Thông tin truyện
Đêm Mất Điện
Buổi tối hôm đó, tôi đang ngồi xem phim như bình thường thì cả căn nhà đột ngột tối sầm lại.
Mất điện.
Không phải kiểu chập chờn rồi sáng lại, mà là tắt phụt hoàn toàn, im lặng đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Tôi theo bản năng với lấy điện thoại, mở đèn pin, rồi nhắn tin cho người hàng xóm đối diện. Hai chúng tôi tuy không quá thân, nhưng cũng đủ quen để thỉnh thoảng hỏi han vài câu.
Tin nhắn được trả lời gần như ngay lập tức.
Anh ta nói nhà anh ta cũng mất điện.
Tôi khẽ thở ra, cảm giác bất an trong lòng giảm đi đôi chút. Ít nhất thì không phải chỉ có một mình tôi rơi vào tình huống này.
Tôi đứng dậy, định mở cửa ra kiểm tra cầu d.a.o bên ngoài hành lang. Nhưng ngay khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, điện thoại bất ngờ rung lên một cái.
Thông báo hiện ra.
Tự động kết nối WiFi nhà hàng xóm.
Tôi khựng lại.
Mất điện… thì WiFi từ đâu ra?
Chưa kịp suy nghĩ thêm, tin nhắn của hàng xóm lại hiện lên: “Hay là cùng xuống tìm Ban quản lý khu dân cư đi, tôi đợi cô ở cửa nhà cô.”
Lần này, toàn bộ sống lưng tôi lạnh toát.
Không hiểu vì sao, một cảm giác cực kỳ khó chịu len lỏi trong lòng, giống như có thứ gì đó đang âm thầm cảnh báo tôi rằng—đừng mở cửa.
Tôi nhớ đến một bài tin tức từng đọc cách đây không lâu. Một cô gái sống một mình, nửa đêm mất điện, mở cửa ra kiểm tra thì bị kẻ xấu phục sẵn bên ngoài, ra tay ngay trong khoảnh khắc cô vừa bước ra.
Chỉ trong vài giây… mạng người đã không còn.
Ý nghĩ đó khiến tôi lập tức dừng lại.
Chẳng lẽ… hàng xóm đang nói dối?
Nhưng rất nhanh, tôi lại lắc đầu. Người đàn ông đối diện kia là kiểu người mà ai nhìn vào cũng phải khen ngợi. Anh ta trẻ tuổi, thành đạt, còn thường xuyên làm từ thiện, trên mạng xã hội lúc nào cũng là hình ảnh tích cực.
Một người như vậy… sao có thể liên quan đến chuyện đó?
Tôi tự cười nhạo bản thân vì nghĩ quá nhiều, nhưng vẫn không dám chủ quan. Tôi nhắn lại một câu: “Nhà anh có điện chưa?”
Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó: “Chưa, tôi xuống dưới rồi, đang đứng trước cửa nhà cô.”
Tay tôi lập tức cứng đờ.
Anh ta… đang nói dối.
Nếu đã xuống dưới, sao lại đứng trước cửa nhà tôi?
Tôi không mở cửa nữa.
Tôi gõ nhanh một tin nhắn: “Tự nhiên tôi thấy không khỏe, chắc không đi được, xin lỗi.”
Gửi xong, tôi đứng im trong bóng tối, lắng nghe.
Không có phản hồi.
Không một tiếng động.
Nhưng chỉ vài giây sau, bên ngoài cửa nhà tôi bỗng vang lên một âm thanh rất khẽ.
Tôi lập tức tắt đèn pin, lùi về phía góc tường, nín thở.
Âm thanh đó ngày càng rõ hơn, giống như có ai đó đang thử gì đó trên cánh cửa.
“Cạch.”
Một tiếng kim loại khô khốc vang lên, rồi ngay sau đó—
Một tia sáng xanh lục đột nhiên xuyên qua mắt mèo, chiếu thẳng vào trong nhà.
Tôi suýt nữa hét lên.
Mắt mèo… đã bị phá.
Ánh sáng chỉ xuất hiện trong chớp mắt rồi biến mất, nhưng tôi hiểu rất rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Có người đang áp mắt vào vị trí đó.
Đang nhìn vào trong.
Mặc dù giữa tôi và hắn vẫn còn một cánh cửa dày, nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng ánh nhìn đó đang quét qua từng góc phòng, chậm rãi, kiên nhẫn, như một con thú đang săn mồi.
Tôi cắn mạnh vào lưỡi, cơn đau khiến đầu óc tỉnh táo lại phần nào.
Không được hoảng.
Không được phát ra tiếng.
Đúng lúc đó, điện thoại trong tay tôi lại sáng lên.
Là tin nhắn của hàng xóm.
“Tôi vừa tìm được Ban quản lý, họ đang mang dụng cụ lên rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập loạn.
Có gì đó… không đúng.
Tôi kéo lại lịch sử tin nhắn.
Từ lúc anh ta nói xuống dưới đến khi nói đã tìm được Ban quản lý… chỉ có hai phút.
Hai phút.
Tòa nhà này có năm tầng, không có thang máy. Ngay cả khi chạy hết tốc lực, cũng không thể trong hai phút vừa xuống, vừa giải thích tình hình, rồi lại quay về.
Một cảm giác lạnh buốt lan khắp người tôi.
Tôi lập tức thử gọi điện báo cảnh sát.
Không có tín hiệu.
Tôi thử gửi tin nhắn.
Không gửi được.
Ngay cả WiFi vừa nãy cũng biến mất hoàn toàn.
Giống như… toàn bộ liên lạc đã bị cắt đứt.
Thiết bị gây nhiễu.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tôi đã cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Bên ngoài, tiếng động đột nhiên trở nên dữ dội.
“Rầm!”
Một cú đập mạnh vào cửa.
Không phải thử.
Là phá cửa.
Tôi không còn thời gian suy nghĩ nữa, lập tức bò về phía phòng ngủ, khóa cửa lại, lưng dựa vào tường thở dốc.
Nhưng tiếng gỗ nứt ra từng chút một khiến tôi gần như phát điên.
Cửa này… không giữ được lâu.
Tôi nhìn quanh phòng, đầu óc quay cuồng.
Phải thoát.
Phải tìm đường sống.
Ánh mắt tôi dừng lại ở ban công.
Khoảng cách giữa hai căn hộ không xa.
Có thể nhảy.
Khi cú đập thứ ba vang lên, cánh cửa phòng ngủ đã xuất hiện một lỗ thủng lớn. Tôi không dám chậm trễ thêm nữa, lao về phía ban công, trèo qua lan can rồi nhảy sang nhà bên cạnh.
Chân vừa chạm đất, tôi suýt khuỵu xuống, nhưng vẫn cố giữ im lặng.
Chưa kịp thở, phía sau đã vang lên một tiếng “cộp”.
Hắn cũng sang đây.
Tôi chạy vào trong nhà, ánh mắt đảo nhanh tìm chỗ trốn. Gầm giường, tủ quần áo, ghế sofa—tất cả đều quá dễ đoán.
Nếu là tôi, tôi cũng sẽ tìm những chỗ đó đầu tiên.
Tim tôi đập loạn, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Rồi tôi nhìn thấy nó.
Chiếc máy giặt đặt ngoài ban công.
Không do dự, tôi mở nắp, co người chui vào bên trong, kéo nắp lại.
Bên ngoài, tiếng bước chân dừng lại.
“Tìm thấy mày rồi.”
Giọng nói khàn khàn vang lên ngay bên cạnh.
Một nhát búa giáng xuống khiến cả chiếc máy giặt rung lên bần bật. Tôi cắn chặt răng, không dám thở mạnh.
Hắn lục tung mọi thứ, chửi rủa, đe dọa, nhưng cuối cùng… không phát hiện ra tôi.
Tôi vừa thở phào thì—
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Nếu không tìm được cô ta, tôi c.h.ế.t chắc!”
Là hàng xóm.
Toàn thân tôi lạnh như rơi xuống hố băng.
Hóa ra, ngay từ đầu… tất cả đều là bẫy.
Anh ta nói tôi biết bí mật của anh ta. Nếu tôi nói ra, anh ta sẽ c.h.ế.t.
Tôi nhớ lại buổi tối tuần trước, khi chúng tôi ngồi uống rượu với nhau.
Anh ta đã vô tình nói gì đó…
Chỉ vì chuyện đó… mà tôi phải ch.ế.t sao?
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên một âm thanh kỳ lạ—như thứ gì đó bị đâm thủng, xì hơi.
Ngay sau đó là tiếng chửi rủa.
Có người khác… đang nghe lén.
Và ngay lập tức… bị g.i.ế.c.
Tôi siết chặt miệng, toàn thân run lên, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Một lúc sau, cửa đóng lại.
Tôi tưởng bọn chúng đã đi.
Nhưng vài giây sau, giọng nói kia lại vang lên.
“Không có ở đây thật.”
Hóa ra… hắn chưa đi.
Chỉ đang thử tôi.
Nếu lúc đó tôi bước ra… tôi cũng đã ch.ế.t rồi.
Gió đêm thổi qua khe ban công, lạnh buốt như dao cắt.
Tôi từ từ hiểu ra.
Kẻ muốn tôi ch.ế.t… không phải người xa lạ.
Mà là người tôi từng tin tưởng nhất.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu