Thông tin truyện
Âm Ty Thu Nợ
Rằm tháng Bảy năm đó, cả làng làm lễ đ/ốt vàng mã như thường lệ. Nhưng khác với mọi năm, ngay từ chiều, trưởng thôn đã cầm loa đi từng ngõ dặn đi dặn lại rằng mỗi nhà chỉ được đ/ốt đúng ba xấp giấy tiền, tuyệt đối không được nhiều hơn.
Ông còn nói bằng giọng rất nghiêm túc: “Âm phủ có quy củ riêng. Đ/ốt nhiều quá, dưới đó sẽ tưởng nhà mình giàu lắm. Một khi bị nhớ mặt, bọn họ sẽ tìm tới v/ay tiền mãi không thôi.”
Người trong làng nghe xong đều thấy lạnh gáy. Có người còn lẩm bẩm bảo trưởng thôn càng già càng mê tín. Nhưng dù ngoài miệng nói vậy, tới tối ai nấy vẫn ngoan ngoãn đếm đủ ba xấp rồi mới đem ra sân hóa.
Chỉ có mẹ tôi không đành lòng.
Bà ngoại mất chưa đầy một năm. Lúc còn sống bà khổ đủ đường, bệnh tật triền miên, đến lúc mất cũng chẳng được hưởng phúc mấy ngày. Mẹ tôi cứ nghĩ tới chuyện đó là lại khóc.
Cho nên khi bố và tôi không để ý, bà lén mang thêm một xấp giấy ra sau nhà đ/ốt tiếp.
Không ai ngờ, lời trưởng thôn nói lại là thật.
Đêm hôm đó, vừa quá mười một giờ, cửa sổ và cửa chính nhà tôi đồng loạt vang lên tiếng “bốp bốp” như có thứ gì dán mạnh từ bên ngoài vào kính.
Bố kéo tôi lùi lại, mặt tái mét.
Ngoài cửa, từng tờ giấy vàng đang dán kín khung kính. Trên mỗi tờ đều viết hai chữ đỏ chót: “Giấy n/ợ”.
Mẹ tôi ngồi phịch xuống đất, môi run run.
“Tôi chỉ đ/ốt thêm một xấp thôi… Ai ngờ thật sự xảy ra chuyện…”
Tiếng gõ cửa bắt đầu vang lên.
Cộc. Cộc. Cộc.
Không nhanh, không chậm, đều đến mức khiến người ta lạnh sống lưng. Nó không giống tiếng người gõ cửa, mà giống như một cái máy đang lặp lại động tác theo đúng quy luật.
Không ai dám lên tiếng.
Rồi đột nhiên, tiếng gõ biến mất.
Sự im lặng ấy còn đ/áng s/ợ hơn ban nãy.
Một lớp sương trắng từ từ phủ lên cửa kính. Trong làn hơi nước mờ đục, có thứ gì đó đang chậm rãi viết chữ.
“Thiếu n/ợ trả tiền, thiên kinh địa nghĩa.”
Bố tôi lập tức kéo mạnh rèm cửa lại, giọng khàn đi: “Gọi trưởng thôn.”
Tôi run tay đến mức mở khóa điện thoại ba lần mới được. Nhưng cuộc gọi vừa kết nối, trưởng thôn đã lên tiếng trước như thể ông biết rõ chuyện gì đang xảy ra.
“Nhà họ Triệu phải không? Mẹ cậu đ/ốt thừa giấy rồi.”
“Trưởng thôn… ngoài cửa có thứ gì đó…”
“Tôi biết.” Ông cắt ngang. “Đừng ra ngoài. Tôi tới ngay. Trước tiên tìm cho tôi sổ hộ khẩu.”
Tôi ngẩn người.
“Hộ khẩu?”
“Đúng. Mau lên.”
Nói xong ông cúp máy.
Mẹ tôi ngẩng đầu hỏi trong hoảng loạn: “Lấy hộ khẩu làm gì?”
Bố không trả lời. Ông chỉ lặng lẽ đi mở tủ, lấy cuốn sổ hộ khẩu ra. Nhưng tôi thấy rõ tay ông run dữ dội đến mức suýt làm rơi nó xuống đất.
Bên ngoài lúc này vang lên tiếng bước chân.
Không chỉ một người.
Tiếng dép lê kéo lê trên mặt đất xen lẫn tiếng giày cứng nện xuống đường. Từng bước từng bước đứng lại ngay trước cửa nhà tôi.
Mười phút sau, trưởng thôn tới.
Ông không gõ cửa mà chỉ đứng bên ngoài nói gì đó rất nhỏ. Gần như ngay lập tức, toàn bộ tiếng bước chân bên ngoài đều im bặt.
Khi mở cửa, tôi nhìn thấy trên tay ông cầm một chiếc cân đồng cũ kỹ. Quả cân treo bằng sợi dây đỏ sẫm màu, trông như đã dùng rất nhiều năm.
Phía sau ông còn có hai người mặc áo tối màu đứng im lặng.
Lạ ở chỗ dưới ánh đèn sân, cả hai đều không có bóng.
“Hộ khẩu đâu?” Trưởng thôn đưa tay.
Bố trao cho ông.
Ông mở sổ ra, chậm rãi dùng ngón tay điểm từng cái tên một như đang đếm. Môi mấp máy rất nhỏ. Đếm xong, ông gập sổ lại rồi nhét thẳng vào túi áo mình.
“Ông làm gì vậy?” Bố tôi sốt ruột hỏi.
Trưởng thôn không nhìn bố mà quay sang mẹ tôi.
“Vợ cậu đ/ốt thừa một xấp giấy. Một xấp sáu mươi tờ. Dưới đó đã nhận đủ rồi.”
Mẹ tôi run giọng: “Rồi sao nữa?”
“Âm phủ không nhận không của ai. Đã nhận tiền tức là thành n/ợ. Theo quy củ, n/ợ phải chia đều theo nhân khẩu.”
Ông gõ nhẹ lên sổ hộ khẩu.
“Nhà cậu bốn người. Tính luôn bà ngoại dưới đó là năm. Nhưng số giấy kia không đủ trừ. Thiếu một nhân khẩu.”
Cả phòng khách lập tức chìm vào im lặng.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Mẹ tôi tái mặt: “Thiếu một nhân khẩu… là ý gì?”
Trưởng thôn nâng chiếc cân đồng lên. Quả cân đỏ lắc lư qua lại.
“Âm phủ không dùng tiền dương gian. Họ dùng dương thọ để tính.”
Tôi lạnh cả sống lưng.
“Một xấp giấy đổi bao nhiêu?”
“Ba năm.”
Mẹ tôi bật dậy ngay: “Để tôi trả! Tôi đ/ốt thì tôi chịu!”
“Không được.” Trưởng thôn lắc đầu. “Người đ/ốt giấy là con n/ợ. Âm ty không nhận con n/ợ tự trả n/ợ. Chỉ có người thân trong nhà trả thay mới hợp quy củ.”
Bố tôi siết chặt tay.
“Vậy để tôi.”
“Không phải chuyện các người quyết định.” Trưởng thôn đặt cây cân lên bàn trà. “Trước giờ Tý, họ sẽ tự chọn.”
Tôi liếc đồng hồ.
11 giờ 15.
Còn đúng bốn mươi lăm phút.
“Chọn bằng cách nào?”
Trưởng thôn đi tới cửa mới dừng lại, giọng trầm hẳn xuống.
“Bà ngoại cậu dưới đó quen biết không ít đâu. Tối nay tới đòi n/ợ… chưa chắc là người ngoài.”
Nói xong ông dẫn hai người kia rời đi.
Lúc họ bước ra khỏi sân, tôi nhìn xuống nền đất lần nữa.
Vẫn không có bóng.
Trong nhà trở nên yên tĩnh tới mức ngột ngạt.
Mẹ tôi ôm ch/ặt lấy tôi bật khóc: “Tiểu Viễn… mẹ hại các con rồi…”
Tôi còn chưa kịp an ủi thì chiếc cân đồng trên bàn bỗng tự động đung đưa.
Không ai chạm vào nó cả.
Quả cân từ từ nâng lên, còn đĩa cân thì chậm rãi hạ xuống như đang có thứ gì vô hình đè lên.
Bố lập tức kéo tôi lùi lại.
“Đừng đụng vào.”
Tôi nuốt khan, quay sang nhìn cửa kính.
Những tờ giấy n/ợ lúc nãy đã biến mất sạch sẽ, không còn sót lại một mẩu.
Nhưng trên khung cửa gỗ lại hiện ra một hàng chữ mới. Không phải viết lên, mà giống như từng thớ gỗ tự thấm ra thành chữ.
“Nhà họ Triệu đã lập khế ước, Âm ty lưu trữ.”
Mẹ tôi gần như ngất lịm.
Tôi cắn răng cầm điện thoại lên.
“Con đi tìm trưởng thôn.”
“Đừng đi!” Bố quát.
“Không đi thì ngồi đây chờ bị chọn sao?”
Tôi mở cửa lao thẳng ra ngoài.
Con ngõ tối đen như mực. Đèn pin điện thoại chỉ soi được vài mét trước mặt.
Tôi chạy một mạch về hướng nhà trưởng thôn. Nhưng khi ngang qua cây hòe già đầu làng, có tiếng người gọi tên tôi từ trên cao.
“Tiểu Viễn.”
Tôi giật mình ngẩng đầu.
Trên cành cây có một người đang ngồi.
Là chú Lưu mở cửa hàng qu/an t/ài ngoài trấn.
“Chú làm gì trên đó?”
“Trốn.” Giọng chú rất nhỏ. “Cháu cũng tìm chỗ cao mà trốn đi. Đừng đứng dưới đất.”
“Tại sao?”
“Vì đêm nay… những thứ đi dưới đất chưa chắc đã là người.”
Tôi còn chưa hiểu thì chú đã chỉ tay ra cuối ngõ.
Dưới ánh sáng lờ mờ, có một người mặc áo trung sơn màu đen đang cầm đèn lồng giấy đi tới.
Trước ng/ực hắn treo tấm bảng gỗ.
Trên đó viết hai chữ: “Thu n/ợ”.
“Toi rồi…” Chú Lưu lẩm bẩm. “Đừng để hắn thấy mặt.”
Nhưng đã muộn.
Ánh đèn lồng màu trắng nhợt vừa lúc quét ngang qua người tôi.
Kẻ kia lập tức đổi hướng, từng bước đi thẳng về phía này.
Tôi quay đầu bỏ chạy.
Tôi chạy xuyên qua mấy con ngõ nhỏ, nhảy qua tường nhà thím Hai rồi rẽ liên tiếp mấy khúc mới lao vào một con ngõ c/ụt.
Cuối ngõ là bức tường gạch cũ.
Trên tường treo một chiếc gương đã ố vàng.
Tôi quay đầu nhìn vào gương.
Phía sau hoàn toàn trống rỗng.
Không có ai.
Nhưng tiếng bước chân vẫn vang lên sát bên tai. Hơn nữa không phải chỉ một người, mà như có rất nhiều thứ đang đi quanh tôi từ mọi phía.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Một tin nhắn từ số trống.
“Cháu trưởng họ Triệu - Triệu Viễn. Hồ sơ dương thọ đã điều tra xong. Mời tới nhà thờ họ làm thủ tục chuyển nhượng.”
Tôi lạnh toát cả người.
Ngay lúc đó, mặt gương bắt đầu phủ sương trắng.
Rồi từng nét chữ hiện ra rõ ràng.
“Cháu ơi, đừng tới nhà thờ họ. - Bà ngoại”
Tôi chết lặng.
“Bà… ngoại?”
Sương trên gương nhanh chóng tan biến.
Tiếng bước chân bên ngoài cũng im bặt.
Cả con ngõ chìm trong tĩnh lặng quỷ dị.
Tôi đứng đó thật lâu mới dám lùi ra ngoài, lưng áp chặt vào bức tường lạnh ngắt, cảm giác như có vô số đôi mắt đang âm thầm nhìn mình từ trong bóng tối.
....
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu