Thông tin truyện
Năm Năm Chờ Đợi, Một Lời Nói Dối
Điện thoại của mẹ chồng đặt ngay trên bàn trà, không khóa màn hình.
Ban đầu tôi chỉ định giúp bà tra mã vận đơn. Bà đang loay hoay rửa bát ngoài bếp, màn hình điện thoại vẫn sáng lấp lánh trong phòng khách.
Một dòng thông báo nằm ngay chính giữa.
Chuyển khoản: 6500 tệ. Đã gửi.
Tên người nhận lạ hoắc — không phải bất cứ ai tôi biết.
Tôi kéo màn hình lên.
Tháng trước: 6500.
Tháng trước nữa: 6500.
Tháng trước nữa nữa: vẫn 6500.
Đúng ngày 15 mỗi tháng.
Chưa sai một lần.
Trùng với ngày tôi chuyển tiền sinh hoạt cho bà.
Cũng cùng con số ấy.
Ngón tay tôi dừng lại ở giao dịch gần nhất.
Ghi chú: Sữa bột.
Tôi và Chu Chí Viễn cưới nhau năm năm — không con.
Tôi đặt lại điện thoại đúng vị trí, đúng hướng, như chưa từng đụng vào.
Mẹ chồng từ bếp vọng ra:
“Huệ Huệ, tìm được mã vận đơn chưa?”
“Chưa mẹ ạ. Có thể nó ở máy khác.”
“Thế để mai mẹ ra trạm hỏi.”
“Vâng.”
Tôi ngồi xuống sofa. Tivi bật rất to.
Nhưng chẳng có âm thanh nào lọt vào đầu tôi.
Ngày 15.
Mỗi tháng.
Tôi gửi tiền sinh hoạt cho mẹ chồng cũng vào ngày đó.
6500.
Bắt đầu từ khi Chu Chí Viễn ra nước ngoài.
Năm năm liền, không thiếu tháng nào.
Tôi định nhẩm:
6500 một tháng, 78.000 một năm, năm năm—
Không.
Giờ không phải lúc tính tổng.
Sữa bột.
Sữa bột cho ai?
Tên người nhận — Đào Dĩnh.
Tôi chưa bao giờ quen ai tên Đào Dĩnh.
Mẹ chồng bước ra, lau tay, liếc tôi một cái:
“Con trông không khỏe lắm, ăn không đủ à?”
“Con ăn đủ rồi ạ.”
“Thế đi ngủ sớm, mai còn đi làm.”
Bà nhặt điện thoại lên, nhìn một cái rồi khóa màn hình.
Tự nhiên như thói quen hằng ngày.
Tôi trở về phòng, đóng cửa.
Ngoài cửa sổ có tiếng pháo hoa — chắc đâu đó có đám cưới.
Chu Chí Viễn đi Đức đã năm năm.
Năm nào cũng nói “năm sau anh về”, rồi năm sau lại thành năm sau nữa.
Chúng tôi gọi video 2–3 lần mỗi tuần, mỗi lần chưa đến mười phút — anh bảo quá bận, dự án không thể rời.
Tôi tin.
Nên tôi một mình trả nợ nhà.
Một mình lo cho mẹ anh.
Một mình ăn Tết.
Một mình giữ cái nhà này.
Lương tôi nhận 12.000.
Trả góp 6300.
Đưa mẹ chồng 6500.
Số còn lại —
Không đủ tiền đi lại và ăn trưa.
Một bữa ăn rẻ nhất ở công ty: 8 tệ.
Tôi ăn như thế suốt năm năm.
Nhưng không sao.
Chu Chí Viễn từng nói:
“Chờ thêm chút nữa.”
“Anh thăng chức rồi sẽ bù đắp.”
Tôi luôn tin như vậy.
Tôi mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ ghi chi tiêu.
Tôi ghi từ ngày cưới đến giờ, chưa bỏ sót một ngày.
Tôi lật đến trang gần nhất:
Ngày 15: chuyển 6500 — sinh hoạt phí cho mẹ.
Cùng ngày đó, mẹ chồng chuyển 6500 cho Đào Dĩnh — sữa bột.
Giống nhau từng con số.
Không lệch một xu.
Tôi nhìn chằm chằm thật lâu.
Ngoại từng nói:
“Huệ Huệ, sống trên đời phải chừa đường lui.”
Ngày đó tôi không hiểu.
Giờ thì hiểu rồi.
Tôi mở app giao đồ ăn — không phải để đặt.
Năm ngoái Chu Chí Viễn từng đăng nhập tài khoản anh vào máy tôi để dùng thẻ hội viên.
Trong lịch sử đơn hàng — trống trơn.
Nhưng địa chỉ giao hàng thì có hai:
+ Nhà chúng tôi.
+ Một địa chỉ lạ — cùng thành phố, cùng quận, cách nhà tôi 4 km.
(Ghi chú: Nhà.)
Tôi đặt điện thoại xuống.
Đầu ngón tay cào nhẹ lên ốp lưng. Rát một chút.
Tôi đi rửa tay.
Rồi nằm xuống.
Không tắt đèn.
Một đêm trắng.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu