Thông tin truyện
Tủ Chứa Xác
Tôi là một nhà review chuyên làm nội dung thám hiểm tâm linh.
Nói trắng ra, công việc của tôi chính là tìm mấy nơi càng quái càng tốt để quay video câu view. Nhà hoang, nghĩa địa, khách sạn bỏ hoang, trường học cũ… miễn có tin đồn kỳ quái là tôi mò tới.
Làm nghề này vài năm, tôi hiểu rất rõ một đạo lý.
Người xem không sợ giả.
Họ chỉ sợ chưa đủ thật.
Thế nên khi nghe nói có một chiếc tủ từng dùng để giấu x/á/c người, tôi gần như lập tức bỏ tiền mua ngay.
Người bán kể chiếc tủ này bị nguyền rủa.
Bất kỳ ai sở hữu nó đều sẽ c.h.ế.c bất đắc kỳ tử trong vòng mười ngày.
Tôi nghe xong chỉ thấy buồn cười.
Nếu lời đồn này là thật, cái tủ đã bị cảnh sát niêm phong từ lâu rồi, làm gì tới lượt tôi mua được.
Đêm đầu tiên mang chiếc tủ về nhà, tôi cố ý mở livestream.
Ánh đèn trong phòng bị tôi chỉnh tối xuống, chỉ để lại một chiếc đèn vàng mờ mờ hắt lên cái tủ gỗ đỏ đặt trong góc.
Khung cảnh cực kỳ có không khí.
Bình luận trên màn hình tăng liên tục.
“Má ơi nhìn ghê quá.”
“Đây thật là tủ giấu x/á/c hả?”
“Diễn thôi chứ gì.”
“Tôi không tin có m/a.”
Tôi vừa uống trà sữa vừa cười.
“Các anh em mới vào nhớ follow góc trái nhé.”
“Khi nào đủ mười ngàn người xem, tôi sẽ mở tủ cho mọi người coi.”
Quả nhiên, lượng người lập tức tăng vọt.
Tôi cố ý hạ giọng thần bí:
“Tối qua tôi mơ thấy một cô gái tóc dài bò ra khỏi tủ.”
“Cô ta toàn thân đầy 🩸, còn dùng móng tay khắc lên cánh tủ số 9.”
Bình luận lập tức nổ tung.
“Đm thật hay giả vậy?”
“Đếm ngược mạng sống à?”
“Kịch bản lộ liễu quá.”
Tôi cười trong lòng.
Đúng.
Toàn bộ đều là kịch bản.
Làm nội dung kiểu này, ba phần thật bảy phần diễn mới hút người xem.
Tôi cầm điện thoại bước tới gần chiếc tủ.
“Tôi nói thật nhé, vụ án này có thật đấy.”
“Mọi người lên mạng tìm vụ ‘cặp sinh viên bị s/át h/ại ba năm trước’ là biết.”
“Tên hung thủ đã nhét x/á/c vào đúng kiểu tủ như này.”
Tôi vừa nói vừa đưa tay mở hé cánh tủ.
Sau đó cố ý trợn mắt, giật mạnh điện thoại.
“Đm!”
“Cái gì vậy?!”
Livestream lập tức bị tắt.
Hoàn hảo.
Tôi ném điện thoại xuống sofa rồi bật cười.
Chiêu này cũ nhưng lúc nào cũng hiệu quả.
Quả nhiên chưa tới vài phút, tin nhắn riêng đã nổ tung.
“Anh còn sống không?”
“Báo cảnh sát chưa?”
“Trong tủ có gì vậy?”
“Má đừng làm tôi sợ.”
Tôi đọc mà cười đến đau bụng.
Con người đúng là thích tự dọa chính mình.
Tôi tên Hàn Viễn Sơn.
Làm nhà review thám hiểm ngoài trời được vài năm, cũng coi như có chút tiếng tăm.
Trước đây khi nền tảng còn quản lý lỏng lẻo, tôi từng một mình băng qua núi tuyết giữa mùa đông, ngủ lại nghĩa địa lúc nửa đêm, thậm chí trèo vào bệnh viện bỏ hoang livestream.
Thứ gọi là “tủ nguyền rủa” này…
Trong mắt tôi chẳng qua chỉ là đạo cụ kiếm view.
Nhưng vụ án năm đó lại là thật.
Ba năm trước, một cặp sinh viên thuê nhà gần trường để ôn thi cao học.
Không ai ngờ chủ nhà là một tên biến thái chuyên lắp camera quay lén.
Cô gái phát hiện ra, định báo cảnh sát.
Bạn trai cô ta lại mềm yếu, sợ ảnh hưởng tương lai nên muốn thương lượng riêng.
Kết quả đôi bên xảy ra xung đột.
Tên chủ nhà trực tiếp gi*t cả hai người rồi nhét x/á/c vào tủ bỏ trốn.
Sau này hung thủ bị bắt rồi xử b.ắ.n.
Lúc tìm tài liệu làm video, tôi tình cờ đọc được tin mẹ của cô gái bị suy thận nặng, đang gây quỹ chữa bệ/nh.
Tôi vốn chẳng phải người tốt đẹp gì.
Nhưng đọc xong vẫn thấy khó chịu.
Một bà mẹ đơn thân cực khổ nuôi con khôn lớn, cuối cùng lại nhận kết cục như vậy.
Thế là tôi quyên góp hai mươi ngàn.
Sau đó nảy ra ý tưởng.
Nếu mình dùng vụ án này làm chủ đề livestream, chắc chắn sẽ bùng n/ổ.
Mà nếu nổi thật, biết đâu còn giúp được bà ấy nhiều hơn.
Nghĩ vậy, tôi lập tức lên mạng đặt mua một chiếc tủ cổ có ngoại hình gần giống chiếc tủ năm đó.
Tám ngàn tệ.
Đắt thấy mẹ.
Nhưng đáng.
Quả nhiên sau đêm livestream ấy, tôi trực tiếp leo hot search.
“Hàn Viễn Sơn rốt cuộc nhìn thấy gì?”
“Tủ nguyền rủa có thật?”
“Tủ giấu x/á/c xuất hiện trở lại.”
Lượt follow tăng chóng mặt.
Tôi thức trắng đêm làm video phân tích vụ án rồi đăng lên.
Cuối video còn cố ý ghim link quyên góp cho mẹ nạn nhân.
Hiệu quả cực tốt.
Không ít người sau khi xem video đã chuyển tiền giúp bà ấy.
Tôi nhìn số liệu tăng liên tục, cuối cùng cũng thở phào.
Ít nhất trò làm màu lần này cũng không hoàn toàn vô nghĩa.
Gần sáng, tôi mệt đến mức mắt mở không nổi nữa.
Vừa ngả xuống giường là ngủ thiếp đi.
Rồi tôi bắt đầu nằm mơ.
Trong mơ, tôi giống như đang lơ lửng giữa không trung.
Trước mắt là một căn phòng cũ kỹ.
Trên tường treo tờ lịch giấy, năm 1993.
Ánh đèn vàng nhạt khiến cả căn phòng phủ một màu cũ kỹ khó tả.
Ngay sát tường…
Là chiếc tủ gỗ đỏ.
Giống hệt chiếc tủ đang đặt trong nhà tôi.
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Một cô gái bước vào.
Tôi sững người.
Đó là cô gái đẹp nhất tôi từng thấy.
Không phải kiểu sắc sảo khiến người ta ngợp thở, mà là vẻ đẹp cực kỳ dịu dàng sạch sẽ.
Đôi mắt cô ấy sáng đến mức khiến người khác vô thức mềm lòng.
Cô gái nhìn thẳng về phía tôi rồi mỉm cười.
“Hàn Viễn Sơn.”
“Chào anh.”
Cô ấy biết tên tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cô gái đã chủ động đưa tay ra.
Tôi theo bản năng muốn bắt tay cô ấy.
Kết quả chân đạp hụt một cái.
Tôi giật mình tỉnh giấc.
Thì ra là mơ.
Tôi nằm thở dốc vài giây rồi bật cười.
Mình đúng là xem mấy thứ quái dị nhiều quá nên thần kinh cũng bất thường theo.
Tôi cầm điện thoại lên xem giờ.
4 giờ 20 chiều.
Ngủ một mạch gần cả ngày.
Thông báo trên điện thoại nhiều đến mức nổ tung.
Video phân tích vụ án đã viral hoàn toàn.
Hơn ba nghìn bình luận.
Rất nhiều người khen tôi làm nội dung có tâm, còn đi quyên góp cho mẹ nạn nhân.
Tất nhiên cũng có không ít kẻ chửi tôi ăn theo người c.h.ế.c để câu view.
Tôi chẳng buồn để tâm.
Internet mà.
Muốn kiếm tiền thì phải chịu được bị chửi.
Tôi đứng dậy đi tắm.
Nhưng trong đầu vẫn luôn hiện lên gương mặt cô gái trong mơ.
Cảm giác ấy quá chân thật.
Chân thật đến mức tôi có cảm giác mình thật sự từng gặp cô ấy ở đâu rồi.
Tắm xong, tôi vừa lau tóc vừa vô thức nhìn sang chiếc tủ gỗ đỏ.
Trong mơ…
Căn phòng kia cũng có chiếc tủ này.
Tôi tự cười bản thân đa nghi.
Chắc do cả ngày nhìn nó nên tối mới nằm mơ thôi.
Nhưng nghĩ vậy, tôi vẫn bước lại gần.
Chiếc tủ cao khoảng tám mươi phân, màu gỗ đỏ sẫm.
Có lẽ từng được phục chế nên nhìn không quá cũ, nhưng bề mặt vẫn còn vài vết lõm nhỏ.
Tôi mở cánh tủ ra lần nữa.
Không gian bên trong rất hẹp.
Một người trưởng thành muốn nhét vào cũng khá khó khăn.
Đúng lúc chuẩn bị đóng lại, tôi chợt khựng người.
Ở góc trái bên trong tủ…
Có chữ.
Tôi cúi xuống nhìn kỹ.
Là chữ được khắc bằng vật sắc nhọn.
Nét rất cũ, gần như chìm vào thớ gỗ.
“Bạch Nghiên Muội.”
“Khắc lúc 9 giờ tối ngày 15 tháng 7 năm 1993.”
Da đầu tôi lập tức tê rần.
Lúc mua hàng, người bán còn khẳng định đây là tủ cổ bảo quản hoàn hảo, chỉ có vài lỗi nhỏ.
Đây gọi là lỗi nhỏ?
Ai lại khắc tên người vào tận bên trong tủ?
Tôi lập tức mở điện thoại, tìm lại đơn hàng.
Kết quả…
Cửa hàng biến mất rồi.
Không còn bất kỳ thông tin nào.
Tôi ngồi chết lặng trước chiếc tủ.
Trong căn phòng yên tĩnh, không hiểu vì sao tôi lại nhớ đến giấc mơ lúc chiều.
Nhớ tới cô gái kia.
Nhớ tới nụ cười dịu dàng của cô ấy.
Đúng lúc ấy…
“Tạch.”
Đồng hồ treo tường sau lưng bỗng vang lên một tiếng rất khẽ.
Kim đồng hồ vừa vặn chỉ đúng số 9.
Cùng lúc đó, bên trong chiếc tủ gỗ đỏ…
Dường như có thứ gì vừa nhẹ nhàng cào lên mặt gỗ.
“Két…”
....
Danh sách chương
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu