Quân Sư Mười Hai Tuổi

Chương 4



Tôi không cần bận tâm đến bọn họ.

Hôm sau, đám nam sinh đó đổ cả mực và ném một con chuột chết vào cặp sách của tôi.

Mọi thứ đều bị nhuộm đen ngòm, kể cả chiếc cặp.

Tôi đi tìm cô giáo chủ nhiệm.

Cô nhìn tôi, thở dài một tiếng, ánh mắt thương hại: “Gia đình em Chu Tử Hào có điều kiện, tính tình em ấy cũng hơi phô trương.”

“Em ấy không cố ý đâu, cô sẽ tìm em ấy nói chuyện.”

Tôi quay về lớp, đặt chiếc cặp lên bàn.

Có bạn nhỏ giọng hỏi tôi một câu: “Cậu không sao chứ?”

Tôi chưa kịp trả lời, giọng nói của Chu Tử Hào đã vang lên oang oang: “Một đứa con hoang không ai thèm cần thì có thể có chuyện gì được chứ?”

“Các cậu không biết đâu nhỉ, bố mẹ nó không thèm nó, chỉ yêu thương mỗi em gái nó thôi.”

“Cái loại người như nó, chắc ngày nào cũng ảo tưởng mình biến thành đại luật sư, rồi quay lại vả mặt bọn họ đúng không? Gọi là gì nhỉ? À, xem phim ngắn mỳ ăn liền nhiều quá bị ảo đấy!”

Bàn tay đang nắm quai cặp của tôi siết chặt lại.

Cả lớp cười rộ lên.

Tôi ngồi yên tại chỗ, trong đầu lướt qua từng điều luật trong Bộ luật Dân sự.

Từ Điều 1 trở đi, tôi nhẩm thuộc lòng hết lần này đến lần khác, đợi đến khi chuông tan học reo lên, tôi mới chậm chạp đi bộ về nhà.

Lúc về đến nhà thì trời đã tối.

Khóa cặp bị dính chặt, tôi thử kéo mấy lần cũng không mở được.

Tôi ôm cặp ngồi trên ghế sofa, thất thần không nhúc nhích.

Long ca vừa vặn mang cơm tối sang cho tôi.

Mỗi tuần chú ấy sẽ tạt qua hai ba lần, mang đồ ăn, mang trái cây.

Cũng có khi chẳng mang gì, chỉ ngồi trên sofa một lát, nhìn tôi làm bài tập.

Chú ấy nhìn thấy chiếc cặp trong lòng tôi, sắc mặt liền thay đổi.

“Đứa nào làm?”

Tôi im lặng, tôi không biết Long ca có giúp mình không.

Chú ấy đối xử tốt với tôi, chu cấp cho tôi đi học, những cái tốt đó đều có điều kiện.

Vì chú ấy thấy tôi có giá trị lợi dụng.

Nhưng nếu tôi gây rắc rối cho chú ấy, chú ấy sẽ làm gì?

Tôi không dám cược.

“Quân sư, mày nghe cho kỹ đây, bây giờ mày không còn có một mình nữa. Ai bắt nạt mày, mày phải nói cho tao biết.”

“Long ca, chú có biết đánh người không?”

Chú ấy khựng lại một nhịp.

“Biết.”

“Có đánh trẻ con không?”

Chú ấy lại sững người thêm lần nữa, rồi khóe miệng từ từ nhếch lên.

“Đánh trẻ con? Ông đây chuyên đánh trẻ con.”

“Long ca, bọn nó mới mười mấy tuổi thôi.”

“Thế thì đã sao? Dám bắt nạt mày, thì phải trả giá.”

Tôi suy nghĩ một lát, quyết định nói thật.

“Là Chu Tử Hào làm, bố cậu ta là ủy viên hội đồng quản trị trường, cô giáo bảo cháu không đắc tội nổi với cậu ta.”

Long ca đứng dậy, rút điện thoại ra, lướt lướt vài cái.

“Chu Kiến Quốc,” chú ấy đọc tên, “nợ hai triệu ba trăm vạn tiền hàng, khất nửa năm nay rồi. Đáng ra tao định tháng sau mới tìm lão.”

Chú cất điện thoại đi, nhìn tôi.

“Quân sư, mày muốn tao làm gì?”

Ngày hôm sau, tôi không đi học.

Không phải vì tôi sợ Chu Tử Hào.

Bên công ty có một bản hợp đồng cần xét duyệt, Long ca không xử lý được, tôi bắt buộc phải sang giúp chú ấy kiểm tra.

Nhưng Chu Tử Hào không biết mấy chuyện này, cậu ta tưởng tôi bị cậu ta dọa cho sợ chạy mất hút rồi.

Giờ ra chơi, cậu ta đứng trên bục giảng, oang oang với cả lớp: “Cái con hoang đó hôm nay không đến, chắc chắn là bị tớ dọa sợ rồi.”

“Nói thật, tớ khinh thường nhất là mấy cái loại không biết trời cao đất dày, thi được cái hạng nhất mà làm như mình sắp lên trời đến nơi.”

Cả lớp hùa theo cười ồ.

Vài bạn nữ nói nhỏ: “Các cậu đừng thế, cậu ấy cũng đáng thương lắm.”

Chu Tử Hào càng hăng hái hơn: “Đáng thương cái nỗi gì? Bố mẹ nó còn chả thèm nó, chắc chắn là vì bản thân nó có vấn đề. Nó chính là một đứa con hoang không ai cần…”

Chưa nói dứt câu, cánh cửa lớp học bị ai đó đạp tung.

Long ca mặc một chiếc áo phông bó sát, để lộ hai cánh tay xăm trổ, đứng sừng sững ở cửa.

Đằng sau, Lão Triệu và A Hào đứng dàn hàng ngang, vừa cười nhăn nhở vừa nhìn vào trong.

“Nghe nói, có đứa nào dám bắt nạt tiểu quân sư nhà bọn tao à?”

5

Cả dãy hành lang bỗng chốc im phăng phắc.

Giáo viên lớp bên cạnh thò đầu ra xem rồi lập tức rụt lại.

Long ca sải bước vào lớp, đôi bốt da nện xuống mặt sàn vang lên những tiếng “thịch, thịch” trầm đục.

Cô giáo chủ nhiệm nghe tiếng động, hớt hải chạy tới.

“Các anh tìm ai? Mấy vị phụ huynh, tôi là giáo viên chủ nhiệm, có chuyện gì cứ nói với tôi.”

Long ca liếc cô một cái, giọng khinh khỉnh: “Lúc có đứa bắt nạt quân sư nhà tao, sao không thấy cô ra hóng hớt?”

“Bớt lo chuyện bao đồng đi.”

Ánh mắt chú ấy rà quét khắp lớp, cuối cùng dừng lại trên người Chu Tử Hào.

Bị một gã đàn ông hung tợn trừng mắt nhìn, Chu Tử Hào cảm thấy cả người mình như bị đóng đinh trên bục giảng.

“Là mày à?”

Không ai đáp lời, nhưng Chu Tử Hào mơ hồ cảm giác được, người đàn ông này đến tìm mình.

Long ca bước đến trước bục giảng, từ trên cao nhìn xuống cậu ta.

“Mày tên Chu Tử Hào?”

Chu Tử Hào vừa gật đầu, lại vừa lắc đầu.

“Bố mày tên Chu Kiến Quốc, mở công ty vật liệu xây dựng, đúng không?”

Chu Tử Hào rốt cuộc nặn ra được một chữ: “Đúng…”

Long ca bật cười.

“Bố mày nợ tao hai triệu ba trăm vạn (), kéo dài nửa năm rồi. Đáng ra tao tính tháng sau mới tìm ông ta.”

Chú ấy khựng lại một nhịp.

“Nhưng cái thằng nhóc nhà mày không an phận.”

“Mày bắt nạt quân sư nhà tao, chính là bắt nạt tao.”

Chu Tử Hào gào khóc, chui tọt xuống gầm bàn giáo viên: “Cháu sai rồi! Cháu không dám nữa! Chú đừng đánh cháu! Cháu xin chú đừng đánh cháu!”

Long ca cười gằn một tiếng: “Tao không đánh mày.”

“Đánh trẻ con thì có gì vui.”

Chú ấy xoay người, bước đến dãy bàn đầu tiên.

Kẻ ban nãy cười to nhất đang ngồi ở đó.

Long ca nhặt chiếc cặp sách của nam sinh đó lên, cặp màu xanh dương, bên trên treo một con Ultraman.

Chú dốc ngược chiếc cặp, đồ đạc bên trong rơi lả tả xuống đất.

Sau đó, chú ấy giẫm một cước lên.

“Mày giẫm sách của quân sư nhà tao, tao sẽ giẫm sách của mày. Công bằng chứ?”

Giọng Long ca không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng rành mạch.

Tiếp theo, cái thứ hai, cái thứ ba.

Mỗi lần giẫm một cái, trong lớp lại có thêm một đứa trẻ bật khóc.

 

Chu Tử Hào là đứa cuối cùng.

Cặp sách của cậu ta to hơn tất cả những đứa khác, bên trong còn đựng máy chơi game.

Long ca liếc mắt nhìn, rồi dẫm mạnh xuống một cái nát bét.

Làm xong mọi chuyện, chú ấy phủi phủi tay, quay sang nhìn cô chủ nhiệm.

“Cô giáo,” giọng Long ca đột nhiên trở nên cực kỳ khách sáo: “Phiền cô chuyển lời cho hiệu trưởng, tôi tên Phương Chính Long.”

“Nhà trường có ý kiến gì, cứ bảo ông ấy đến tìm tôi. Công ty tôi ở khu Đông, tên là Tư vấn Pháp luật Chính Hòa, lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón.”

Chú dừng lại một lát.

“Ngoài ra, ngày mai quân sư nhà tôi sẽ đi học lại. Đứa nào còn dám bắt nạt con bé, thì không chỉ đơn giản là giẫm cặp sách đâu.”

Nói xong, Long ca dắt lão Triệu và A Hào đi ra ngoài.

Lúc đi đến cửa, A Hào ngoái đầu nhìn lại đống hỗn độn vương vãi trên sàn nhà, cười toe toét nói: “À đúng rồi, mấy cái cặp sách này chắc đắt lắm nhỉ? Không sao, bảo bố của Chu Tử Hào đến tìm tao mà thanh toán. Tiền ông ta nợ bọn tao, nguyên cái tiền lãi cũng đủ mua cả một xe tải cặp sách rồi.”

Cửa phòng học đóng lại.

Tiếng bước chân xa dần.

6

Buổi tối, Long ca đến căn hộ của tôi.

Chú ấy ngồi trên sofa, sau vành tai gài một điếu thuốc.

Từ lần trước tôi bị ho vì mùi khói thuốc, Long ca rất hiếm khi hút thuốc trước mặt tôi nữa.

Trên bàn bày ra mấy chiếc cặp sách, đủ các loại màu sắc.

“Không biết mày thích màu gì, nên mua hết.”

Giọng Long ca rất nhẹ, cứ như thể chú vừa làm một chuyện nhỏ nhặt chẳng đáng bận tâm.

“Hôm nay mọi người đến trường ạ?”

“Ừ.”

Chú thấy tôi định nói gì đó, liền chép miệng một cái.

“Quân sư, mày là trẻ con, trẻ con thì đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì.”

“Chỉ cần mày ngoan ngoãn học hành là đủ rồi.”

Tôi không biết phải nói sao, câu “cảm ơn” cứ nghẹn lại ở cổ họng, nuốt mãi không trôi.

Rất lâu sau, tôi mới rặn ra được một câu.

“Cảm ơn chú, Long ca.”

“Trước đây… chưa từng có ai bảo vệ cháu.”

Bố mẹ chưa bao giờ quan tâm tôi, trong mắt họ chỉ có mỗi em gái.

Lúc tôi bị bắt nạt, họ bảo “ruồi không bâu quả trứng lành”, xúi tôi phải tự tìm lỗi ở bản thân mình.

Sau này tôi tự nhủ, thôi bỏ đi, đằng nào tôi cũng chẳng cần người khác quan tâm.

Tôi tự học luật, tự bảo vệ chính mình.

Nhưng ngày hôm nay, dường như mọi chuyện đã khác rồi.

Thế mà lại có người đứng ra che chở cho tôi, nói với tôi rằng tôi không chỉ có một mình.

Lại còn là một đại ca xã hội đen mới quen chưa được bao lâu.

Nghe tôi nói xong, Long ca im lặng một chốc.

“Quân sư, mày có biết vì sao tao lại làm cái nghề này không?”

Chú không đợi tôi trả lời, đã nói tiếp luôn.

“Năm mười bốn tuổi, bố tao chết, mẹ tao đi bước nữa, chẳng ai cần tao cả.”

“Tao ngủ gầm cầu, nhặt rác, đứa nào đánh tao, tao sẽ đánh lại.”

“Ngay từ lúc đó tao đã thề, đứa nào dám bắt nạt người của tao, tao sẽ khiến nó hối hận cả đời.”

Chú ấy nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định: “Bây giờ mày là người của tao.”

Tôi sững sờ mất một nhịp, rồi giơ tay lên thề.

“Long ca, đợi cháu lớn lên, cháu sẽ giúp chú đưa công ty lên sàn chứng khoán.”

Long ca cười ha hả thành tiếng.

“Được, ông đây chờ.”

Chú nhẹ nhàng xoa đầu tôi, giọng nói dịu dàng vô cùng.

“Cứ yên tâm mà bay đi, có ông đây đỡ ở dưới rồi, không rớt được đâu.”

Quay lại trường, tôi phát hiện ánh mắt bọn họ nhìn tôi đã thay đổi.

Không còn cái thái độ cợt nhả như trước, thay vào đó là sự ghét bỏ và sợ hãi.

Tôi không quan tâm.

Long ca nói, nếu mày không thể khiến tất cả mọi người thích mày.

Thì sợ hãi cũng là một loại thái độ.

Khi tôi hỏi làm thế nào để người ta thích mình, Long ca nheo mắt lại.

“Quân sư, mày tưởng mày là tiền polyme chắc?”

“Không làm được đâu.”

Thật ra tôi cũng chẳng cần tất cả mọi người đều phải thích tôi.

Tôi chỉ muốn hỏi xem, nếu tôi làm được, biết đâu bố mẹ sẽ thương tôi thêm một chút.

Nhưng nhìn thái độ của Long ca, tôi biết điều nên không hỏi thêm lời nào.

Chu Tử Hào chuyển trường rồi.

Trước khi đi, cậu ta được phụ huynh dắt tới xin lỗi tôi.

Tôi nhìn bố cậu ta, cũng là hai con mắt một cái mũi một cái miệng, chẳng khác gì người bình thường.

Nhưng hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm đều không dám đắc tội với ông ta.

Nghĩ mãi không ra, tôi quăng luôn chuyện này ra sau đầu, cắm mặt vào học.

Nhờ sự hỗ trợ của Long ca, tôi học vượt ba lớp.

Mười lăm tuổi, tôi được Đại học Chính pháp đặc cách trúng tuyển.

Lúc đó công ty của Long ca đã được tẩy trắng, nhân sự hơn bốn mươi người, nghiệp vụ phủ sóng toàn tỉnh.

A Hào thì thi đỗ đại học hệ tại chức, chuyên ngành Luật.

Anh ta lăn lộn ngoài xã hội từ thời cấp hai, giờ ngày nào cũng vắt óc suy nghĩ chỉ để đọc hiểu cho xong một bản hợp đồng.

Mỗi lần hiểu được một điều khoản, anh ta lại đập bàn gọi tên tôi ầm ĩ.

“Quân sư, anh hiểu rồi! Anh hiểu rồi!”

Con gái của lão Triệu xăm trổ cũng đã được phẫu thuật.

Mãi sau này tôi mới biết, chú ấy làm cái nghề này là để kiếm tiền phẫu thuật cho con gái.

Cô bé hồi phục rất tốt, lần nào gặp tôi cũng líu lo kể lể đủ thứ chuyện không dứt.

Long ca để tôi đứng tên người đại diện pháp luật của công ty, nói sau này công ty là của tôi.

Tôi xua tay chối từ, chú ấy cứ nhất quyết bắt ép.

Hết cách, tôi đành móc cuốn Bộ luật Dân sự ra cho chú xem: “Chú tưởng làm người đại diện pháp luật là chuyện tốt đẹp lắm à?”

Chú ấy liếc nhìn một cái, lúc này mới ấm ức thôi không ép nữa.

Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua, mọi thứ đều đang đi lên.

Cho đến ngày hôm đó.

7

Trong buổi Lễ đón tân sinh viên, tôi thay mặt cho lứa tân sinh viên nhỏ tuổi nhất lên phát biểu.

Bên dưới khán đài, Long ca, A Hào và cả lão Triệu đều có mặt.

Họ mặc âu phục chỉnh tề, thoạt nhìn cũng ra dáng giới tinh hoa xã hội.

Chẳng biết bố mẹ tôi lấy đâu ra thông tin của tôi, vừa khóc lóc vừa gào thét định lao lên sân khấu.

Long ca thò chân ra, ngáng cho họ vấp ngã một cái.

Phía sau, lão Triệu và A Hào cực kỳ ăn ý giữ rịt lấy hai người họ.

“Mẹ kiếp, tao xem đứa nào dám phá đám chuyện tốt của tiểu quân sư nhà bọn tao!”

Đợi đến khi tôi bước xuống đài, đập vào mắt là cảnh bố mẹ đang bị hai người họ đè nghiến dưới sàn.

“Tri Ý! Mẹ đây mà con!”

Mẹ tôi không biết lấy đâu ra sức lực, giằng khỏi tay họ rồi lao về phía tôi.

“Mẹ lúc nào cũng nhớ con, cuối cùng mẹ cũng gặp được con rồi.”

Tôi lùi lại một bước, bình thản đánh giá người phụ nữ trước mặt.

Nhìn là biết bà ta sống không tốt.

Tóc đã có sợi bạc, khóe mắt đầy nếp nhăn.

Chỉ có đôi mắt kia là không thay đổi.

Vẫn mang sự điên cuồng, đầy toan tính, và cả sự độc ác.

“Tri Ý, mẹ xin con hãy cứu bố con đi! Bố nợ người ta nhiều tiền lắm, họ đòi chặt tay bố kìa!”

Tôi liếc sang nhìn bố, ánh mắt ông ta hệt như bà ấy.

“Tri Ý, bố biết lỗi rồi, con giờ có tiền đồ như thế, giúp bố một tay đi con.”

Tôi nhìn ông ta, thật sự không thể hiểu nổi làm sao họ lại có thể trơ trẽn thốt ra những lời như vậy.

“Thế thì sao?”

Tôi bước lên ép sát: “Bố nghĩ một đứa trẻ vị thành niên như tôi thì làm được cái gì? Lại để bố bán thêm một lần nữa để gán nợ à?”

Sắc mặt bố tôi thoắt biến.

Ông ta giơ tay lên định tát tôi, nhưng bị em gái không biết từ xó xỉnh nào chui ra cản lại.

“Bố, bố đừng giận chị.”

Em gái quay sang nhìn tôi, trong mắt lóe lên tia ghen tị rồi nhanh chóng biến mất.

“Chị à, dù có thế nào thì đây cũng là bố của chị, sao chị lại có thể nói những lời như thế với bố chứ.”

Nhìn cảnh một nhà ba người nhà họ yêu thương thắm thiết, tôi bỗng thấy thật nực cười.

Lúc vứt bỏ tôi, những người này còn mạnh miệng tuyên bố tôi không phải người nhà họ.

Giờ sao lại mặt dày xum xoe bám lấy tôi thế này?

Tôi nháy mắt ra hiệu với Long ca, nét mặt vô cảm quay lưng bỏ đi.

Kết thúc lễ khai giảng, Long ca đã đặt sẵn bàn ở nhà hàng.

Lúc tôi bước vào, A Hào còn bắn cả pháo giấy chúc mừng.

“Quân sư, chúc mừng em chính thức trở thành sinh viên đại học!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...