Thông tin truyện
Cú Chuyển Khoản Định Mệnh
Mười năm trước, trong một buổi tối bình thường như bao ngày, tài khoản ngân hàng của tôi đột nhiên nhận được một khoản tiền khổng lồ - 826 vạn tệ.
Tôi nhìn con số đó đến hoa cả mắt, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: lừa đảo.
Không chần chừ một giây nào, tôi khoác vội áo, thức trắng đêm chạy thẳng đến ngân hàng để xác minh cho rõ ràng.
Quản lý quầy giao dịch hôm đó rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn, ánh mắt liếc tôi đầy vẻ khinh thường và bực dọc.
“Đã kiểm tra rồi, không có vấn đề gì hết.”
Tôi vẫn không tin.
Tôi nhất quyết không rời đi, ép họ phải lập cho tôi một văn bản chứng minh rõ ràng.
Giấy trắng mực đen, con dấu đỏ chót đóng ngay phía dưới.
Cầm tờ giấy đó trong tay, tôi không do dự, dùng toàn bộ số tiền kia mua một hơi mười căn hộ nằm trong khu vực trường điểm.
Mười năm sau.
Ngân hàng đột nhiên tìm đến tận cửa nhà tôi.
“Đây là sai sót trong thao tác của hệ thống, yêu cầu bà hoàn trả cả gốc lẫn lãi, tổng cộng 1123 vạn tệ.”
Tôi chỉ mỉm cười.
Rồi mở két sắt.
Lấy ra tờ giấy chứng minh năm đó.
Đập xuống bàn.
Sắc mặt người dẫn đầu lập tức biến đổi, xanh lét như tàu lá.
1
Tên tôi là Văn Tĩnh.
Mười năm qua, tôi vẫn luôn chờ đợi ngày hôm nay.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Ba tiếng, không nhanh không chậm, như thể đã tính toán chính xác rằng tôi chắc chắn đang ở nhà.
Tôi nhìn qua mắt mèo.
Ba người đàn ông mặc vest đen đứng ngay ngắn ngoài cửa.
Người dẫn đầu tóc vuốt bóng mượt, đeo kính gọng vàng, khóe môi treo một nụ cười xã giao lạnh lẽo.
Trên ngực họ là huy hiệu của ngân hàng XX.
Tôi khẽ cong môi, mở cửa.
“Xin hỏi tìm ai?”
Người đàn ông đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt quét qua tôi từ trên xuống dưới, đầy vẻ đánh giá và cao ngạo.
“Bà là Văn Tĩnh?”
“Đúng.”
“Chúng tôi đến từ bộ phận bảo toàn tài sản của tổng ngân hàng XX.”
Hắn giơ thẻ ra lướt qua trước mắt tôi.
“Tôi là Chu Khải, đây là cố vấn pháp lý, còn đây là đồng nghiệp của tôi.”
Một màn giới thiệu ngắn gọn đến mức qua loa.
Rõ ràng, trong mắt họ, tên của tôi chỉ để xác nhận thân phận, còn tên của họ thì tôi không cần phải nhớ.
“Có chuyện gì không?” tôi nghiêng người nhường đường.
“Không cần vào đâu, đứng đây nói vài câu là đủ.”
Chu Khải cười, nhưng ánh mắt hoàn toàn không có ý cười.
Hắn tin rằng mình đang nắm thế chủ động.
Hắn tin rằng, những lời sắp nói ra sẽ khiến tôi hoảng loạn.
Tôi chỉ gật đầu.
“Bà Văn Tĩnh, vào ngày 23 tháng 4 năm 2016…”
Giọng hắn trầm xuống, giống như đang đọc bản án.
“Do sai sót nghiêm trọng trong hệ thống, ngân hàng chúng tôi đã chuyển nhầm 826 vạn tệ vào tài khoản của bà.”
Hắn dừng lại.
Quan sát phản ứng của tôi.
Nhưng tôi không có phản ứng.
Mười năm rồi.
Con số này, tôi nhớ còn rõ hơn cả sinh nhật của mình.
Chu Khải hơi nhíu mày.
Rồi tiếp tục:
“Thời điểm đó, bà không hề phản đối, thậm chí còn nhanh chóng chuyển toàn bộ số tiền đi. Căn cứ theo quy định về ‘lợi lộc bất chính’, bà có nghĩa vụ hoàn trả.”
Cố vấn pháp lý đưa ra một tập tài liệu.
“Tổng cộng cả gốc lẫn lãi trong mười năm là 1123 vạn 7400 tệ.”
Tôi không nhận.
Chỉ liếc qua hai người phía sau.
Họ còn trẻ.
Trong mắt là sự căng thẳng, tò mò… và một chút thương hại.
Chắc họ nghĩ tôi sắp xong đời rồi.
“Nói xong chưa?”
Chu Khải khựng lại.
Hắn đã chuẩn bị cho mọi phản ứng - khóc lóc, biện minh, chối cãi.
Nhưng không phải sự bình tĩnh này.
“Tôi hy vọng bà hiểu rõ hậu quả.”
Giọng hắn lạnh xuống.
“Nếu không hợp tác, chúng tôi sẽ khởi kiện. Khi đó, hậu quả không chỉ là trả tiền.”
Tôi bật cười.
“Mấy người đứng lâu rồi, vào uống nước đi.”
Lần này, hắn đồng ý.
Có lẽ nghĩ rằng tôi bắt đầu xuống nước.
Căn nhà của tôi không phô trương.
Nhưng từng món đồ đều lặng lẽ thể hiện giá trị của nó.
Ánh mắt Chu Khải lóe lên.
Tôi rót nước.
Rồi bước đến chiếc két sắt trong góc.
Nhập mật mã.
Mở khóa.
“Cạch.”
Ba người họ lập tức nhìn sang.
Chắc họ nghĩ tôi sắp lấy sổ đỏ hoặc thẻ ngân hàng ra.
Nhưng không.
Tôi lấy ra một bìa hồ sơ mỏng.
Đặt xuống bàn.
Mở ra.
Lấy một tờ giấy đã hơi ngả màu.
Nhẹ nhàng đặt xuống.
Không mạnh.
Nhưng lại giống như một cú đập thẳng vào tim họ.
Chu Khải nhìn chằm chằm.
Không chớp mắt.
Tờ giấy đó - giấy trắng, mực đen.
Con dấu đỏ rực.
Nụ cười trên mặt hắn đông cứng từng chút một.
Rồi chuyển từ trắng sang xanh.
Xanh đến mức còn khó coi hơn cả chậu cây ngoài ban công nhà tôi.
2
Không khí như đông cứng lại.
Chu Khải nhìn tờ giấy như bị đóng đinh.
Miệng hé ra nhưng không nói được lời nào.
Hai người phía sau cũng sững sờ.
Nội dung tờ giấy rất đơn giản:
Số dư tài khoản của Văn Tĩnh.
Ngày 23/4/2016.
826 vạn tệ.
Kết luận: hoàn toàn hợp lệ, không có bất thường.
Có chữ ký.
Có con dấu.
Có xác nhận của ngân hàng.
Tôi nhớ rất rõ buổi tối hôm đó.
Tôi và chồng - Từ Phong - khi ấy mới cưới một năm.
Chúng tôi chỉ là hai nhân viên văn phòng bình thường.
Ước mơ lớn nhất là đủ tiền mua một căn nhà có thang máy.
Tối đó, tôi vừa tắm xong, nằm lướt điện thoại.
Tin nhắn ngân hàng hiện lên.
826 vạn.
Tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Tắt màn hình.
Mở lại.
Con số vẫn ở đó.
Tôi đưa điện thoại cho Từ Phong.
Anh ấy nhìn một cái.
Rồi bật dậy như bị điện giật.
“Cái này chắc chắn là lừa đảo!”
Tôi cũng nghĩ vậy.
Nhưng vẫn mở app ngân hàng.
Đăng nhập.
Con số đó.
Hiện rõ ràng.
Không sai một chữ số.
Hai chúng tôi ngồi đơ năm phút.
Tim đập như trống.
Không phải vui.
Mà là sợ.
“Hay là tiền bẩn?”
“Hay là nhầm lẫn?”
“Có bị bắt không?”
Càng nghĩ càng lạnh sống lưng.
“Không được, phải đi ngân hàng ngay!”
Gần 10 giờ đêm.
Tôi vẫn lao ra ngoài.
Đến điểm giao dịch 24/24.
Đút thẻ.
Nhập mật khẩu.
Con số đó lại hiện lên.
Rõ ràng.
Không thể chối cãi.
Tiền.
Thật sự.
Nằm trong tài khoản của tôi.
Danh sách chương
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu