Thông tin truyện
Đêm Bảo Tàng
Chúng tôi từng nghĩ việc trốn lại qua đêm trong Bảo tàng Metropolitan là ý tưởng điên rồ nhưng thú vị nhất tuổi trẻ.
Cho đến khi nhìn thấy x/á/c ch/ết đầu tiên.
Đêm đó có năm người.
Tôi, Lý Minh Hạo, Trần Vũ, Tô Tiểu Vãn và Chu Minh Viễn.
Tất cả đều là du học sinh nghèo thích tìm cảm giác mạnh.
Nghe nói Metropolitan sau giờ đóng cửa có vài khu triển lãm cấm quay phim, cũng có nhiều tin đồn kỳ quái liên quan đến khách tham quan mất tích nên cả đám mới nảy ra ý định lẻn vào thử gan.
Chúng tôi mua vé từ chiều.
Đến tối thì chia nhau trốn ở các khu khác nhau để tránh bảo vệ kiểm tra.
Tôi trốn trong một phòng triển lãm tượng cổ Ai Cập.
Không gian tối om, chỉ còn ánh đèn khẩn cấp màu đỏ lập lòe trên tường.
Những pho tượng đá đứng im trong bóng tối, đôi mắt như đang dõi theo người sống.
Tôi vốn đã hơi sợ.
Nhưng nghĩ đến việc ngày mai có thể đăng ảnh “trốn qua đêm ở Metropolitan”, tôi vẫn thấy đáng giá.
Gần mười giờ, điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ nhóm chat.
“Ra tập hợp.”
Tôi đứng dậy rời khỏi góc khuất rồi men theo hành lang đi tới phòng triển lãm trung tâm.
Chính tại nơi đó…
Tôi nhìn thấy Lý Minh Hạo đã ch/ết.
Hắn ngồi tựa vào góc tường.
Hai tay khoanh trước ng/ực.
Tư thế giống hệt lúc mười phút trước hắn còn cười đùa với chúng tôi.
Nhưng khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng vì sợ hãi.
Đôi mắt trợn ngược lên trần.
Miệng hé mở.
Một dòng m/á/u đen sẫm chảy từ khóe môi xuống tận cằm.
Da hắn trắng bệch như giấy.
Những ngón tay co quắp tím tái.
Giống như trước lúc ch/ết đã cố vùng vẫy chống lại thứ gì đó.
Tôi đứng chết lặng.
Mãi vài giây sau mới run rẩy bước lại gần.
Khi đầu ngón tay chạm vào mặt hắn…
Tôi lập tức rụt tay lại.
Lạnh ngắt.
Cứng đờ.
Đây không phải người sống.
Lý Minh Hạo thật sự đã ch/ết.
“Lâm Vãn?”
Một giọng nói đột nhiên vang lên phía sau.
Tôi gi/ật b/ắn người quay đầu.
Lý Minh Hạo đang đứng ngoài cửa phòng triển lãm.
Sống sờ sờ.
Hắn cầm lon coca, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi.
“Cậu ngồi xổm ở đó làm gì?”
Tôi không thở nổi.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tôi quay sang nhìn góc tường.
X/á/c ch/ết vẫn còn đó.
Mắt trợn ngược.
Môi rỉ m/á/u.
Tôi lại nhìn người đang đứng trước mặt.
Lý Minh Hạo sống đang uống coca rất bình thường.
“Cậu…”
“Từ nãy đến giờ cậu ở đâu?”
Hắn nhíu mày.
“Đi vệ sinh.”
“Tiện mua lon nước ở máy bán hàng tự động.”
“Sao mặt cậu trắng dữ vậy?”
Tôi há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Ngay lúc ấy…
X/á/c ch/ết trong góc bỗng động đậy.
Tôi nhìn thấy rất rõ.
Đầu hắn nghiêng sang một bên.
Cái miệng đang chậm rãi mở ra như muốn nói gì đó.
Tôi sợ đến mức lùi mạnh về sau.
Lon coca trên tay Lý Minh Hạo rơi xuống sàn.
“Lâm Vãn?”
“Cậu thấy gì vậy?”
Tôi run rẩy chỉ tay về phía góc tường.
“Ở đó…”
“Có x/á/c ch/ết.”
Hắn quay đầu nhìn theo.
Ban đầu còn khó hiểu.
Nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt hắn trắng bệch.
Bởi hắn cũng nhìn thấy.
X/á/c ch/ết đó có gương mặt giống hệt hắn.
“Không thể nào…”
Giọng hắn khàn đặc.
“Tại sao lại…”
Mặt sàn dưới x/á/c ch/ết bắt đầu rung nhẹ.
Giống như bên dưới có thứ gì đó đang bò lên.
Rồi một bàn tay xuất hiện.
Một bàn tay đen sẫm, gầy guộc như cành cây khô.
Nó thò ra từ dưới sàn đá.
Năm ngón tay dài ngoẵng cắm vào vai x/á/c ch/ết.
Sau đó…
Kéo mạnh xuống dưới.
Tôi nghe thấy tiếng da thịt bị ma sát với nền đá.
X/á/c ch/ết từ từ chìm xuống sàn như bị đầm lầy nuốt chửng.
Lý Minh Hạo hét lên thất thanh.
“Chạy!”
Hắn túm tay tôi lao khỏi phòng triển lãm.
Chúng tôi chạy xuyên qua hành lang tối đen của bảo tàng.
Đèn khẩn cấp trên trần liên tục nhấp nháy.
Mỗi lần ánh sáng tắt đi, tôi đều có cảm giác phía sau đang có thứ gì đó đuổi theo.
Những bức tượng trong hành lang như đổi vị trí mỗi khi bóng tối phủ xuống.
Tiếng bước chân vang vọng khắp nơi.
Nhưng tôi không biết…
Đó là tiếng của chúng tôi.
Hay của thứ khác.
Ngay khúc cua hành lang, chúng tôi va mạnh vào Trần Vũ.
Điếu t/h/u/ố/c trên tay hắn rơi xuống đất.
“Hai người bị điên à?”
“Trong phòng triển lãm có thứ gì đó!” Lý Minh Hạo gần như hét lên.
“Tôi thấy x/á/c ch/ết của chính mình!”
Trần Vũ nhìn hắn như nhìn bệnh nhân tâm thần.
“Cậu hút nhầm thứ gì rồi?”
“Tôi cũng thấy.” Tôi lập tức nói.
“Có x/á/c ch/ết thật.”
“Có thứ dưới sàn đang kéo nó xuống.”
Trần Vũ im lặng vài giây.
Sau đó hắn cúi xuống dập tắt điếu t/h/u/ố/c.
Biểu cảm nghiêm túc hẳn.
“Quay lại xem.”
“Cậu điên rồi?” Lý Minh Hạo gào lên.
“Nếu thật sự có người ch/ết thì sao?”
“Chúng ta không thể mặc kệ.”
Không ai muốn quay lại.
Nhưng cũng không ai dám ở một mình.
Cuối cùng ba người vẫn men theo hành lang trở về phòng triển lãm.
Đèn trong đó đã tắt hoàn toàn.
Không phải kiểu mất điện bình thường.
Mà giống như ánh sáng bị thứ gì nuốt mất.
Cả căn phòng chìm trong một màu đen đặc quánh.
Chúng tôi đồng loạt bật đèn pin điện thoại.
Ba luồng sáng chiếu thẳng vào góc tường.
X/á/c ch/ết biến mất.
Mặt sàn sạch sẽ nguyên vẹn.
Không có dấu kéo lê.
Không có m/á/u.
Không có bất kỳ dấu vết nào.
Như thể mọi thứ lúc nãy chỉ là ảo giác.
Lý Minh Hạo thở dốc.
“Không thể nào…”
“Tôi rõ ràng đã nhìn thấy.”
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ nhóm chat.
Người gửi: Chu Minh Viễn.
Nội dung chỉ có một câu.
“Đừng tin Lý Minh Hạo.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng…
Thì điện thoại của Lý Minh Hạo cũng sáng lên.
Tôi vô thức liếc qua màn hình hắn.
Tin nhắn gửi từ Chu Minh Viễn.
“Đừng quay đầu lại.”
Ngay sau lưng chúng tôi…
Có tiếng lon coca bị bóp méo vang lên.
Kéttttt....
Rất gần.
Giống như có ai đó đang đứng sát phía sau.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu