Thông tin truyện
Nhận Nhầm Anh Trai
Ba mẹ ly hôn năm đó, không khí trong nhà nặng nề đến mức ngay cả không khí cũng như đông cứng lại. Những cuộc tranh cãi kéo dài triền miên, giấy tờ kiện tụng chất cao như núi, và cuối cùng, phán quyết của tòa án đã cắt đôi cuộc đời tôi thành hai nửa.
Tôi theo mẹ ra nước ngoài.
Anh trai tôi, Lộ Bùi Trạch, ở lại trong nước cùng ba.
Chúng tôi mất liên lạc hoàn toàn suốt mười năm.
Mười năm, đủ để một đứa trẻ trưởng thành, đủ để ký ức dần mờ nhạt, đủ để một người thân trở thành một cái tên xa lạ.
Nhưng đối với tôi, anh vẫn luôn là người anh trai từng cõng tôi chạy giữa trời mưa, từng nhét hết kẹo vào tay tôi, từng nói rằng dù đi đâu cũng sẽ không bỏ rơi tôi.
Vì vậy, khi có cơ hội quay về nước với danh nghĩa trao đổi sinh viên, việc đầu tiên tôi làm không phải là ổn định cuộc sống, mà là đi tìm anh.
Tôi gần như không suy nghĩ gì nhiều, kéo vali chạy thẳng đến khoa Vật lý của Đại học A.
Tôi hỏi người này, hỏi người kia.
“Bạn có biết Lộ Bùi Trạch không?”
Ánh mắt họ nhìn tôi có chút kỳ lạ, thậm chí còn mang theo chút thương hại khó hiểu, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.
Cho đến khi tôi chặn được một nam sinh đeo kính ngay cửa giảng đường.
Cậu ta nhìn tôi một lượt, rồi hỏi một câu rất lạ:
“Bạn cũng đến để tỏ tình à?”
Tôi sững lại.
Cậu ta thở dài, giọng như đang khuyên nhủ:
“Bỏ đi, Lộ Bùi Trạch nổi tiếng lạnh lùng, không ai tiếp cận được đâu. Hôm qua còn có một cô gái khóc chạy ra khỏi đây.”
Tôi vô thức phản bác.
“Anh ấy… lạnh lùng á?”
Trong ký ức của tôi, anh trai tôi là người ồn ào nhất thế giới.
Anh từng trèo cây hái táo rồi kéo tôi ngã theo, từng đốt pháo làm náo loạn cả khu phố, từng khiến một bạn học trầm tính phải giơ tay xin đổi chỗ.
Nhưng mười năm rồi.
Con người thay đổi cũng là chuyện bình thường.
Tôi còn chưa kịp nghĩ xong thì cậu nam sinh kia đã chỉ về phía sau tôi.
“Đó, người kia kìa.”
Tôi quay lại.
Ở cuối hành lang, một chàng trai cao lớn đang bước tới.
Áo hoodie đen đơn giản, nhưng không giấu được bờ vai rộng và vòng eo gọn gàng. Gương mặt sắc nét, sống mũi cao, đôi mắt dài hẹp mang theo vẻ lạnh lẽo khó gần, dưới mắt còn có một nốt ruồi lệ rất nhỏ.
Đẹp.
Quá đẹp.
Tôi lập tức quăng hết mọi nghi ngờ ra sau đầu.
Đây chắc chắn là anh trai tôi!
Không thể sai được!
Tôi lao tới, vừa chạy vừa gọi:
“Anh ơi!!!”
Tôi đâm thẳng vào người anh, ôm chặt không buông, nước mắt nước mũi tèm lem hết lên áo anh.
Cả hành lang im lặng.
Anh cứng người trong vài giây, rồi đưa tay đẩy trán tôi ra.
“Cô là ai?”
Một câu hỏi lạnh lẽo.
Tôi càng ôm chặt hơn, giọng nghẹn lại:
“Em là em gái anh đây mà! Anh không nhận ra em sao?”
Xung quanh bắt đầu xôn xao.
Một cậu bạn bên cạnh còn buột miệng trêu chọc.
Nhưng Lộ Bùi Trạch chỉ liếc một cái, đối phương lập tức im bặt.
Anh nhìn tôi, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.
“Tôi không quen cô. Cô nhận nhầm người rồi.”
Tim tôi chùng xuống.
Nhưng tôi không chịu buông.
Tôi nói tên anh.
Anh gật đầu.
Thế là đủ rồi.
Tôi lập tức bịa thêm một câu chuyện đáng thương, nói mình không tiền, không nơi nương tựa, nếu anh không nhận thì chỉ có thể ngủ ngoài đường.
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt gần như van xin.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Khóe môi anh chậm rãi cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Ừ, là anh sai.”
“Anh đưa em về nhà.”
Tôi vui đến mức không còn nghĩ được gì nữa.
Tôi không biết rằng, ngay khoảnh khắc đó, một sai lầm cực lớn đã bắt đầu.
Trên đường về, tôi nói liên tục.
Nhắc lại từng kỷ niệm.
Từng chuyện nhỏ.
Anh chỉ đáp lại bằng những tiếng “ừ” nhàn nhạt.
Ban đầu tôi còn hào hứng.
Sau đó dần dần im lặng.
Khoảng cách mười năm, hóa ra không dễ xóa bỏ như tôi tưởng.
Nhưng không sao.
Tôi tự nhủ.
Chỉ cần tôi cố gắng, mọi thứ sẽ trở lại như trước.
Ngôi nhà anh ở là một căn biệt thự rất lớn.
Nhưng lại trống rỗng đến đáng sợ.
Không có màu sắc.
Không có hơi ấm.
Chỉ có sự lạnh lẽo.
Quản gia nói anh sống một mình từ nhỏ, từng suýt c/ h/ ế/ t trong một vụ cháy.
Tôi nghe mà tim thắt lại.
Hóa ra đây là lý do anh thay đổi.
Tôi ôm anh.
Nói rằng từ nay sẽ luôn ở bên anh.
Anh chỉ cười.
Một nụ cười rất khó hiểu.
Tối hôm đó, tôi ôm gối sang phòng anh.
Bắt anh kể chuyện như hồi nhỏ.
Anh miễn cưỡng đồng ý.
Giọng anh trầm thấp, đều đều.
Chưa đầy vài phút, tôi đã ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy có người đắp chăn cho mình.
Một chút ấm áp.
Một chút dịu dàng.
Những ngày sau đó.
Tôi dốc hết sức làm nũng.
Bám lấy anh.
Tiêu tiền của anh.
Biến căn nhà lạnh lẽo thành một không gian đầy màu sắc.
Anh không từ chối.
Thậm chí còn chiều chuộng tôi.
Tôi tưởng rằng mọi thứ đang dần tốt lên.
Cho đến một ngày.
Tôi quẹt thẻ đến mức “cháy túi”.
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Bắt đầu điều tra.
Và rồi tôi phát hiện ra.
Tôi nhận nhầm người rồi.
Người này… không phải anh trai tôi.
Mà là kẻ thù không đội trời chung của anh.
Tôi run rẩy.
Thu dọn hành lý ngay trong đêm.
Gửi một tin nhắn thăm dò.
“Không còn dựa dẫm vào anh trai nữa… có tính là trưởng thành không?”
Tin nhắn trả lời đến rất nhanh.
“Không.”
“Tính là ngoại t/ ì/ nh.”
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu