Thông tin truyện
Trần Vọng Giữ Tang
Hồi tôi còn nhỏ, trong làng có một quy định rất kỳ lạ.
Nhà nào đông người thì được chia nhiều ruộng hơn.
Mỗi lần chia đất, cả làng đều tụ tập ở sân đình, từng hộ phải tự mình đến điểm chỉ xác nhận. Chuyện này liên quan đến miếng ăn của cả năm nên chẳng ai dám qua loa.
Năm đó đúng lúc trong làng chia lại đất tốt.
Trần Vọng tìm đến nhà ông tôi từ sáng sớm.
Hắn đứng ngoài sân, dáng vẻ khổ sở như bị ép đến đường cùng.
“Chú Khuê, cha cháu bị thương nặng, không ra ngoài được. Chuyện điểm chỉ… chú xem có thể để cháu thay mặt được không?”
Ông tôi lúc ấy đang ngồi dưới mái hiên hút th/uốc lào. Nghe vậy liền cau mày.
“Vọng Tử à, chú biết bố cháu sức khỏe không ổn. Nhưng lần chia đất này bắt buộc chính chủ phải tự đến. Làm trước mặt toàn dân làng mới công bằng.”
Trần Vọng lập tức giải thích rằng bác sĩ trên thị trấn đã dặn cha hắn tuyệt đối không được gặp gió. Nếu nhiễm lạnh, vết thương trên đầu sẽ mưng mủ rồi nguy hiểm đến tính mạng.
Ông tôi nghe xong vẫn lắc đầu.
“Không phải chú không muốn giúp, nhưng dân làng không chấp nhận đâu.”
Ông nhắc đến chuyện cũ ở thôn bên cạnh. Có người vì muốn chiếm thêm đất mà cố tình giấu chuyện cha mẹ đã ch*t, kéo dài việc phát tang để tiếp tục tính khẩu phần ruộng.
Nghe tới đó, sắc mặt Trần Vọng lập tức thay đổi.
“Bố cháu thật sự còn sống!”
Ông tôi gật đầu.
“Chú biết. Nhưng quy định là quy định.”
Không khí trong sân dần trở nên căng thẳng.
Trần Vọng tiếp tục van nài, nói nhà hắn nghèo, tất cả hy vọng đều đặt vào mảnh đất lần này. Nhưng ông tôi vẫn không nhượng bộ, chỉ bảo sẽ tạm thời giữ phần ruộng đó lại, chờ khi Trần Đại Phúc khỏe hơn rồi đến điểm chỉ sau.
Ai ngờ vừa nghe xong, ánh mắt Trần Vọng lập tức lạnh xuống.
“Được thôi. Ngày mai cháu sẽ đưa bố tới.”
Nói xong hắn bỏ đi ngay.
Ông tôi nhìn theo bóng lưng hắn mà thở dài.
“Đây gọi là chuyện gì chứ…”
Lúc ấy bà tôi từ nhà kho đi ra, nghe hết cuộc đối thoại nên lạnh mặt nói:
“Trần Đại Phúc chắc ch*t rồi.”
Ông tôi lập tức gạt đi.
“Bà đừng nói bậy. Đại Phúc là người hiền lành.”
Nhưng bà tôi lại cười nhạt.
“Hôm ông ta bị lợn rừng cắn, tôi có qua xem rồi. Cái đầu bị đâm thủng mấy lỗ m/áu, người lúc đó đã gần như không cứu nổi. Con lợn rừng sau núi nặng ba bốn trăm cân, nanh dài như dao, bị nó húc vào đầu thì sống sao nổi.”
Ông tôi im lặng hút thêm hai hơi th/uốc.
Bà tôi càng nói càng thấp giọng:
“Tôi chỉ sợ Vọng Tử nổi đi/ên, giữ x/á/c trong nhà để lừa chia đất thôi.”
Nghe đến đây, mặt ông tôi thoáng trắng bệch.
Ngày xưa trong vùng không thiếu chuyện như vậy.
Có người vì thêm vài mẫu ruộng mà giấu người ch*t trong nhà, đợi chia đất xong mới phát tang. Thậm chí còn có kẻ nuôi “x/á/c sống”, để người chưa tắt thở hẳn nằm trong phòng nhiều ngày chỉ nhằm giữ khẩu phần.
Nghĩ đến đó, ông tôi không ngồi yên nổi nữa.
“Tôi phải sang xem thử.”
Bà tôi lại gọi ông lại, quay vào nhà lấy một giỏ trứng gà đưa cho ông.
“Cầm theo đi, có gì còn dễ nói chuyện.”
Rồi bà bảo ông dẫn tôi theo cùng.
Nhà Trần Vọng cách nhà tôi không xa.
Vừa bước vào sân, tôi đã ngửi thấy một mùi tanh nồng rất khó chịu.
Mùi m/áu.
Cổng nhà mở toang nhưng trong sân im phăng phắc.
Ông tôi đứng giữa sân gọi lớn:
“Vọng Tử!”
Không ai đáp lời.
Ông gọi thêm lần nữa.
Một lúc sau, Trần Vọng mới từ nhà kho bước ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy hắn, sống lưng tôi lập tức lạnh toát.
Toàn thân hắn dính đầy m/áu đỏ thẫm.
Hai tay cũng nhuốm đỏ như vừa moi thứ gì đó từ bụng động vật ra.
Nhưng điều đáng sợ nhất là vẻ mặt hắn lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Thấy ông tôi, hắn cố nặn ra nụ cười.
“Chú Khuê tới chơi à?”
Ông tôi nhìn chằm chằm vào bộ dạng hắn.
“Người cháu sao toàn m/áu thế kia?”
Trần Vọng gãi đầu cười gượng:
“Vừa mổ thỏ nên dính vào thôi.”
Hắn vừa nói vừa vô thức liếc về căn phòng phía tây.
Ông tôi cũng nhìn theo.
Cửa sổ căn phòng đó bị bịt kín bằng chăn bông, không để lọt dù chỉ một tia sáng.
Khung cảnh ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.
“Che kín thế này không bí sao?”
“Bố cháu sợ gió.”
Ông tôi gật gù rồi đưa giỏ trứng sang.
“Chút đồ bồi bổ cho bố cháu.”
Trần Vọng vừa nhận lấy thì trong phòng phía tây bỗng vang lên tiếng ho khàn khàn.
Sau đó là một giọng nói cực kỳ yếu ớt.
“Anh… ba…”
Khoảnh khắc ấy, nụ cười trên mặt Trần Vọng lập tức biến mất.
Ánh mắt hắn trở nên âm u đáng sợ.
Hắn nhìn chằm chằm về phía căn phòng như đang cảnh cáo thứ gì đó bên trong.
Rồi quay sang nói với ông tôi:
“Bố cháu giờ tính khí thất thường lắm. Chú nên về trước đi.”
Ông tôi lúc này đã bắt đầu thấy không ổn.
“Đã tỉnh rồi thì để chú vào nhìn ông ấy một cái.”
Nói xong ông bước thẳng về phía phòng phía tây.
Sắc mặt Trần Vọng lập tức thay đổi dữ dội.
Hắn lao lên chắn trước cửa.
“Không được!”
“Bác sĩ bảo bố cháu tuyệt đối không được gặp gió!”
Ông tôi nhìn hắn chằm chằm.
“Chú chỉ nhìn một cái thôi.”
Trần Vọng gần như nổi cáu.
“Nếu bố cháu ch*t thì chú chịu trách nhiệm được không?”
Không khí trong sân lập tức đông cứng.
Ông tôi không nói thêm nữa mà bước sang bên cửa sổ gọi lớn:
“Đại Phúc! Tam ca tới thăm cậu đây!”
Trong phòng không có tiếng đáp.
Ông gọi thêm lần nữa.
Vẫn im lặng.
Trần Vọng nhanh chóng giải thích rằng cha hắn bị thương tới tai nên lúc nghe được lúc không.
Nhưng ánh mắt ông tôi càng lúc càng nặng nề.
Ông nhìn căn phòng tối đen kia thật lâu rồi cất giọng trầm xuống:
“Vọng Tử… bố cháu thật sự vẫn ổn chứ?”
Trần Vọng tránh ánh mắt ông.
“Cháu là con ruột của bố, chẳng lẽ còn hại ông ấy sao?”
Nói xong hắn còn cố ép mình cười.
Nhưng nụ cười đó nhìn thế nào cũng khiến người ta lạnh gáy.
Cuối cùng ông tôi không tiếp tục ép nữa.
Trước khi rời đi, ông còn quay đầu nhìn căn phòng phía tây lần cuối cùng, giống như đang chờ một tiếng đáp lại.
Nhưng từ đầu đến cuối, căn phòng ấy vẫn yên lặng như một cái quan tài.
Trên đường về, ông tôi không nói lời nào.
Còn tôi thì cứ nhớ mãi mùi tanh nồng trong sân nhà họ Trần.
Mùi đó…
Hoàn toàn không giống máu thỏ.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu