Chậm Một Nhịp, Nhưng Gặp Đúng Người

Chương 2



6

 

Tôi giặt chiếc áo khoác của Thời Việt, treo lên ban công ký túc xá.

 

Bạn cùng phòng Lâm Lộc ghé lại gần: “Ôn Dữ, cái này của ai vậy? Đồ nam đấy.”

 

“Của hội trưởng câu lạc bộ.”

 

“Chính là cái người rất hung dữ Thời Việt đó á?” Lâm Lộc tròn mắt, “Cậu ta cho cậu mượn áo?”

 

“Ừm, trời mưa.”

 

Biểu cảm của Lâm Lộc trở nên vi diệu: “Ôn Dữ, cậu ta không phải là có ý với cậu chứ?”

 

Tôi nghiêng đầu, “Ý gì?”

 

“Thì là… thích cậu đó!”

 

Tôi nghĩ một lúc, lắc đầu, “Anh ấy chỉ là hội trưởng.”

 

“Hội trưởng sẽ cho cậu mượn áo à? Hội trưởng sẽ đặc biệt chạy quay lại đưa ô cho cậu à? Hội trưởng sẽ chỉ đối xử tốt với mỗi mình cậu à?”

 

Tôi chớp mắt, những chi tiết này trong đầu tôi dần ghép lại với nhau.

 

“Có lẽ… là thấy phản ứng của tôi chậm, nên cần chăm sóc nhiều hơn một chút?”

 

Lâm Lộc trợn mắt, “Ôn Dữ, cậu là thật sự chậm hiểu hay là giả vờ chậm hiểu vậy?”

 

Tôi im lặng.

 

“Thôi vậy,” Lâm Lộc thở dài, “dù sao cậu cũng nên tránh xa cậu ta một chút, kiểu đàn ông này chiếm hữu mạnh lắm, đến lúc đó cậu có khóc cũng không kịp.”

 

Tôi không nói gì, nhìn chiếc áo khoác màu đen trên ban công.

 

Gió thổi làm nó khẽ lay động, giống như một con chim muốn bay đi.

 

7

 

Tôi trả lại chiếc áo khoác đã giặt cho Thời Việt.

 

Phơi hai ngày, trên đó chỉ còn mùi nắng và nước giặt.

 

“Cho anh,” tôi nói, “cảm ơn áo khoác của anh.”

 

Thời Việt nhận lấy, ngón tay khẽ vuốt qua lớp vải.

 

“Giặt rồi?”

 

“Ừm.”

 

Tôi nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Cảm ơn anh đã cho tôi mượn áo, còn đưa tôi về ký túc xá.”

 

Thời Việt nhìn tôi, không nói gì.

 

Đôi mắt anh dưới ánh nắng buổi chiều trông rất nhạt, giống như những viên thủy tinh màu hổ phách.

 

“Ôn Dữ.”

 

“Ừ?”

 

“Thật sự muốn cảm ơn tôi?”

 

Tôi gật đầu, “Muốn.”

 

“Vậy đi ăn với tôi.”

 

“…Hả?”

 

“Nếu muốn cảm ơn tôi,” anh nói, giọng rất nhẹ, nhưng vành tai hơi đỏ, “ngày mai đi ăn với tôi đi.”

 

“Được.”

 

8

 

Chiều hôm sau, Thời Việt dẫn tôi đến một tiệm bánh ngọt nằm trong con hẻm nhỏ.

 

Cửa tiệm rất nhỏ, nhưng trang trí rất ấm áp, trên tường treo đầy những tấm ảnh chụp bằng máy lấy liền.

 

“Anh biết chỗ này thế nào?” tôi hỏi.

 

“Trước đây đi thực địa phát hiện ra,” anh nói, “cậu chẳng phải thích bánh sao?”

 

Tôi chớp mắt, chậm một nhịp mới phản ứng lại, anh đang nói đến những thứ tôi đã điền trong đơn đăng ký.

 

Trong tiệm không đông người, chúng tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

 

Thời Việt đẩy menu về phía tôi, “Gọi món cậu thích đi.”

 

Tôi nhìn chằm chằm menu rất lâu, do dự giữa bánh mousse dâu và bánh mille crepe trà xanh.

 

“Lấy hết.” Thời Việt nói.

 

“Ăn không hết…”

 

“Tôi ăn.”

 

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh đã dời ánh mắt đi, vành tai hơi đỏ.

 

Khi bánh được mang lên, tôi múc một muỗng mousse dâu, vừa đưa vào miệng, đã cảm nhận được một ánh nhìn.

 

Nghiêng đầu nhìn qua, bàn bên cạnh có một nam sinh mặc áo T trắng, đang nhìn về phía này.

 

Ánh mắt chạm nhau, cậu ta cười với tôi một cái.

 

Tôi còn chưa kịp nghĩ có nên đáp lại không, Thời Việt đột nhiên nghiêng người lại gần.

 

“Khóe miệng,” anh nói, giọng có chút lạnh, “dính rồi.”

 

Ngón tay cái của anh lau qua khóe môi tôi, lực có hơi mạnh.

 

Tôi sững lại một chút, “…cảm ơn.”

 

“Không cần.”

 

Thời Việt vốn đang lười biếng tựa lưng vào ghế.

 

Giờ lại nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, gần như che đi phần lớn thân người tôi.

 

Tôi lại múc một muỗng, trong tầm mắt thoáng thấy nam sinh kia vẫn đang nhìn.

 

Lần này không phải nhìn tôi, mà là nhìn Thời Việt.

 

Ánh mắt có chút dò xét, lại có chút… gì đó khác.

 

“Cậu ta đang nhìn gì vậy?” tôi nhỏ giọng hỏi.

 

“Không biết,” Thời Việt nói, “cũng không quan tâm.”

 

“Chắc là đang nhìn bánh của cậu.”

 

Nhưng ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn, đó là thói quen nhỏ khi anh bực bội.

 

Tôi chậm rãi ăn hết bánh, Thời Việt đi thanh toán.

 

Tôi đứng ở cửa chờ anh, nam sinh áo T trắng kia đột nhiên bước tới.

 

“Bạn học,” cậu ta nói, “vừa rồi xin lỗi, thấy dáng vẻ bạn ăn bánh rất đáng yêu, không nhịn được nhìn thêm mấy lần.”

 

“…Hả?”

 

“Có thể thêm WeChat không?” cậu ta lấy điện thoại ra, “Tôi là bên khoa máy tính, năm ba, tên là…”

 

“Cô ấy không thêm.”

 

Giọng Thời Việt từ phía sau truyền tới, lạnh như băng.

 

Anh bước tới, đứng bên cạnh tôi, khoảng cách rất gần, vai gần như chạm vào vai tôi.

 

“Tại sao?” nam sinh ngẩn ra một chút.

 

“Bởi vì cô ấy,” Thời Việt khựng lại, “không thích đàn ông.”

 

Tôi: “…?”

 

Nam sinh: “…?”

 

Nam sinh nhìn tôi, lại nhìn Thời Việt, biểu cảm trở nên phức tạp.

 

“Xin lỗi, làm phiền rồi.”

 

Cậu ta nhanh chóng rời đi.

 

Tôi quay đầu nhìn Thời Việt, “Thời Việt, anh nói…”

 

“Đi thôi.”

 

Anh nắm cổ tay tôi, bước rất nhanh.

 

Tôi chạy nhỏ theo kịp, “Vừa rồi anh nói…”

 

“Ứng biến tạm thời.”

 

“Ồ.”

 

Thời Việt dừng bước, quay đầu nhìn tôi.

 

Biểu cảm của anh rất khó chịu, mày nhíu lại, khóe môi mím thành một đường.

 

“Ôn Dữ,” anh nói, “cậu có biết vừa rồi tên đó đang nhìn cậu không?”

 

“Biết mà,” tôi nói, “anh nói rồi, cậu ta đang nhìn tôi ăn bánh.”

 

“Không phải nhìn bánh,” Thời Việt nói, “là nhìn cậu.”

 

“Có khác nhau không?”

 

“Có,” anh nói, “khác rất nhiều.”

 

Tôi nghĩ một lúc, vẫn không hiểu khác ở đâu.

 

Nhưng sắc mặt Thời Việt càng lúc càng khó coi, tôi không dám hỏi thêm nữa.

 

“Thời Việt,” tôi kéo nhẹ tay áo anh, “anh giận rồi à?”

 

“Không.”

 

“Vậy sao anh đi nhanh vậy?”

 

Anh im lặng hai giây, rồi thả chậm bước chân.

 

“…Chân dài quá.”

 

Tôi cúi đầu nhìn chân anh, lại nhìn chân mình.

 

“Ồ.”

 

 

 

9

 

Thời Việt đúng là đang tức giận.

 

Vừa giận cậu nam sinh kia, cũng giận chính mình.

 

“Cô ấy căn bản không hiểu.” anh nói với Chu Mục, “Tôi nói với cô ấy là thằng đó đang nhìn cô ấy, cô ấy lại hỏi tôi nhìn bánh với nhìn cô ấy có gì khác nhau!”

 

Chu Mục đang chơi game, đầu cũng không ngẩng lên, “Khác chỗ nào?”

 

“Nhìn bánh là thấy bánh ngon, nhìn cô ấy là thấy cô ấy ngon!”

 

Chu Mục tay run một cái, nhân vật chết luôn.

 

“…Thời Việt, câu này của cậu có hơi biến thái.”

 

“Tôi nói là sự thật!” Thời Việt đi qua đi lại trong phòng ký túc, “Mấy thằng đó nghĩ gì tôi còn không biết à?! Không có đứa nào là có ý tốt!”

 

“Vậy thì nói cho cô ấy biết đi.”

 

“Nói cái gì?” Thời Việt cười lạnh, “Nói ‘có một thằng muốn coi cậu như cái bánh mà ăn mất’ à?”

 

Chu Mục: “…quả thật không hợp lắm.”

 

“Với lại,” Thời Việt hạ thấp giọng, “tôi lấy tư cách gì mà giận?”

 

Chu Mục nhìn anh mấy giây, đột nhiên bật cười.

 

“Thời Việt, cậu xong rồi.”

 

“Tôi không.”

 

“Cậu rơi vào lưới tình rồi,” Chu Mục nói, “mà còn rơi rất sâu, kiểu không bò lên được.”

 

Thời Việt trừng cậu.

 

“Cô ấy vốn dĩ không thích tôi.” anh nói, “Đối với cô ấy, tôi với ông chú căn tin chẳng khác gì nhau.”

 

“Ông chú căn tin nào?”

 

“Hôm nay cô ấy khen râu của ông chú căn tin đẹp,” Thời Việt nói, giọng thấp xuống, “tuần trước cô ấy cũng khen lông mi tôi dài.”

 

“Thì sao?”

 

“Cùng một giọng điệu,” Thời Việt nói, “cô ấy khen râu ông chú đẹp, với khen lông mi tôi dài, là cùng một giọng điệu.”

 

Chu Mục: “…”

 

Thời Việt ngồi xuống ghế, như một chú golden buồn bã, vùi mặt vào tay, giọng rầu rĩ truyền ra:

 

“Cô ấy căn bản,”

 

“căn bản là không thích tôi.”

 

10

 

Kỳ nghỉ Quốc khánh, câu lạc bộ nhiếp ảnh tổ chức đi ngoại ô chụp ảnh.

 

Tôi đeo máy ảnh, chậm rãi đi theo cuối hàng.

 

Thời Việt đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại nhìn tôi một cái.

 

“Mệt rồi?”

 

“Không.”

 

“Khát?”

 

“Không.”

 

“Vậy…” anh khựng lại, “đói?”

 

Tôi sờ sờ bụng.

 

“…có một chút.”

 

Thời Việt lấy từ trong ba lô ra một túi lớn đồ ăn vặt, còn có một hộp trái cây đã cắt sẵn.

 

“Biết ngay cậu sẽ đói,” anh nói, “sáng nay cậu ăn chẳng bao nhiêu.”

 

Tôi xiên một miếng dâu cho vào miệng.

 

Chua chua ngọt ngọt.

 

“Anh sao biết tôi thích cái này?”

 

Thời Việt dời ánh mắt, “…đoán.”

 

Chu Mục ở bên cạnh trợn mắt, “Cái tờ đơn đăng ký lúc cậu vào hội, cậu ta lật đến nát luôn rồi, ngày nào cũng cầm trên tay học thuộc như ôn thi.”

 

Thời Việt trừng cậu, “Nói nhiều thế?”

 

Chu Mục nhún vai, đi chỗ khác.

 

Tôi nhìn trái cây, lại nhìn Thời Việt.

 

Tai anh lại đỏ.

 

“Cảm ơn.” tôi nói.

 

“…ừ.”

 

11

 

Buổi chiều tự do chụp ảnh, tôi bị lạc.

 

Cây ở đây cái nào cũng giống nhau, tôi đi vòng vòng, cuối cùng đi đến bên một hồ nước.

 

Mặt hồ rất xanh, phản chiếu bầu trời.

 

Tôi giơ máy ảnh lên, chậm rãi chỉnh thông số.

 

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

 

Tôi quay đầu, nhìn thấy Thời Việt.

 

Anh chạy đến có chút thở dốc, tóc rối, ánh mắt hoảng loạn.

 

“Cậu chạy lung tung cái gì vậy?!”

 

“…chụp ảnh.”

 

“Chụp ảnh không biết nói một tiếng à?!”

 

“Tôi quên.”

 

Thời Việt hít sâu một hơi, như đang cố kìm nén điều gì đó.

 

“Ôn Dữ,” anh nói, “cậu biết tôi tìm cậu bao lâu không?”

 

“Tôi tưởng cậu xảy ra chuyện rồi.”

 

Giọng anh hơi run.

 

Tôi nhận ra, anh đang sợ.

 

“Xin lỗi,” tôi nói, “tôi quên nói với anh.”

 

Thời Việt nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.

 

“Lần sau,” anh nói, “lần sau dù đi đâu cũng nói với tôi, được không?”

 

“Được.”

 

Anh thở phào một hơi, bước tới, đứng bên cạnh tôi.

 

“Đang chụp gì?”

 

“Hồ.”

 

“Để tôi xem.”

 

Tôi đưa máy ảnh cho anh.

 

Anh cúi đầu nhìn màn hình, mày nhíu lại.

 

“Bị dư sáng,” anh nói, “khẩu độ quá lớn.”

 

“Ồ.”

 

“Tôi dạy cậu,” anh nói, “chỉnh lại.”

 

Anh đứng phía sau tôi, tay nắm lấy tay tôi, điều chỉnh vòng xoay.

 

Hơi thở của anh ngay sau tai, ấm áp.

 

Tim “thình thịch thình thịch” đập, vừa nhanh vừa mạnh.

 

Trong không gian yên tĩnh lại càng rõ ràng.

 

“Như vậy,” giọng anh rất thấp, hơi khàn, “hiểu chưa?”

 

“…hiểu rồi.”

 

Anh không buông tay.

 

Tôi cũng không động.

 

Gió thổi qua mặt hồ, làm bay tóc anh, cũng làm rối tóc tôi.

 

“Thời Việt.”

 

“Ừ?”

 

“Tim anh đập nhanh thật.”

 

Anh khựng lại.

 

Sau đó lập tức lùi lại một bước, chân tay luống cuống đi ra mép hồ, quay lưng về phía tôi.

 

“…tôi đang bình tĩnh lại.”

 

Lại là câu nói đó.

 

Tôi cúi đầu nhìn máy ảnh, đột nhiên nhận ra.

 

Người tim đập nhanh.

 

Không chỉ có Thời Việt.

 

Còn có tôi.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...