Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nhận Nhầm Anh Trai
Chương 4
Chuông tan học vang lên.
Hành lang tòa nhà giảng đường lập tức trở nên náo nhiệt, cửa phòng thí nghiệm bị người từ bên trong đẩy ra, sinh viên túm năm tụm ba bước ra ngoài.
Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Lộ Bùi Trạch, tim tôi thót lên tận cổ họng.
Tôi tóm chặt lấy cánh tay ông anh trai ruột trước mặt, ra sức lôi anh ấy về phía cầu thang:
“Em đói bụng rồi, mau đi ăn cơm thôi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
“Ê, em gấp gáp thế làm gì…”
Tôi nửa lôi nửa kéo anh trai xuống lầu, không dám quay đầu lại nhìn.
07
Trong quán lẩu nghi ngút khói, nồi nước dùng mỡ bò sôi sùng sục.
Anh trai đổ một đĩa thịt bò ba chỉ vào nồi, lại gắp thêm hai đũa tôm viên trượt vào bát tôi, miệng lẩm bẩm:
“Anh nhớ hồi nhỏ em thích ăn cái này nhất.”
Tôi cắn ống hút vẻ lơ đãng, trong lòng thấp thỏm không yên.
Trên màn hình điện thoại nằm chễm chệ một tin nhắn chưa đọc từ Lộ Bùi Trạch:
“Sao không ở nhà?”
Tôi vội vàng gõ vài chữ đáp lại: “Đi ăn với bạn học, tối nay em không về ăn đâu.”
Sau đó làm như kẻ trộm có tật giật mình, úp ngược điện thoại xuống bàn.
Anh trai đang cắm cúi pha nước chấm, không chú ý đến hành động nhỏ của tôi.
Tôi do dự nửa ngày, thăm dò mở lời: “Anh, ở trường các anh có phải còn một nam sinh cùng tên với anh không?”
Vừa dứt lời, anh trai đập mạnh đũa xuống bàn.
“Bốp” một tiếng rõ to và dứt khoát.
Tôi bị anh đập cho giật thót cả người, suýt ngừng thở.
“Em quen cái tên đó à?”
Anh trai nheo mắt nhìn tôi.
“Không không không——”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Anh trai càng nói càng tức, bắt đầu thao thao bất tuyệt xả một đống oán than:
“Cùng tên thì thôi đi, lại còn học cùng ngành, cùng khóa.”
“Ác liệt ở chỗ lần thi nào cậu ta cũng đứng nhất, anh đây vạn kiếp đứng thứ hai. Hội thao chạy hai ngàn năm trăm mét, anh sắp thắng đến nơi rồi, ai ngờ lúc gần chạm đích lại bị cậu ta tăng tốc vượt mặt.”
Anh trai nghiến răng nghiến lợi.
“Tranh cử chủ tịch hội sinh viên, cậu ta lại đến giành với anh, đám con gái đó lại cảm thấy cậu ta đẹp trai hơn anh, dồn hết phiếu cho cậu ta.”
“Hai đứa anh ngày nào cũng bị mang ra so sánh với nhau.”
“Anh làm cái gì cũng bị cậu ta đè bẹp, thật không có thiên lý mà.”
Tôi làm ra vẻ nghiêm trang hùa theo: “Đúng, anh ta thật quá đáng.”
Anh trai lộ vẻ mặt tán thưởng như kiểu trẻ nhỏ dễ dạy:
“Anh nói cho em biết, em tuyệt đối đừng để vẻ bề ngoài của cậu ta đánh lừa.”
“Tên này thâm hiểm lắm.”
“Việc làm ăn của ba cậu ta lớn hơn nhà mình nhiều, cậu ta từ năm nhất đã bắt đầu tiếp quản công ty, nghe nói đã đấu đá hạ bệ mấy cổ đông rồi đấy.”
“Lợi hại vậy sao…”
Lưng tôi toát mồ hôi hột.
“Nhưng mà, không phải anh chưa từng thắng.”
Sắc mặt anh trai có thể thấy rõ là dịu đi, mang theo vài phần đắc ý.
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười tà mị:
“Thắng cái gì?”
Tôi phối hợp truy vấn.
“Anh theo đuổi được chị gái cậu ta rồi.”
“Sau này, cậu ta sẽ phải ngoan ngoãn gọi anh một tiếng anh rể.”
Tôi sững sờ:
“Chị gái anh ta?”
“Đúng vậy, anh cũng mới biết Trừng Trừng hóa ra lại là chị gái của cậu ta.”
Anh trai nhún vai.
“Nhưng tên đó đúng là có thù tất báo, tính toán chi li, lại đi nghi ngờ anh cố tình tiếp cận, còn nói đừng để cậu ta đụng mặt chị gái anh.”
Anh trai đắc ý ra mặt: “Tiếc là anh làm gì có chị gái, anh chỉ có em gái thôi, cậu ta chẳng làm gì được anh.”
“Câu dọa dẫm đó đối với anh vô tác dụng.”
Đũa từ tay tôi trượt rơi xuống.
“Em sao thế? Khó chịu ở đâu à? Sao mặt trắng bệch ra thế kia?”
Anh trai cau mày nhìn tôi.
“Không, không sao, nóng thôi ạ.”
Tôi cúi xuống nhặt đũa.
Cảm giác muốn chết quách đi cho xong.
Lộ Bùi Trạch sẽ không phải là vì muốn trả thù anh trai tôi, nên mới thuận nước đẩy thuyền chứa chấp tôi chứ?
Thời gian này anh ấy đối xử tốt với tôi như vậy, lẽ nào chính là truyền thuyết “nâng lên để đạp xuống”?
Hu hu hu.
Tiêu tùng rồi.
Tôi còn chửi cả ba ruột của anh ấy nữa.
Quẹt cháy cả thẻ tín dụng của anh ấy.
Lộ Bùi Trạch có bệnh sạch sẽ.
Mà trước lúc ra khỏi nhà hôm nay, tôi còn ngồi ăn khoai tây chiên làm rơi vãi đầy ra ghế sô pha.
Ăn xong, anh trai khăng khăng đòi đưa tôi về nhà trọ.
“Không cần đâu, thật sự không cần đâu, tự em gọi xe về là được rồi——”
“Lộ Niệm Tinh.”
Anh khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi từ trên cao xuống, trong ánh mắt có sự cố chấp không đạt mục đích không chịu bỏ cuộc:
“Không phải em giấu đàn ông trong nhà đấy chứ?”
Mồ hôi lạnh trên trán tôi suýt nữa thì rỏ xuống: “Làm sao có chuyện đó, anh đừng nói bậy.”
“Vậy thì để anh đưa em về.”
Tôi không cãi lại được anh ấy, đành cắn răng lên xe.
Lúc xe chạy đến cổng khu biệt thự, tôi vội vàng cất tiếng:
“Dừng ở đây là được rồi, xe của anh không đăng ký biển số, hệ thống an ninh không cho vào đâu. Hôm nay muộn quá rồi, hôm khác em sẽ báo với ban quản lý sau.”
Anh trai không nghi ngờ gì nữa, trêu chọc:
“Xem ra mấy năm nay ở nước ngoài mẹ chúng ta làm ăn khấm khá thật đấy? Cho em nhiều tiền tiêu vặt thế cơ à? Mới về nước có mấy tháng đã thuê hẳn biệt thự lớn thế này để ở.”
“Bình thường, bình thường thôi ạ.”
Tôi cười gượng.
08
Nhìn đuôi xe của anh trai biến mất ở khúc cua, tôi trút một hơi dài, cả người suýt thì lả đi.
Xoay người đang định đi vào trong khu nhà, tôi vừa ngẩng đầu lên thì cả người cứng đờ.
Lộ Bùi Trạch đang cầm ô đứng cách đó khoảng hai ba mét.
Anh không biết đã đứng đó bao lâu, ánh đèn đường kéo bóng anh đổ dài trên mặt đất.
Hàng mi cong dài in một mảng bóng mờ dưới bọng mắt, không nhìn rõ cảm xúc dưới đáy mắt.
Tôi bước nhanh tới, chột dạ nói: “Anh, không phải anh nói tối nay tăng ca đến công ty họp sao? Sao lại về rồi?”
“Anh hủy họp rồi.”
Lộ Bùi Trạch nhạt giọng mở miệng.
“Vậy ạ…”
“Anh, em đâu còn là trẻ con nữa, anh còn đặc biệt ra tận cổng đợi em.”
Lộ Bùi Trạch không nhúc nhích, ánh mắt vượt qua tôi, rơi vào hướng chiếc xe vừa biến mất.
“Người trong xe đưa em về là ai?”
“Là, là bạn học ạ.”
Tim tôi lỡ mất một nhịp.
“Bạn học nam?”
“… Dạ.”
Lộ Bùi Trạch im lặng mất hai giây.
Áp suất không khí xung quanh có chút thấp.
“Em vì cậu ta, nên không cần anh trai nữa?”
Cả người tôi ngơ ngác tại chỗ.
Lời này giống như mang ý đó, lại giống như không phải ý đó.
“Không phải, hôm nay là tai nạn ngoài ý muốn, lần sau em nhất định sẽ đi đón anh, nhất định không cho anh leo cây nữa!”
Tôi cuống quýt giải thích lộn xộn, mạc danh có loại ảo giác như bị bắt quả tang ngoại tình.
Lộ Bùi Trạch rũ mắt nhìn tôi, nốt ruồi lệ đó dưới ánh đèn đường trông đặc biệt rõ ràng.
“Ừm, về nhà thôi.”
Lộ Bùi Trạch che ô xoay người bước về.
Tôi vội vàng đi theo, suốt dọc đường im ắng đến mức chỉ còn lại tiếng hạt mưa tí tách rơi trên mặt ô.
Do dự một hồi lâu, tôi nhỏ giọng cất lời: “Anh, anh giận à?”
Lộ Bùi Trạch khựng lại một bước.
“Không có.”
Trong lòng tôi bỗng thấy nghèn nghẹn khó tả.
09
Đêm khuya.
Tôi ngồi trên sàn phòng dành cho khách, bên cạnh là một chiếc vali trống đang mở toang, quần áo trong tủ đã xếp được hơn phân nửa.
Màn hình điện thoại sáng rực, dừng lại ở khung chat giữa tôi và Lộ Bùi Trạch.
Tôi phiền não vò đầu bứt tóc, ngón tay lơ lửng trên bàn phím do dự rất lâu.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Phản xạ có điều kiện của tôi là muốn trốn tránh vấn đề, vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng vừa nãy tôi đã bình tâm lại để suy nghĩ cẩn thận.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là mở bài nói thẳng thì tốt hơn.