Thông tin truyện
Quân Sư Mười Hai Tuổi
Ngày bố mẹ dẫn em gái bỏ trốn, họ đã gán nợ tôi cho đám đòi nợ thuê.
Tôi vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ, bởi vì những lời đó, tôi đã nghe đi nghe lại quá nhiều lần, đến mức không thể quên.
“Con bé này đầu óc có vấn đề, ngày nào cũng ôm sách, nói năng lảm nhảm, y như một đứa đần.”
“Nếu các anh không nhận thì cứ bán nó đi, đổi lấy tiền cũng được.”
Ngoài hành lang vang lên tiếng cười trong veo của em gái, nhẹ như gió nhưng lại sắc như dao cắt vào tai tôi.
“Mẹ ơi, chị không đi cùng mình sao?”
“Không cần mang nó theo.”
Chỉ một câu đó thôi, nhưng lại như một dấu chấm hết cho vị trí của tôi trong gia đình này.
Tôi vẫn chạy ra, muốn nhìn em một chút. Nhưng chưa kịp chạm vào, mẹ đã đẩy tôi ra thật mạnh.
“Đừng có đụng vào em, tay mày bẩn.”
Từ khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã trở thành người thừa.
Không ai cần tôi, không ai muốn tôi tồn tại.
Khi đám đòi nợ đạp cửa xông vào, tôi đang ngồi trong góc, ôm cuốn Luật Hình sự cũ kỹ.
Một gã xăm trổ bước tới, cúi xuống nhìn tôi, giọng khàn đặc:
“Bố mẹ mày chạy rồi, mày định trả nợ kiểu gì?”
Tôi khép sách lại, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Cháu đã phân tích đoạn ghi âm các chú đòi nợ bằng b/ạ/o l/ực. Có mười hai điểm có thể chuyển thành tranh chấp dân sự. Nếu làm theo phương án của cháu, các chú có thể tránh được chuyện ngồi t/ù.”
Căn phòng im bặt trong một giây.
Gã xăm trổ đứng đờ ra, như thể chưa từng nghe một đứa trẻ nói những lời như vậy.
Tôi tiếp tục, lần lượt gỡ từng vấn đề trong các vụ việc trước của họ, rồi viết ra phương án né pháp lý.
Gã đó cuối cùng buột miệng chửi một câu, nhưng trong giọng lại có chút kinh ngạc:
“Tao làm nghề này hơn hai mươi năm, hôm nay mới biết đòi nợ cũng có thể hợp pháp.”
Chưa kịp nói xong, một người đàn ông đầu trọc đứng phía sau đã gõ vào đầu hắn một cái.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng nói tục trước mặt trẻ con.”
Người đó chính là anh Long.
Anh ta ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu cả suy nghĩ trong đầu tôi.
“Nhóc con, ai dạy mày mấy thứ này?”
“Tự học.”
Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt lướt qua cánh tay gầy gò vì suy dinh dưỡng.
“Bố mẹ mày hay đ/á/nh mày à?”
Tôi lắc đầu.
Họ không đ/á/nh tôi.
Họ chỉ coi tôi như không tồn tại.
Trên bàn ăn không có bát của tôi.
Trong ảnh gia đình không có tôi.
Lúc tôi bệnh cũng không ai để ý.
Có lần tôi sốt gần bốn mươi độ, nằm liệt ba ngày, mẹ chỉ liếc qua rồi nói:
“Đừng giả vờ nữa, mày chỉ muốn lười thôi.”
Rồi bà dẫn em gái đi mua sắm.
Tôi sống sót qua những ngày đó, không phải vì ai cứu, mà vì bản năng muốn sống.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh Long.
“Trong nhà toàn giấy tờ pháp luật, cháu không có gì làm nên đọc thôi.”
Tôi ngập ngừng một chút rồi nói thêm:
“Cháu biết chữ từ ba tuổi.”
Không phải khoe khoang.
Tôi chỉ đang cố chứng minh mình có giá trị.
Bởi vì nếu không, rất có thể tôi sẽ bị bán đi thật.
“Bao nhiêu tuổi?”
“Mười hai.”
Anh Long im lặng vài giây, rồi đứng dậy, gọi người mang toàn bộ giấy nợ ra.
Một thùng giấy nặng nề được đặt xuống trước mặt tôi, phát ra tiếng “thình” khô khốc.
Bên trong là hàng đống hợp đồng, giấy vay nợ, chứng từ lộn xộn.
Anh Long vỗ vào thùng, nói:
“Đại luật sư, cho tụi anh xem bản lĩnh của mày.”
Tôi ngồi xổm suốt hai tiếng, không nhúc nhích, lật từng tờ giấy dưới ánh đèn vàng yếu ớt.
Khói thu/ốc trong phòng khiến mắt cay xè, nhưng tôi không dám dừng lại.
Tôi biết, đây là cơ hội duy nhất để thay đổi số phận.
Khi xem xong, tôi bước tới trước bàn, chỉ vào từng vụ việc, giải thích cách xử lý.
Đổi lời đe dọa thành thông báo pháp lý.
Chuyển hành vi cưỡng đoạt thành thỏa thuận dân sự.
Biến vi phạm thành bồi thường.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ.
Anh Long nhìn tôi rất lâu, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang nghiêm túc.
Cuối cùng, anh ta đứng dậy, tiến tới trước mặt tôi, lại ngồi xổm xuống ngang tầm mắt.
“Quân sư,” anh ta nói, “sau này mày theo tao. Tao nuôi mày ăn học.”
Tôi không trả lời ngay.
“Cháu được gì?”
Anh ta hơi khựng lại, rồi bật cười.
“Con nhóc này… còn biết mặc cả.”
Anh ta nói tiếp:
“Tiền đòi được, mày lấy ba phần mười. Tao thuê cho mày một căn phòng, có bàn học, có giường, có cửa sổ hướng Nam.”
Cửa sổ hướng Nam.
Chỉ bốn chữ đó thôi, nhưng khiến tim tôi khẽ run lên.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng có một căn phòng có ánh nắng.
Tôi luôn ở trong góc tối, nơi ánh sáng không bao giờ chiếu tới.
“Được.”
Tôi đưa tay ra.
Anh Long nắm lấy, nhẹ nhưng chắc.
Từ giây phút đó, cuộc đời tôi thay đổi.
Ngôi nhà mới nằm gần trường học, chỉ mất mười phút đi bộ.
Ban công hướng Nam, ánh nắng tràn vào mỗi buổi sáng.
Lần đầu tiên đứng dưới ánh nắng, tôi không làm gì cả, chỉ đứng im, để ánh sáng sưởi ấm cơ thể mình.
Đến khi nước mắt rơi xuống tay, tôi mới nhận ra mình đang khóc.
Tôi không hiểu vì sao.
Chỉ thấy trong lòng có thứ gì đó bị dồn nén quá lâu, cuối cùng cũng vỡ ra.
Trong phòng, trên bàn học là những cuốn sách mới tinh, xếp ngay ngắn.
Tôi cúi xuống ngửi mùi giấy.
Thơm.
Một mùi mà trước đây tôi chưa từng được chạm tới.
Khi anh Long mang bữa sáng vào, tôi vẫn còn ngồi ngẩn người nhìn đống sách.
Anh ta không nói gì, chỉ đặt đồ ăn xuống rồi lặng lẽ chuẩn bị bát đũa.
“Ăn đi.”
Tôi cầm quẩy, cắn một miếng.
Giòn.
Tôi ăn nhanh, ăn gấp, như thể sợ ai đó sẽ giật mất.
Từ nhỏ tôi đã như vậy.
Ăn là để sống.
Muốn sống thì phải ăn thật nhanh.
Có lần tôi bị nghẹn, ho đến đỏ mặt.
Mẹ nhìn thấy, chỉ lạnh lùng nói:
“Như quỷ ch/e/t đói đầu thai.”
Tôi tự chạy vào bếp uống nước, không ai giúp.
Anh Long nhìn tôi, ánh mắt có chút thay đổi.
“Quân sư, mày có hận bố mẹ mày không?”
Tôi suy nghĩ rất lâu.
“Hận… là gì ạ?”
Anh ta im lặng.
Không trả lời.
Chỉ bóc một quả trứng, đặt vào bát tôi.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu