Thông tin truyện
Chuyến Bay Không Điểm Đến
Chiếc tin nhắn cuối cùng mẹ gửi cho tôi là hỏi có muốn để riêng phần bò hầm không.
Tôi còn cười trả lời lại rằng bảo mẹ đừng ăn vụng trước phần của mình.
Khi đó tôi đang ngồi trong khoang máy bay, chờ cất cánh trở về nhà.
Tôi nghĩ chuyến công tác lần này kết thúc khá thuận lợi. Khách hàng duyệt phương án sớm hơn dự kiến, tôi đổi được vé bay buổi tối để về luôn trong ngày. Lúc nhận tin đổi vé thành công, tôi còn cảm thấy bản thân thật may mắn vì tiết kiệm được một đêm khách sạn, lại có thể về nhà ăn cơm mẹ nấu.
Nếu biết phía trước là chuyện gì, có lẽ tôi thà ở lại thêm một tuần cũng không bước lên chuyến bay ấy.
Ban đầu mọi thứ hoàn toàn bình thường.
Bên cạnh tôi là hai mẹ con trẻ tuổi. Cô bé khoảng sáu tuổi ôm chặt con thỏ bông cũ kỹ, vừa ngồi xuống đã hỏi mẹ bằng giọng lo lắng:
“Mẹ ơi… máy bay có rơi không?”
Người mẹ bật cười, nhẹ nhàng kéo dây an toàn cho con rồi trách yêu:
“Đừng nói gở.”
Phía trước là một người đàn ông mặc vest, mở cùng lúc laptop, điện thoại và máy tính bảng như đang bê nguyên văn phòng lên máy bay. Anh ta gần như không nghỉ tay phút nào.
Bên kia lối đi là một nam sinh viên đeo tai nghe, từ lúc lên máy bay tới giờ chưa từng mở mắt.
Tiếp viên phục vụ khoang tôi tên Châu Dữ. Tấm bảng tên trước ngực ghi rất rõ, nhưng về sau mọi người đều gọi anh là A Châu.
Thấy cô bé bên cạnh tôi tái mặt vì say máy bay, anh lập tức mang túi nôn và khăn giấy tới, còn cúi xuống dịu giọng dỗ dành:
“Không sao đâu em, ngủ một giấc là tới nơi rồi.”
Không ai ngờ người đầu tiên không thể chờ tới lúc “tới nơi” lại chính là anh.
Sau khi máy bay ổn định độ cao, tôi dựa đầu vào cửa sổ ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, tôi còn nghĩ tối nay nên ghé mua thêm vịt quay không, mẹ có bỏ khoai tây vào nồi bò hầm chưa, mai xin nghỉ nửa ngày để ngủ nướng liệu có bị sếp càm ràm không.
Những suy nghĩ vụn vặt bình thường đến mức khiến tôi tin rằng chỉ cần hạ cánh là sẽ được về nhà.
Nhưng sau này tôi mới hiểu, đáng sợ nhất không phải là không tìm được đường về.
Mà là khi bạn phát hiện… nơi mình muốn quay lại đã không còn tồn tại nữa.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng quát lớn của người đàn ông mặc vest phía trước.
“Sao mạng vẫn không kết nối được?”
Một nữ tiếp viên đứng cạnh anh ta vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp:
“Xin lỗi quý khách, hiện tại tín hiệu hơi không ổn định…”
“Tôi cần liên lạc gấp.”
“Rất xin lỗi anh…”
Nếu chỉ vậy, chắc tôi sẽ ngủ tiếp.
Nhưng khoảng hơn mười phút sau, lại có người hỏi vì sao máy bay chưa hạ độ cao.
Tiếp đó, loa phát thanh vang lên thông báo chuyến bay phải bay vòng chờ vì sân bay đang kiểm soát lưu lượng.
Tôi liếc nhìn đồng hồ.
Đã quá giờ hạ cánh dự kiến.
Người mẹ bên cạnh cũng bắt đầu bất an. Chị nhìn màn hình hành trình rồi khẽ hỏi:
“Sao vẫn chưa giảm độ cao?”
Khoang máy bay vẫn yên ổn.
Đèn vàng dịu nhẹ.
Nhạc nền vẫn phát như thường.
Nhưng không hiểu vì sao, không khí dần khiến người ta nghẹt thở.
Các tiếp viên liên tục đi qua đi lại giữa khoang phổ thông và khoang trước. Bước chân của họ càng lúc càng gấp, nét mặt cũng không giấu nổi sự căng thẳng.
Người đàn ông mặc vest đóng sầm laptop lại.
Nam sinh viên tháo tai nghe.
Một bà lão phía sau bắt đầu lẩm nhẩm niệm phật.
Bốn mươi phút nữa trôi qua, máy bay vẫn không hạ cánh.
Cuối cùng người đàn ông mặc vest không nhịn nổi nữa, bật dậy quát:
“Tôi yêu cầu được biết tình hình thật!”
Không khí lập tức nổ tung.
Tiếp viên chạy tới giữ anh ta lại nhưng anh ta gần như phát điên:
“Lúc nãy tôi nghe thấy các cô nói không liên lạc được với tháp điều khiển! Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
Cả khoang chết lặng.
Không liên lạc được với mặt đất?
Tiếp viên cố giữ bình tĩnh:
“Có lẽ anh nghe nhầm…”
“Tôi không nhầm!”
Anh ta gằn từng chữ:
“Máy bay bay vòng hơn một tiếng, internet mất hoàn toàn, giờ các người còn nói không liên lạc được với tháp điều khiển? Vậy dưới mặt đất rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tiếng bàn tán lập tức vang lên khắp nơi.
“Tức là sao?”
“Có phải sân bay gặp sự cố không?”
“Có hạ cánh được không vậy?”
“Tôi muốn gặp cơ trưởng!”
Khoang máy bay hỗn lo/ạn đến mức trẻ con bật khóc, người lớn đứng bật dậy tranh cãi.
Đúng lúc ấy, loa phát thanh vang lên.
Giọng cơ trưởng bình tĩnh đến lạnh người:
“Đề nghị toàn bộ hành khách lập tức trở về chỗ ngồi, thắt dây an toàn. Chuyến bay chuẩn bị áp dụng quy trình hạ cánh dự phòng.”
Ông dừng vài giây rồi nói tiếp:
“Sau khi hạ cánh, dù nhìn thấy điều gì… xin tuyệt đối không rời khỏi máy bay.”
Khoảnh khắc ấy, cả sống lưng tôi lạnh buốt.
“Dù nhìn thấy điều gì” nghĩa là gì?
Máy bay bắt đầu giảm độ cao.
Ngoài cửa sổ, trong màn đêm dần hiện ra ánh đèn.
Một sân bay sáng rực.
Đường băng bật kín đèn.
Bãi đỗ đầy máy bay.
Nhà ga cũng sáng choang như đang hoạt động bình thường.
Thế nhưng…
Không có bất kỳ chuyển động nào.
Không xe dẫn đường.
Không nhân viên mặt đất.
Không tiếng thông báo.
Không một bóng người.
Toàn bộ sân bay giống như một bức ảnh bị đóng băng.
Máy bay hạ cánh rất mạnh khiến nhiều người hét lên.
Sau cú rung chấn cuối cùng, cả khoang chìm vào im lặng tuyệt đối.
Chúng tôi đã chạm đất.
Nhưng không ai cảm thấy an toàn.
Cơ trưởng yêu cầu tất cả ngồi yên.
Không được mở cửa.
Không được rời vị trí.
Khoảng mười phút sau, A Châu cùng hai tiếp viên khác xuống kiểm tra tình hình bên ngoài.
Cánh cửa khoang vừa mở, luồng khí lạnh lập tức tràn vào.
Không khí bên ngoài có mùi tanh rất nặng.
Mùi giống như kim loại rỉ sét trộn với thứ gì đó đang phân hủy.
Cửa đóng lại sau vài phút.
Khi A Châu quay về, mặt anh trắng bệch.
Một nữ tiếp viên đi cạnh gần như không đứng vững.
Có người lập tức hỏi:
“Bên ngoài sao rồi?”
Không ai trả lời.
Cho tới khi cô tiếp viên run rẩy bật khóc:
“Trong nhà ga… toàn là m/áu…”
Tiếng khóc, tiếng hét đồng loạt bùng nổ.
Người mẹ bên cạnh ôm chặt con gái vào lòng.
Người đàn ông mặc vest tái mặt như xác chết.
Nam sinh viên bên kia lối đi siết chặt tay vịn đến nổi gân xanh.
Còn tôi thì nhìn chằm chằm màn đêm ngoài cửa sổ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác tuyệt vọng thực sự là gì.
Không phải khi máy bay gặp nạn.
Mà là khi bạn tưởng mình đã sống sót hạ cánh…
Lại phát hiện cả thế giới dưới mặt đất đã biến mất
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu