Thông tin truyện
Mười Năm Truy Sát Một Bóng Người
Đêm khuya, đứng bên cửa sổ, tôi tận mắt chứng kiến một vụ @n m@ng xảy ra ngay dưới lầu.
Nỗi sợ bóp nghẹt lồng ngực, tôi muốn co mình lại, nhưng đúng lúc đó, đèn trong nhà bỗng bật sáng.
Tên sát nhân ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo hướng thẳng về phía tôi. Hắn bắt đầu đếm số tầng, từng con số rõ ràng, chậm rãi: “Một, hai, ba, bốn, năm…”
Khi đếm đến “năm”, hắn nhe răng cười.
Vác cây rìu còn dính 🩸, hắn không chút do dự bước vào cầu thang… tiến thẳng lên nhà tôi.
1
Đèn vụt tắt.
Toàn thân tôi nổi da gà.
Năm đó tôi mới tám tuổi, hoảng loạn đến mức muốn hét lên, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay từ phía sau đã bịt chặt miệng tôi lại.
Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ bên tai:
“Suỵt… Nan Nan, đừng lên tiếng, hắn đến rồi.”
2
Tiếng bước chân cố tình nén nhẹ vang lên từ cầu thang, từng bước một tiến lại gần.
Mẹ ra hiệu im lặng, nhanh chóng khóa cửa rồi run rẩy gọi điện cho ba, nhưng không thể liên lạc. Không còn cách nào khác, bà gọi 110.
Giọng mẹ run run:
“Tôi ở lầu 5… số 501… chúng tôi vừa thấy có người gi*t người dưới lầu… hắn phát hiện ra rồi, đang lên đây…”
Đầu dây bên kia trấn an, nói cảnh sát sẽ đến trong mười phút.
Mẹ cố giữ bình tĩnh, đẩy ghế sofa chặn cửa. Tôi lau nước mắt, cố giúp mẹ bằng sức lực yếu ớt của mình.
Một tay mẹ cầm dao bếp, tay còn lại ôm chặt tôi. Lưng bà ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố trấn an:
“Nan Nan đừng sợ… có mẹ ở đây…”
Nhưng giọng bà cũng run.
Ổ khóa bắt đầu rung lên dữ dội.
Tên sát nhân mất kiên nhẫn. Một tiếng “Rầm” vang lên, lưỡi rìu chém đứt ổ khóa.
Tất cả xảy ra quá nhanh.
Hắn xông vào, đá văng ghế sofa, hất ngã mẹ tôi rồi vung rìu xuống.
Khi mẹ không còn cử động, hắn tiến về phía tôi, giơ rìu lên.
Ngay lúc đó, mẹ—người tưởng như đã bất tỉnh—đột ngột mở mắt, dồn chút sức lực cuối cùng ném con dao bếp về phía hắn, khiến hắn bị thương.
Bà hét lên:
“Nan Nan, chạy đi!”
Tên s@t nh@n điên cuồng, vung rìu chém liên tiếp vào người mẹ.
Một nhát… hai nhát… ba nhát…
Mẹ tôi vẫn còn sống, dùng hết sức ôm chặt lấy chân hắn, đến hơi thở cuối cùng cũng không buông.
Hai mươi nhát chém.
Không còn hình dạng con người.
Tiếng động đánh thức cả khu nhà, đèn lần lượt bật sáng, còi cảnh sát vang lên từ xa.
Tên s@t nh@n nhảy qua cửa sổ, trốn thoát.
Hắn trốn suốt mười năm.
Tôi sống sót… nhưng không bao giờ đứng lên được nữa.
3
Trong bệnh viện, ba tôi cuối cùng cũng đến.
Ông như sụp đổ khi nhìn thấy mẹ.
Trước khi vào phòng mổ, tôi hỏi ông trong tuyệt vọng:
“Ba… sao ba không nghe điện thoại? Nếu ba nghe máy… mẹ có phải đã không ☠️…”
Tôi không biết, câu nói ấy lại trở thành lời nguyền.
Ba tôi bị mắc kẹt trong ngày hôm đó.
Chỉ sau một đêm, tóc ông bạc trắng. Ông cầm điện thoại, tự tát vào mặt mình:
“Tại sao mày không nghe máy…”
Sau khi tôi xuất viện, ông bán chiếc taxi—nguồn sống duy nhất.
Ông mua xe máy, cõng tôi trên lưng.
Ông in hàng nghìn tấm ảnh của tên s@t nh@n, treo thưởng, đi khắp 22 tỉnh, 290 thành phố, suốt mười năm chỉ để tìm kẻ gi*t vợ.
Còn tôi… sống trên lưng ông mười năm.
Cho đến ngày 10 tháng 7 năm 2020.
Ông không trở về nữa.
Và cũng trong ngày đó—
Tôi được tái sinh.
4
Tôi mở mắt.
Bóng tối.
Ngay sau đó, đèn bật sáng.
Người đàn ông dưới lầu ngẩng đầu lên, bắt đầu đếm:
“Một, hai, ba, bốn, năm…”
Hắn lại cười.
Vẫn là cây rìu dính 🩸, vẫn là ánh mắt đó.
Tôi run rẩy, ký ức như thiêu đốt tâm trí.
Đèn tắt.
Mẹ lại bịt miệng tôi:
“Suỵt… Nan Nan…”
Tôi quay lại, ôm chặt lấy mẹ, nước mắt trào ra không kiểm soát:
“Mẹ…”
Mẹ vuốt tóc tôi:
“Đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Mọi thứ… lặp lại.
Nhưng lần này, tôi biết—dao, ghế sofa, tất cả đều vô dụng.
Hắn gi*t người chỉ trong vài phút.
Cảnh sát không thể đến kịp.
Tôi phải thay đổi điều gì đó.
5
“Mẹ! Hét lên!”
Tên s@t nh@n sợ bị nhìn thấy.
Kiếp trước, chính tiếng động đã khiến hắn bỏ trốn.
Tôi bắt đầu đập phá đồ đạc, hét lớn:
“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Mẹ hoảng hốt:
“Nan Nan, đừng hét!”
Tôi gấp gáp giải thích:
“Hắn sợ bị thấy! Càng nhiều người biết, chúng ta càng sống!”
Mẹ áp tai vào cửa. Tiếng bước chân biến mất.
Có hiệu quả.
Nhưng—
Đúng lúc mẹ vừa thở phào, bà đột ngột nhìn ra sau lưng tôi, khuôn mặt tái mét.
Tôi chưa kịp quay đầu—
Một vật nặng giáng xuống.
“Ầm.”
Trước mắt tôi đỏ lòm.
Hộp sọ như vỡ ra.
Tôi ngã xuống, nhìn thấy tên s@t nh@n đứng sau lưng mình—trong tay không phải rìu, mà là…
Một chiếc b.úa.
Hắn đi về phía mẹ tôi.
Đây là lần tái sinh đầu tiên của tôi.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu