Thông tin truyện
Giường Kim
Vợ tôi vừa ở cữ xong thì bắt đầu than ngứa ngáy, khó chịu. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là phản ứng bình thường sau sinh, nhưng càng về sau càng thấy không ổn. Đêm nào cô ấy cũng trằn trọc, lật qua lật lại, gần như không thể ngủ trọn giấc. Có hôm vừa chợp mắt được một lúc đã giật mình tỉnh dậy, vẻ mặt mệt mỏi đến mức khiến tôi xót xa.
Mẹ tôi thì lại hoàn toàn ngược lại. Bà chỉ cười nhạt, nói con gái thành phố quen được chiều chuộng, chuyện nhỏ cũng làm quá lên. Tôi bị kẹt giữa hai người, một bên là vợ đang yếu ớt sau sinh, một bên là mẹ luôn cho rằng mình đúng, cuối cùng chỉ biết dỗ dành vợ cố chịu thêm vài hôm, nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ ổn.
Cho đến một đêm, mọi thứ hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Hứa Tĩnh đột ngột bật dậy giữa đêm, cả người run lên vì đau. Cô vừa khóc vừa nắm chặt tay tôi, giọng khản đặc cầu xin: “Anh ơi, đổi giường đi… em chịu không nổi nữa.”
Ánh mắt hoảng loạn của cô khiến tôi giật mình. Tôi cau mày, cảm giác bất an dâng lên, rồi cúi xuống lật tấm đệm lên xem thử.
Chỉ trong một giây, toàn thân tôi cứng đờ.
Bên dưới lớp đệm, ken kín những cây ki/m may bị c/ắ/t đôi, đầu nh/ọ/n chĩa ngược lên trên. Chúng dày đặc như một cái bẫy được sắp đặt sẵn, chen chúc đ/â/m s/â/u vào lớp mút, chỉ chừa lại phần sắc bén lộ ra ngoài.
Ánh đèn vàng nhạt hắt xuống khiến những đầu kim lạnh lẽo phản sáng lấp loáng, tạo nên một khung cảnh khiến người ta rùng mình.
Đây không còn là một chiếc giường nữa.
Mà là một cái bẫy.
Một cái bẫy được chuẩn bị cực kỳ tỉ mỉ, đủ để khiến bất kỳ ai nằm lên cũng phải chịu đựng từng cơn đ/â/m âm thầm, không dứt.
Đúng lúc đó, cửa phòng mở ra.
Mẹ tôi bưng một bát canh gà bước vào, giọng vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra: “Đổi làm gì, nằm thêm mấy hôm là quen thôi.”
Câu nói ấy như một nhát đ/â/m thẳng vào tai tôi.
Dạ dày tôi quặn lại, cảm giác buồn nôn dâng lên, đầu óc choáng váng. Tôi nhìn lại đống kim một lần nữa, không phải vài cây, mà là hàng ngàn, thậm chí còn nhiều hơn thế. Tất cả đều hướng lên trên, chờ đợi cơ thể người nằm xuống.
Suốt một tháng qua, Hứa Tĩnh gần như không ngủ nổi.
Cô luôn nói cảm giác ngứa râm ran, đau rát khắp người, như có thứ gì đó liên tục châm chích.
Tôi đã từng nghĩ đó là do cơ thể sau sinh nhạy cảm.
Cũng từng nghĩ cô chỉ đang quá lo lắng.
Nhưng giờ thì tôi hiểu.
Không phải tưởng tượng.
Mà là thật sự có thứ đang đ/â/m vào người cô ấy, từng chút một.
Chính là những cây kim này.
“Má… cái này là sao vậy?” Tôi run giọng hỏi, vừa sợ vừa giận, đến mức đứng không vững.
Mẹ tôi, Triệu Tú Liên, người mà tôi luôn nghĩ là hiền lành, chỉ liếc qua một cái, vẻ mặt bình thản đến lạnh người. “Làm ầm cái gì, đây là tập tục ở quê. Gọi là châm kim trừ tà. Tr/ẻ sơ sin/h dương khí yếu, dễ bị tà khí bám. Đặt kim dưới đệm để trấn trạch, đuổi tà, đều là vì cái nhà này, vì cháu gái của tao.”
Vì cái nhà này.
Một câu nói nhẹ như không, nhưng lại khiến đầu tôi ong lên.
Dùng kim đ/â/m con dâu vừa sinh xong đến mức mất ngủ suốt một tháng, vậy mà gọi là vì gia đình.
“Vậy sao má không nói trước?” Tôi gần như hét lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Mà nói sao được?” Mẹ tôi trợn mắt, giọng chói tai. “Nói rồi thì con nhỏ thành phố đó lại bảo tao mê tín, độ/c á/c. Nó cái gì cũng sợ, cái gì cũng kêu, tao nói nó nghe chắc?”
Bà nói xong còn liếc về phía Hứa Tĩnh đang co ro ôm con ở góc giường, ánh mắt đầy khinh miệt. “Bị đ/â/m vài cái thì có sao, c/h/e/c đâu mà sợ. Tr/ẻ c/o/n khỏe quá cũng không tốt, đ/â/m cho bớt nóng. Yếu đuối thế này thì sống sao nổi.”
Tôi đứng chết lặng.
Người phụ nữ trước mặt tôi… thật sự là mẹ tôi sao?
Người từng nhịn ăn nhịn mặc nuôi tôi lớn.
Người từng nói tôi là tất cả của bà.
Vẫn là cùng một người đó sao?
Tôi quay sang nhìn Hứa Tĩnh.
Cô ôm chặt đứa con mới đầy tháng, cả người run lên từng cơn, như chiếc lá trong gió. Khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn mẹ tôi không còn chút nhẫn nhịn nào, chỉ còn lại nỗi sợ và sự căm hận ăn sâu đến tận xương.
Cô lẩm bẩm, giọng gần như vỡ ra: “Bà ta muốn gi/e/c em… bà ta muốn gi/e/c cả hai mẹ con mình…”
“Đủ rồi!” Tôi hét lên, lập tức kéo tấm đệm ra ngoài. “Cái giường này không thể dùng nữa, tôi sẽ vứt đi.”
“Anh dám à?” Mẹ tôi lao tới, ôm chặt lấy tấm đệm như ôm một thứ quý giá. “Chu Khải Minh, anh giỏi lắm rồi đó, có vợ là quên mẹ ngay sao? Chỉ vì một người ngoài mà anh muốn ném bỏ tấm lòng của tôi à? Tôi làm thế này là vì ai? Chẳng phải vì cháu gái tôi sao?”
Bà vừa khóc vừa đ/ấ/m ng/ự/c, làm ầm lên như thể chính mình mới là người bị hại.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn rõ.
Trên gương mặt từng hiền hòa kia, không còn lại gì ngoài sự lạnh lẽo và cay nghiệt.
Không phải diễn.
Mà là bản chất.
“Phải vứt, và còn phải báo công an.” Tôi hất tay bà ra, giọng lạnh lùng.
Hai chữ “báo công an” vừa dứt, mẹ tôi lập tức biến sắc. Bà quỳ sụp xuống sàn, ôm lấy chân tôi mà gào khóc: “Khải Minh ơi, con không thể làm vậy! Chuyện trong nhà sao mang ra ngoài được! Người ta biết thì mẹ còn mặt mũi nào sống nữa! Con làm vậy là gi/e/c mẹ đó con!”
Tiếng khóc chói tai vang ra ngoài, kéo hàng xóm đến xem. Có người thò đầu vào hỏi chuyện, mẹ tôi lập tức đổi giọng, nước mắt ràn rụa: “Mọi người xem đi, tôi từ quê lên chăm con dâu ở cữ, chưa từng than nửa lời, vậy mà nó ghét bỏ tôi, còn muốn đuổi tôi đi… tôi sống sao nổi nữa đây…”
Tôi đứng giữa căn phòng, nhìn cảnh tượng hỗn loạn đó, cảm thấy một thứ gì đó trong lòng mình đang vỡ vụn hoàn toàn.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu