Thông tin truyện
Đơn Hàng Lúc Nửa Đêm
Tôi bỏ ra năm mươi tệ mua một bộ quần áo ở sạp vỉa hè, tiện tay đăng bán lại trên mạng với giá ba ngàn tám. Không ngờ chưa đầy mười phút đã có người chốt đơn, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp sửa lại mô tả. Ba ngày sau, người mua xác nhận đã nhận hàng và để lại đánh giá năm sao kèm một bức ảnh. Tôi nhấn mở, đầu óc lập tức trống rỗng—bộ quần áo ấy đang được mặc trên người một ông lão đã ch/ế/t, còn bối cảnh phía sau… chính là phòng khách nhà tôi.
Tin nhắn mới lập tức hiện lên: [Áo liệm rất vừa vặn, cha tôi đã mặc vào rồi. Cảm ơn cô đã giúp ông ấy ủ ấm áo.] Rồi thêm một dòng nữa: [Chúng tôi đang ở ngay trước cửa nhà cô, có thể mở cửa cho chúng tôi vào ngồi một lát không?] Ngay sau đó, ngoài cửa vang lên một giọng già nua khàn đặc: “Mở cửa đi, để ta nhìn kỹ cô một chút…”
Tôi chết lặng.
Tôi mở một shop đồ second-hand trên mạng, chuyên thu gom quần áo cũ rồi tân trang bán lại. Hôm nay tôi nhặt được một bộ đồ rất lạ ở sạp vỉa hè. Lúc trả tiền, ông chủ còn nhìn tôi chằm chằm rồi nói: “Bộ này không mặc được đâu.” Tôi bật cười, nghĩ quần áo mà không mặc thì mua làm gì.
Về đến nhà, tôi mặc thử để chụp ảnh đăng bán. Bộ đồ may cực kỳ tinh xảo, nhưng họa tiết lại rối rắm đến mức nhìn lâu có cảm giác nhức mắt. Tôi đặt tên cho nó là “Lễ phục cổ điển phong cách Dân quốc”, niêm giá ba ngàn tám trăm tệ.
Chưa đầy mười phút đã có người mua. Tin nhắn của họ rất ngắn: [Không giặt nước, gửi chuyển phát nhanh, người nhận trả phí.]
Trước khi đóng gói, tôi kiểm tra lại thì phát hiện bên trong vạt áo có thêu kín bát tự ngày sinh tháng đẻ của ai đó. Tim tôi khựng lại một nhịp. Tôi từng nghe có người thêu tên để cầu phúc, nhưng kiểu giấu kín thế này khiến tôi rợn người. Dù vậy, đơn đã thanh toán, tôi vẫn đóng gói gửi đi.
Ba ngày sau, họ xác nhận nhận hàng và để lại đánh giá năm sao. Tôi mở ảnh để xem người mua là ai, kết quả vừa nhìn đã lạnh sống lưng. Bộ đồ màu đỏ sẫm ấy đang mặc trên người một ông lão ngồi trên ghế thái sư, hai tay đặt lên tay vịn, mắt nhắm nghiền, sắc mặt xám ngắt, không có chút sinh khí nào.
Đây không phải người sống. Đây là người ch/ế/t.
Tôi run rẩy phóng to ảnh để nhìn kỹ hậu cảnh. Ngay khoảnh khắc đó, má0 trong người như dồn lên đỉnh đầu—căn phòng phía sau ông ta chính là phòng khách nhà tôi, từng chi tiết đều không sai lệch.
Tin nhắn mới bật lên: [Áo liệm rất vừa vặn, cha tôi đã mặc vào rồi. Cảm ơn cô đã giúp ông ấy ủ ấm áo.]
[Chúng tôi đang ở ngay trước cửa nhà cô, có thể mở cửa cho chúng tôi vào ngồi một lát không?]
Không gian xung quanh tôi im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở gấp của chính mình.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên…
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu