạ!”

 

Đây là lần đầu tiên bà gọi cả họ lẫn tên tôi.

 

Bình thường bà chỉ gọi “Tri Hạ”.

 

Khi gọi “Lâm Tri Hạ”, nghĩa là bà thực sự nổi giận.

 

“Mới mười tám tuổi đầu, con tự ý điền nguyện vọng đại học?”

 

“Con mười tám tuổi rồi.”

 

“Mười tám tuổi thì vẫn là trẻ con!”

 

Tôi nhìn bà.

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con mười tám tuổi, về mặt pháp luật đã là người trưởng thành. Điền nguyện vọng là việc của con, không cần mẹ ký tên.”

 

Bà cứng họng.

 

Dượng lên tiếng can: “Tri Hạ, chúng ta từ từ bàn bạc.”

 

“Không có gì để bàn cả.”

 

“Thế tiền học phí sau này của con tính sao?”

 

“Con tự lo.”

 

“Con lấy đâu ra tiền?”

 

“Tiền con đi làm thêm tích cóp hồi lớp mười hai, cộng với học bổng.”

 

“Con đi làm thêm?” Mẹ trừng mắt, “Con giấu mẹ đi làm thêm?”

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con đi làm thêm mẹ biết mà. Mẹ còn bảo con đưa tiền mẹ giữ hộ cơ mà.”

 

Bà sững lại một chút.

 

“Thế giờ con còn bao nhiêu?”

 

“Mẹ.”

 

“Con nói thật cho mẹ nghe.”

 

“Mười bốn ngàn tệ.”

 

“Có ngần ấy thôi à?”

 

“Vâng.”

 

“Từng đó tiền đi Bắc Kinh thì làm được cái gì?”

 

“Đủ học một học kỳ.”

 

“Rồi sau đó?”

 

“Sau đó con sẽ đi làm thêm tiếp.”

 

Bà chằm chằm nhìn tôi.

 

“Tri Hạ, có phải con nghĩ gia đình này mắc nợ con không?”

 

Tôi mỉm cười nhạt.

 

“Không ạ.”

 

“Gia đình này mười năm nay không để con chịu đói chịu rét, nuôi con ăn học, lo cho con miếng ăn cái mặc. Bố con đi rồi, mẹ cũng vất vả lắm chứ.”

 

“Con biết.”

 

“Thế mà con định cứ thế bỏ đi sao?”

 

“Vâng.”

 

“Đã đi thì đừng có về nữa!”

 

Tôi gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Một chữ gọn lọn.

 

Tôi xoay người về căn buồng ngoài ban công của mình.

 

Đóng cửa lại.

 

Ngồi bên mép giường.

 

Tôi mở điện thoại.

 

Tìm kiếm lại trên Baidu “Trần Văn Hiên Luật sư”.

 

Bấm vào thông tin liên hệ của văn phòng luật.

 

Tôi gọi điện.

 

“Xin chào, Văn phòng luật sư Văn Hiên xin nghe.”

 

“Tôi muốn gặp luật sư Trần Văn Hiên.”

 

“Xin hỏi chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ, con gái của ông Lâm Kiến Hoành.”

 

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.

 

Sau đó cô ấy nói:

 

“Chị đợi một chút.”

 

Nhạc chờ vang lên ba mươi giây.

 

Người bắt máy là một giọng đàn ông.

 

Giọng ông ấy rất điềm tĩnh.

 

“Tri Hạ đấy phải không cháu?”

 

“Vâng.”

 

“Chú đã đợi cuộc điện thoại này của cháu, mười năm rồi.”

 

**6.**

 

Luật sư Trần hẹn tôi chiều hôm sau đến gặp.

 

Tôi không nói với người nhà.

 

Sáng sớm hôm sau tôi ra khỏi nhà.

 

Bảo là đi họp lớp.

 

Tôi bắt xe buýt đến văn phòng của luật sư Trần.

 

Nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà văn phòng ngay trung tâm thành phố.

 

Tôi đẩy cửa bước vào.

 

Cô gái ở quầy lễ tân nhìn tôi.

 

“Chào chị, chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ. Luật sư Trần—”

 

“Luật sư Trần đang đợi chị. Ở phòng họp. Mời đi theo tôi.”

 

Phòng họp ở cuối hành lang.

 

Cô ấy gõ cửa.

 

Đẩy vào.

 

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi đứng dậy.

 

Đeo kính.

 

Tóc đã hoa râm.

 

Ông nhìn tôi.

 

“Cháu giống bố lắm.”

 

Tôi không nói gì.

 

Nước mắt bỗng trào lên.

 

“Ngồi đi.” Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện.

 

Tôi ngồi xuống.

 

Ông đẩy một cốc nước về phía tôi.

 

“Cháu muốn bắt đầu từ đâu?”

 

Tôi hít một hơi sâu.

 

“Từ cuốn sổ đỏ.”

 

“Cháu xem sổ đỏ rồi à?”

 

“Cháu xem rồi.”

 

“Còn phần điều khoản bổ sung ở Phòng Quản lý nhà đất?”

 

“Cháu cũng xem rồi.”

 

Ông gật đầu.

 

“Vậy cháu biết là trước đó một tháng, bố đã tặng căn nhà đó cho cháu.”

 

“Vâng.”

 

“Cháu nghĩ điều này chứng minh được gì?”

 

 

 

Tôi nhìn ông.

 

“Bố cháu biết mình có thể gặp chuyện.”

 

“Đúng.” Ông nói, “Bố cháu biết.”

 

“Rốt cuộc bố cháu đã bị làm sao?”

 

Luật sư Trần mở cặp táp.

 

Lấy ra một chiếc phong bì giấy xi măng.

 

Ông rút từ trong đó ra một bản báo cáo.

 

Đưa cho tôi.

 

“Cháu xem cái này trước.”

 

Tôi nhận lấy.

 

Trên trang bìa ghi—

 

*《Biên bản xác định trách nhiệm tai nạn giao thông》*.

 

Ngày tháng: 12 tháng 4 năm 2016.

 

Nạn nhân: Lâm Kiến Hoành.

 

Tính chất vụ tai nạn: Bên A hoàn toàn chịu trách nhiệm (Tự gây tai nạn).

 

Hậu quả: Tử vong.

 

Tay tôi run lên.

 

“Tử vong.”

 

Tôi lẩm nhẩm.

 

“Ngày 12 tháng 4 năm 2016.” Tôi đọc lại lần thứ hai.

 

Đó là ngày thứ 29 sau khi bố tôi “mất tích”.

 

“Chú Trần,” tôi ngẩng đầu lên, “Cái này là sao ạ?”

 

“Biên bản giám định tai nạn xe của bố cháu.”

 

“Không phải bố cháu mất tích sao?”

 

“Bố cháu không hề mất tích.”

 

Luật sư Trần nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

“Bố cháu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi vào ngày 12 tháng 4 năm 2016.”

 

Đầu tôi ong lên.

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng mẹ cháu luôn nói với cháu là ông ấy mất tích?”

 

Tôi gật đầu.

 

Luật sư Trần thở dài.

 

Ông lại lấy từ cặp táp ra một xấp tài liệu.

 

Là bản sao hồ sơ của cảnh sát.

 

“Mẹ cháu báo cảnh sát bố mất tích từ ngày 15 tháng 3 năm 2016.”

 

“Bà ấy từ chối phối hợp điều tra.”

 

“Đến ngày 12 tháng 4 năm 2016, bố cháu gặp tai nạn trên đường cao tốc ven biển, tự lao xe, tử vong tại chỗ.”

 

“Hôm đó cảnh sát không liên lạc được với người nhà, sau đó mới tìm được mẹ cháu.”

 

“Mẹ cháu đã đến nhận xác.”

 

“Và rồi bà ấy đã làm một việc—”

 

Ông ngừng lại một chút.

 

“Bà ấy yêu cầu cảnh sát hỏa thiêu bố cháu dưới danh nghĩa ‘người không rõ danh tính’.”

 

Ngón tay tôi lạnh toát.

 

“Thế là sao ạ?”

 

“Lẽ ra cảnh sát cần người nhà xác nhận thông tin tử vong để làm thủ tục chứng tử.”

 

“Mẹ cháu bảo với cảnh sát rằng bà ấy không chắc đó có phải là chồng mình không – vì thi thể bị bỏng nặng, khuôn mặt đã biến dạng.”

 

“Bà ấy nói, ‘Chồng tôi chưa về, người này trông không giống’.”

 

“Sau đó cảnh sát làm theo quy trình, đợi người nhà xác nhận trong 72 giờ, không có ai đến nhận, nên xử lý theo diện người không rõ danh tính.”

 

“Nghĩa là—”

 

“Sự ra đi của bố cháu không hề được đăng ký.”

 

“Về mặt pháp luật, ông ấy vẫn chỉ là đang ‘mất tích’.”

 

Mắt tôi tối sầm lại.

 

“Rồi sao nữa ạ?”

 

“Rồi đến năm 2021, tức là năm năm sau.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu nộp đơn lên tòa án xin ‘Tuyên bố tử vong’.”

 

“Với lý do ‘chồng mất tích đã đủ năm năm’.”

 

“Tòa án ra phán quyết tuyên bố tử vong, bà ấy dùng tư cách vợ hợp pháp để thừa kế khối tài sản 4 triệu tệ còn lại của bố cháu.”

 

“Sau đó, bà ấy và gã chồng hiện tại, đăng ký kết hôn.”

 

Tôi không nói nên lời.

 

Cúi gằm mặt.

 

Tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Bà ấy đã đi nhận xác.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bà ấy biết bố cháu đã chết.”

 

“Bà ấy biết.”

 

“Bà ấy lừa cháu suốt mười năm.”

 

“Lừa cháu suốt mười năm.”

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

“Tại sao bà ấy lại lừa cháu?”

 

Luật sư Trần im lặng rất lâu.

 

“Bởi vì,” ông cất giọng, “Nếu cháu biết bố cháu chết vì tai nạn giao thông, cháu sẽ được tiếp cận hồ sơ của cảnh sát.”

 

“Một khi cháu tiếp cận hồ sơ cảnh sát, cháu sẽ phát hiện ra một chuyện—”

 

“Hai mươi bốn giờ trước khi tai nạn xảy ra, bố cháu đã nhận một cuộc điện thoại.”

 

“Là cuộc gọi do chú gọi cho ông ấy.”

 

“Hôm đó chú đã nói cho bố cháu biết, dượng cháu – Vương Minh Lượng—”

 

“Trong nửa năm bố cháu đi công tác, ông ta đã thuê phòng khách sạn ở thành phố này ba lần.”

 

“Người đăng ký phòng cùng ông ta, là mẹ cháu.”

 

“Bố cháu nghe xong cuộc điện thoại đó, ngày hôm sau thì xảy ra tai nạn.”

 

Phòng họp chìm trong tĩnh lặng.

 

Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình.

 

“Chú Trần.”

 

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, thật chậm rãi.

 

“Tai nạn của bố cháu—”

 

“Tự lao xe.”

 

“Tự lao xe.”

 

 

 

Tôi lặp lại.

 

“Là tự bố mất lái ạ?”

 

“Cảnh sát giao thông kết luận là do lái xe trong tình trạng mệt mỏi.”

 

“Vâng.”

 

“Nhưng mà—” Luật sư Trần nhìn tôi, “Khoảng hai giờ sáng hôm đó, bố cháu có gọi cho chú một cuộc điện thoại.”

 

“Bố bảo bố sẽ ly hôn với mẹ cháu.”

 

“Bố bảo bố sẽ về nhà đón cháu.”

 

“Bố bảo bố đã chuyển tất cả bất động sản sang tên cháu, tiền mặt cũng đã chuyển vào quỹ tín thác, bố sẽ đưa cháu đi.”

 

“Bố còn nói một câu cuối cùng—”

 

“‘Văn Hiên, nếu tôi có mệnh hệ gì, anh giúp tôi chăm sóc Tri Hạ.'”

 

Giọng luật sư Trần nghẹn lại.

 

“Và rồi đến bốn giờ sáng hôm sau, xe của bố cháu lao qua dải phân cách trên đường cao tốc ven biển.”

 

“Một thân một mình.”

 

“Giữa đêm khuya.”

 

“Ở một đoạn đường không có camera giám sát.”

 

Tôi cúi gằm mặt.

 

Nước mắt lã chã rơi trên biên bản giám định tai nạn giao thông.

 

Một giọt.

 

Hai giọt.

 

“Chú Trần.”

 

“Chú nghe.”

 

“Chú có bằng chứng gì không?”

 

“Chuyện của bố cháu với dượng, mẹ cháu—chú có bằng chứng gì không?”

 

Luật sư Trần lấy ra một chiếc USB từ trong cặp.

 

“Đây là những thứ thám tử tư đã quay lại được ba tháng trước khi bố cháu gặp chuyện.”

 

“Bố cháu đã nghi ngờ mẹ cháu từ lâu rồi.”

 

“Trong USB này có lịch sử thuê phòng của mẹ cháu và Vương Minh Lượng tại bốn khách sạn trong thành phố, video đăng ký nhận phòng, cùng với băng ghi âm cuộc trò chuyện của bọn họ.”

 

“Còn một thứ nữa—”

 

Ông lấy ra một tấm ảnh.

 

Ảnh đen trắng.

 

Ở khoa sản của một bệnh viện.

 

Trong ảnh, Vương Minh Lượng đang ôm một người phụ nữ.

 

Người phụ nữ đó là mẹ tôi.

 

Bụng mẹ rất to.

 

“Cái này chụp khi nào ạ?”

 

“Tháng 10 năm 2014.”

 

“Năm 2014?”

 

“Vương Tiểu Lỗi – em trai cháu – sinh vào tháng 1 năm 2015.”

 

Tôi hít một ngụm khí lạnh.

 

“Nó không phải là con của dượng sao?”

 

“Nó là con của dượng.”

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng lúc đó, mẹ cháu vẫn chưa ly hôn với bố cháu.”

 

“Tháng 10 năm 2014, mẹ cháu mang thai Vương Tiểu Lỗi, đến khám ở khoa sản. Ghi chú là ‘khám thai’. Người đi cùng – Vương Minh Lượng.”

 

“Lúc đó bà ấy đã mang thai được sáu tháng rồi.”

 

“Vương Tiểu Lỗi thực ra là của bố cháu—À không,” Luật sư Trần khựng lại, “Vương Tiểu Lỗi là con trai của Vương Minh Lượng.”

 

“Là con của mẹ cháu và Vương Minh Lượng.”

 

“Sinh ra khi bố cháu vẫn còn sống sờ sờ ra đấy.”

 

“Vậy mà bà ấy dám nói với bố cháu rằng Vương Tiểu Lỗi là ‘con của nhà họ hàng gửi nuôi’.”

 

“Lúc đó, cháu có nhớ chuyện này không?”

 

Tôi nhớ.

 

Năm đó tôi chín tuổi.

 

Có một khoảng thời gian, trong nhà tự nhiên có thêm một đứa trẻ sơ sinh.

 

Mẹ bảo là “con nhà dì, dì phải nằm viện nên gửi ở nhà mình một thời gian”.

 

Hồi đó tôi còn thấy đứa em này rất đáng yêu.

 

Sau này dì “ra viện”, đứa trẻ cũng không xuất hiện nữa.

 

Nửa năm sau khi bố “mất tích”, dượng “dọn” vào ở.

 

Bên cạnh dượng có dắt theo “đứa em” này.

 

Mẹ nói: “Tri Hạ, sau này đây là em trai con.”

 

Thì ra là vậy.

 

“Hóa ra bố cháu luôn bị bịt mắt dắt mũi.”

 

“Đúng thế.”

 

“Dượng cháu lúc đó đã qua lại với bà ấy rồi?”

 

“Từ lâu rồi.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu và Vương Minh Lượng, lén lút với nhau từ năm 2012 cơ.”

 

“Năm 2012 là lúc nào?”

 

“Lúc cháu sáu tuổi.”

 

“Bố cháu vẫn đang khỏe mạnh.”

 

“Đúng vậy.”

 

Tôi cúi gập người xuống.

 

Răng cắn chặt lấy môi.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Cháu phải làm gì bây giờ?”

 

“Cháu muốn làm gì?”

 

Tôi ngẩng phắt lên.

 

“Cháu muốn họ phải trả giá.”

 

Luật sư Trần nhìn tôi.

 

Ông gật đầu.

 

“Được.”

 

“Bố cháu đã giao phó quỹ tín thác 12 triệu tệ (khoảng 42 tỷ VNĐ) cho chú, mười năm nay chú chưa từng đụng đến một đồng.”

 

“Ông ấy còn để lại một bức thư tự tay viết, một đoạn video.”

 

“Bố cháu biết tỏng mẹ cháu sẽ tìm cách chiếm đoạt những thứ này.”

 

“Nên bố cháu đã gài một ‘nút thắt’ trong di chúc.”

 

“Nút thắt gì ạ?”

 

Luật sư Trần mỉm cười.

 

“Học ở thành phố mình thì cũng là đại học.” Mẹ nói, “Bắc Kinh thì con đừng hòng nghĩ tới.”

 

“Tại sao không được nghĩ?”

 

“Mẹ bảo không được là không được.”

 

Tôi bật cười.

 

“Mẹ.”

 

“Sao?”

 

“Con điền nguyện vọng rồi.”

 

Sự im lặng bao trùm.

 

Một giây.

 

Hai giây.

 

“Con điền rồi?”

 

“Vâng.”

 

“Khi nào?”

 

“Tháng trước.”

 

“Con điền trường nào?”

 

“Đại học Sư phạm Bắc Kinh.”

 

“Ai cho phép con điền?”

 

“Tự con.”

 

“Con tự quyết định được chuyện này à?”

 

“Được chứ ạ.”

 

Mẹ đập mạnh quả táo xuống bàn trà.

 

“Lâm Tri Hạ!”

 

Đây là lần đầu tiên bà gọi cả họ lẫn tên tôi.

 

Bình thường bà chỉ gọi “Tri Hạ”.

 

Khi gọi “Lâm Tri Hạ”, nghĩa là bà thực sự nổi giận.

 

“Mới mười tám tuổi đầu, con tự ý điền nguyện vọng đại học?”

 

“Con mười tám tuổi rồi.”

 

“Mười tám tuổi thì vẫn là trẻ con!”

 

Tôi nhìn bà.

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con mười tám tuổi, về mặt pháp luật đã là người trưởng thành. Điền nguyện vọng là việc của con, không cần mẹ ký tên.”

 

Bà cứng họng.

 

Dượng lên tiếng can: “Tri Hạ, chúng ta từ từ bàn bạc.”

 

“Không có gì để bàn cả.”

 

“Thế tiền học phí sau này của con tính sao?”

 

“Con tự lo.”

 

“Con lấy đâu ra tiền?”

 

“Tiền con đi làm thêm tích cóp hồi lớp mười hai, cộng với học bổng.”

 

“Con đi làm thêm?” Mẹ trừng mắt, “Con giấu mẹ đi làm thêm?”

 

“Mẹ,” tôi nói, “Con đi làm thêm mẹ biết mà. Mẹ còn bảo con đưa tiền mẹ giữ hộ cơ mà.”

 

Bà sững lại một chút.

 

“Thế giờ con còn bao nhiêu?”

 

“Mẹ.”

 

“Con nói thật cho mẹ nghe.”

 

“Mười bốn ngàn tệ.”

 

“Có ngần ấy thôi à?”

 

“Vâng.”

 

“Từng đó tiền đi Bắc Kinh thì làm được cái gì?”

 

“Đủ học một học kỳ.”

 

“Rồi sau đó?”

 

“Sau đó con sẽ đi làm thêm tiếp.”

 

Bà chằm chằm nhìn tôi.

 

“Tri Hạ, có phải con nghĩ gia đình này mắc nợ con không?”

 

Tôi mỉm cười nhạt.

 

“Không ạ.”

 

“Gia đình này mười năm nay không để con chịu đói chịu rét, nuôi con ăn học, lo cho con miếng ăn cái mặc. Bố con đi rồi, mẹ cũng vất vả lắm chứ.”

 

“Con biết.”

 

“Thế mà con định cứ thế bỏ đi sao?”

 

“Vâng.”

 

“Đã đi thì đừng có về nữa!”

 

Tôi gật đầu.

 

“Vâng.”

 

Một chữ gọn lọn.

 

Tôi xoay người về căn buồng ngoài ban công của mình.

 

Đóng cửa lại.

 

Ngồi bên mép giường.

 

Tôi mở điện thoại.

 

Tìm kiếm lại trên Baidu “Trần Văn Hiên Luật sư”.

 

Bấm vào thông tin liên hệ của văn phòng luật.

 

Tôi gọi điện.

 

“Xin chào, Văn phòng luật sư Văn Hiên xin nghe.”

 

“Tôi muốn gặp luật sư Trần Văn Hiên.”

 

“Xin hỏi chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ, con gái của ông Lâm Kiến Hoành.”

 

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.

 

Sau đó cô ấy nói:

 

“Chị đợi một chút.”

 

Nhạc chờ vang lên ba mươi giây.

 

Người bắt máy là một giọng đàn ông.

 

Giọng ông ấy rất điềm tĩnh.

 

“Tri Hạ đấy phải không cháu?”

 

“Vâng.”

 

“Chú đã đợi cuộc điện thoại này của cháu, mười năm rồi.”

 

**6.**

 

Luật sư Trần hẹn tôi chiều hôm sau đến gặp.

 

Tôi không nói với người nhà.

 

Sáng sớm hôm sau tôi ra khỏi nhà.

 

Bảo là đi họp lớp.

 

Tôi bắt xe buýt đến văn phòng của luật sư Trần.

 

Nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà văn phòng ngay trung tâm thành phố.

 

Tôi đẩy cửa bước vào.

 

Cô gái ở quầy lễ tân nhìn tôi.

 

“Chào chị, chị là…?”

 

“Tôi là Lâm Tri Hạ. Luật sư Trần—”

 

“Luật sư Trần đang đợi chị. Ở phòng họp. Mời đi theo tôi.”

 

Phòng họp ở cuối hành lang.

 

Cô ấy gõ cửa.

 

Đẩy vào.

 

Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi đứng dậy.

 

Đeo kính.

 

Tóc đã hoa râm.

 

Ông nhìn tôi.

 

“Cháu giống bố lắm.”

 

Tôi không nói gì.

 

Nước mắt bỗng trào lên.

 

“Ngồi đi.” Ông chỉ vào chiếc ghế đối diện.

 

Tôi ngồi xuống.

 

Ông đẩy một cốc nước về phía tôi.

 

“Cháu muốn bắt đầu từ đâu?”

 

Tôi hít một hơi sâu.

 

“Từ cuốn sổ đỏ.”

 

“Cháu xem sổ đỏ rồi à?”

 

“Cháu xem rồi.”

 

“Còn phần điều khoản bổ sung ở Phòng Quản lý nhà đất?”

 

“Cháu cũng xem rồi.”

 

Ông gật đầu.

 

“Vậy cháu biết là trước đó một tháng, bố đã tặng căn nhà đó cho cháu.”

 

“Vâng.”

 

“Cháu nghĩ điều này chứng minh được gì?”

 

 

 

Tôi nhìn ông.

 

“Bố cháu biết mình có thể gặp chuyện.”

 

“Đúng.” Ông nói, “Bố cháu biết.”

 

“Rốt cuộc bố cháu đã bị làm sao?”

 

Luật sư Trần mở cặp táp.

 

Lấy ra một chiếc phong bì giấy xi măng.

 

Ông rút từ trong đó ra một bản báo cáo.

 

Đưa cho tôi.

 

“Cháu xem cái này trước.”

 

Tôi nhận lấy.

 

Trên trang bìa ghi—

 

*《Biên bản xác định trách nhiệm tai nạn giao thông》*.

 

Ngày tháng: 12 tháng 4 năm 2016.

 

Nạn nhân: Lâm Kiến Hoành.

 

Tính chất vụ tai nạn: Bên A hoàn toàn chịu trách nhiệm (Tự gây tai nạn).

 

Hậu quả: Tử vong.

 

Tay tôi run lên.

 

“Tử vong.”

 

Tôi lẩm nhẩm.

 

“Ngày 12 tháng 4 năm 2016.” Tôi đọc lại lần thứ hai.

 

Đó là ngày thứ 29 sau khi bố tôi “mất tích”.

 

“Chú Trần,” tôi ngẩng đầu lên, “Cái này là sao ạ?”

 

“Biên bản giám định tai nạn xe của bố cháu.”

 

“Không phải bố cháu mất tích sao?”

 

“Bố cháu không hề mất tích.”

 

Luật sư Trần nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

“Bố cháu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi vào ngày 12 tháng 4 năm 2016.”

 

Đầu tôi ong lên.

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng mẹ cháu luôn nói với cháu là ông ấy mất tích?”

 

Tôi gật đầu.

 

Luật sư Trần thở dài.

 

Ông lại lấy từ cặp táp ra một xấp tài liệu.

 

Là bản sao hồ sơ của cảnh sát.

 

“Mẹ cháu báo cảnh sát bố mất tích từ ngày 15 tháng 3 năm 2016.”

 

“Bà ấy từ chối phối hợp điều tra.”

 

“Đến ngày 12 tháng 4 năm 2016, bố cháu gặp tai nạn trên đường cao tốc ven biển, tự lao xe, tử vong tại chỗ.”

 

“Hôm đó cảnh sát không liên lạc được với người nhà, sau đó mới tìm được mẹ cháu.”

 

“Mẹ cháu đã đến nhận xác.”

 

“Và rồi bà ấy đã làm một việc—”

 

Ông ngừng lại một chút.

 

“Bà ấy yêu cầu cảnh sát hỏa thiêu bố cháu dưới danh nghĩa ‘người không rõ danh tính’.”

 

Ngón tay tôi lạnh toát.

 

“Thế là sao ạ?”

 

“Lẽ ra cảnh sát cần người nhà xác nhận thông tin tử vong để làm thủ tục chứng tử.”

 

“Mẹ cháu bảo với cảnh sát rằng bà ấy không chắc đó có phải là chồng mình không – vì thi thể bị bỏng nặng, khuôn mặt đã biến dạng.”

 

“Bà ấy nói, ‘Chồng tôi chưa về, người này trông không giống’.”

 

“Sau đó cảnh sát làm theo quy trình, đợi người nhà xác nhận trong 72 giờ, không có ai đến nhận, nên xử lý theo diện người không rõ danh tính.”

 

“Nghĩa là—”

 

“Sự ra đi của bố cháu không hề được đăng ký.”

 

“Về mặt pháp luật, ông ấy vẫn chỉ là đang ‘mất tích’.”

 

Mắt tôi tối sầm lại.

 

“Rồi sao nữa ạ?”

 

“Rồi đến năm 2021, tức là năm năm sau.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu nộp đơn lên tòa án xin ‘Tuyên bố tử vong’.”

 

“Với lý do ‘chồng mất tích đã đủ năm năm’.”

 

“Tòa án ra phán quyết tuyên bố tử vong, bà ấy dùng tư cách vợ hợp pháp để thừa kế khối tài sản 4 triệu tệ còn lại của bố cháu.”

 

“Sau đó, bà ấy và gã chồng hiện tại, đăng ký kết hôn.”

 

Tôi không nói nên lời.

 

Cúi gằm mặt.

 

Tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Bà ấy đã đi nhận xác.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Bà ấy biết bố cháu đã chết.”

 

“Bà ấy biết.”

 

“Bà ấy lừa cháu suốt mười năm.”

 

“Lừa cháu suốt mười năm.”

 

Tôi ngẩng đầu lên.

 

“Tại sao bà ấy lại lừa cháu?”

 

Luật sư Trần im lặng rất lâu.

 

“Bởi vì,” ông cất giọng, “Nếu cháu biết bố cháu chết vì tai nạn giao thông, cháu sẽ được tiếp cận hồ sơ của cảnh sát.”

 

“Một khi cháu tiếp cận hồ sơ cảnh sát, cháu sẽ phát hiện ra một chuyện—”

 

“Hai mươi bốn giờ trước khi tai nạn xảy ra, bố cháu đã nhận một cuộc điện thoại.”

 

“Là cuộc gọi do chú gọi cho ông ấy.”

 

“Hôm đó chú đã nói cho bố cháu biết, dượng cháu – Vương Minh Lượng—”

 

“Trong nửa năm bố cháu đi công tác, ông ta đã thuê phòng khách sạn ở thành phố này ba lần.”

 

“Người đăng ký phòng cùng ông ta, là mẹ cháu.”

 

“Bố cháu nghe xong cuộc điện thoại đó, ngày hôm sau thì xảy ra tai nạn.”

 

Phòng họp chìm trong tĩnh lặng.

 

Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình.

 

“Chú Trần.”

 

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, thật chậm rãi.

 

“Tai nạn của bố cháu—”

 

“Tự lao xe.”

 

“Tự lao xe.”

 

 

 

Tôi lặp lại.

 

“Là tự bố mất lái ạ?”

 

“Cảnh sát giao thông kết luận là do lái xe trong tình trạng mệt mỏi.”

 

“Vâng.”

 

“Nhưng mà—” Luật sư Trần nhìn tôi, “Khoảng hai giờ sáng hôm đó, bố cháu có gọi cho chú một cuộc điện thoại.”

 

“Bố bảo bố sẽ ly hôn với mẹ cháu.”

 

“Bố bảo bố sẽ về nhà đón cháu.”

 

“Bố bảo bố đã chuyển tất cả bất động sản sang tên cháu, tiền mặt cũng đã chuyển vào quỹ tín thác, bố sẽ đưa cháu đi.”

 

“Bố còn nói một câu cuối cùng—”

 

“‘Văn Hiên, nếu tôi có mệnh hệ gì, anh giúp tôi chăm sóc Tri Hạ.'”

 

Giọng luật sư Trần nghẹn lại.

 

“Và rồi đến bốn giờ sáng hôm sau, xe của bố cháu lao qua dải phân cách trên đường cao tốc ven biển.”

 

“Một thân một mình.”

 

“Giữa đêm khuya.”

 

“Ở một đoạn đường không có camera giám sát.”

 

Tôi cúi gằm mặt.

 

Nước mắt lã chã rơi trên biên bản giám định tai nạn giao thông.

 

Một giọt.

 

Hai giọt.

 

“Chú Trần.”

 

“Chú nghe.”

 

“Chú có bằng chứng gì không?”

 

“Chuyện của bố cháu với dượng, mẹ cháu—chú có bằng chứng gì không?”

 

Luật sư Trần lấy ra một chiếc USB từ trong cặp.

 

“Đây là những thứ thám tử tư đã quay lại được ba tháng trước khi bố cháu gặp chuyện.”

 

“Bố cháu đã nghi ngờ mẹ cháu từ lâu rồi.”

 

“Trong USB này có lịch sử thuê phòng của mẹ cháu và Vương Minh Lượng tại bốn khách sạn trong thành phố, video đăng ký nhận phòng, cùng với băng ghi âm cuộc trò chuyện của bọn họ.”

 

“Còn một thứ nữa—”

 

Ông lấy ra một tấm ảnh.

 

Ảnh đen trắng.

 

Ở khoa sản của một bệnh viện.

 

Trong ảnh, Vương Minh Lượng đang ôm một người phụ nữ.

 

Người phụ nữ đó là mẹ tôi.

 

Bụng mẹ rất to.

 

“Cái này chụp khi nào ạ?”

 

“Tháng 10 năm 2014.”

 

“Năm 2014?”

 

“Vương Tiểu Lỗi – em trai cháu – sinh vào tháng 1 năm 2015.”

 

Tôi hít một ngụm khí lạnh.

 

“Nó không phải là con của dượng sao?”

 

“Nó là con của dượng.”

 

“Nhưng mà—”

 

“Nhưng lúc đó, mẹ cháu vẫn chưa ly hôn với bố cháu.”

 

“Tháng 10 năm 2014, mẹ cháu mang thai Vương Tiểu Lỗi, đến khám ở khoa sản. Ghi chú là ‘khám thai’. Người đi cùng – Vương Minh Lượng.”

 

“Lúc đó bà ấy đã mang thai được sáu tháng rồi.”

 

“Vương Tiểu Lỗi thực ra là của bố cháu—À không,” Luật sư Trần khựng lại, “Vương Tiểu Lỗi là con trai của Vương Minh Lượng.”

 

“Là con của mẹ cháu và Vương Minh Lượng.”

 

“Sinh ra khi bố cháu vẫn còn sống sờ sờ ra đấy.”

 

“Vậy mà bà ấy dám nói với bố cháu rằng Vương Tiểu Lỗi là ‘con của nhà họ hàng gửi nuôi’.”

 

“Lúc đó, cháu có nhớ chuyện này không?”

 

Tôi nhớ.

 

Năm đó tôi chín tuổi.

 

Có một khoảng thời gian, trong nhà tự nhiên có thêm một đứa trẻ sơ sinh.

 

Mẹ bảo là “con nhà dì, dì phải nằm viện nên gửi ở nhà mình một thời gian”.

 

Hồi đó tôi còn thấy đứa em này rất đáng yêu.

 

Sau này dì “ra viện”, đứa trẻ cũng không xuất hiện nữa.

 

Nửa năm sau khi bố “mất tích”, dượng “dọn” vào ở.

 

Bên cạnh dượng có dắt theo “đứa em” này.

 

Mẹ nói: “Tri Hạ, sau này đây là em trai con.”

 

Thì ra là vậy.

 

“Hóa ra bố cháu luôn bị bịt mắt dắt mũi.”

 

“Đúng thế.”

 

“Dượng cháu lúc đó đã qua lại với bà ấy rồi?”

 

“Từ lâu rồi.” Luật sư Trần nói, “Mẹ cháu và Vương Minh Lượng, lén lút với nhau từ năm 2012 cơ.”

 

“Năm 2012 là lúc nào?”

 

“Lúc cháu sáu tuổi.”

 

“Bố cháu vẫn đang khỏe mạnh.”

 

“Đúng vậy.”

 

Tôi cúi gập người xuống.

 

Răng cắn chặt lấy môi.

 

“Chú Trần.”

 

“Sao cháu?”

 

“Cháu phải làm gì bây giờ?”

 

“Cháu muốn làm gì?”

 

Tôi ngẩng phắt lên.

 

“Cháu muốn họ phải trả giá.”

 

Luật sư Trần nhìn tôi.

 

Ông gật đầu.

 

“Được.”

 

“Bố cháu đã giao phó quỹ tín thác 12 triệu tệ (khoảng 42 tỷ VNĐ) cho chú, mười năm nay chú chưa từng đụng đến một đồng.”

 

“Ông ấy còn để lại một bức thư tự tay viết, một đoạn video.”

 

“Bố cháu biết tỏng mẹ cháu sẽ tìm cách chiếm đoạt những thứ này.”

 

“Nên bố cháu đã gài một ‘nút thắt’ trong di chúc.”

 

“Nút thắt gì ạ?”

 

Luật sư Trần mỉm cười.

Chương trước Chương tiếp
Loading...