Thông tin truyện
Chậm Một Nhịp, Nhưng Gặp Đúng Người
Tôi sinh ra đã chậm hơn người khác một nhịp.
Hầu hết mọi chuyện trong cuộc sống, đều là Thời Việt đứng ra thay tôi quyết định.
Bạn bè tôi không khỏi lo lắng, hỏi thẳng:
“Cậu không thấy cuộc đời mình đang bị Thời Việt kiểm soát sao?”
Thời Việt đáp thay tôi: “Cô ấy không.”
Bạn lại hỏi: “Vậy cậu có thấy sự chiếm hữu của Thời Việt khiến cậu ngột ngạt không?”
Thời Việt vẫn là người trả lời: “Cô ấy không.”
Người bạn nhíu mày: “Tôi đang hỏi Ôn Hảo mà.”
Thời Việt lập tức bật dậy, giọng khó chịu:
“Cậu ghen tị vì tôi có vợ à?!”
Bạn: “…?”
⸻
Lần đầu tôi gặp Thời Việt là ở thư viện trường đại học.
Hôm đó tôi đang tìm sách, phải kiễng chân với lên kệ cao để lấy cuốn “Bố cục nhiếp ảnh”.
Đầu ngón tay vừa chạm tới gáy sách, cả dãy sách bất ngờ nghiêng đi, rồi đổ ập xuống.
Tôi chớp mắt chậm một nhịp, thậm chí còn chưa kịp nhận ra phải tránh.
Ngay lúc đó, có người từ phía sau ôm lấy eo tôi, kéo mạnh tôi lùi lại.
Đống sách rơi xuống trúng lưng anh, anh khẽ rên một tiếng.
“…Cảm ơn.” Tôi ngẩng đầu lên.
Ngược sáng, gương mặt anh hiện ra trước mắt tôi.
Rất đẹp.
Chỉ là đường nét quá sắc, ánh mắt lạnh, nhìn qua đã thấy hung.
Kiểu hung thật sự.
Giống như một con chó lớn, vừa đắt tiền vừa khó đoán, lại có thể cắn người bất cứ lúc nào.
Anh không nói gì, buông tay tôi ra rồi cúi xuống nhặt sách.
Tôi cũng ngồi xuống phụ.
Hai bàn tay chạm vào cùng một cuốn.
Tôi chậm rãi rụt tay lại.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt dừng trên mặt tôi khoảng hai giây.
“Học khoa nào?”
“Truyền thông – Báo chí.”
“Năm nhất?”
“Ừ.”
Anh đưa sách cho tôi rồi đứng dậy.
Tôi nghĩ anh sẽ rời đi, nhưng không.
Anh vòng ra phía sau tôi, đưa tay chỉnh lại dãy sách vừa đổ.
“Không với tới thì nhờ người khác,” anh nói, “hoặc đứng lên ghế.”
“Ồ.”
Anh cúi xuống nhìn tôi, mày hơi nhíu.
“Phản ứng chậm thế này, bị đập trúng thì sao?”
Tôi còn chưa kịp nghĩ ra câu trả lời, anh đã quay lưng rời đi.
Dáng người thẳng tắp, bước chân dứt khoát, như mang theo gió.
Tôi ôm sách đứng yên một lúc lâu, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
Người này… hung thật.
⸻
2
Lần thứ hai gặp anh là ở bàn tuyển thành viên của câu lạc bộ nhiếp ảnh.
Ánh nắng tháng Chín vẫn còn gay gắt.
Tôi ngồi xổm dưới bóng cây, cầm tờ đơn đăng ký mà ngẩn ra.
Tờ đơn này thật sự rất kỳ lạ.
Không có mục lý do tham gia, cũng không hỏi sở trường hay tính cách.
Chỉ toàn những câu hỏi… rất vô lý.
“Thích ăn món gì?”
“Thích con vật nào?”
“Thích loại trái cây gì?”
“Thích uống gì?”
…
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng cuối cùng, chớp mắt.
“Thích kiểu đàn ông nào”… cũng phải điền sao?
Có người phía sau thúc giục:
“Bạn ơi, có điền không? Không điền thì nhường chỗ.”
Tôi vừa ngẩng đầu lên, còn chưa kịp mở miệng—
Phía sau đã vang lên một giọng quen thuộc.
“Cô ấy điền.”
Lại là anh.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu