Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Nhân Bán Kẹo Hồ Lô
Chương 5
Tô Chiếu Sơn cười khổ: “Em không thể… an ủi anh một chút sao?”
“An ủi thế nào?” Hoàng Thời Vũ nghiêm túc hỏi, “Tôi có thể học.”
Câu nói này khiến Tô Chiếu Sơn hoàn toàn sụp đổ.
Anh buông cô ra, quay người dùng mu bàn tay quệt ngang nước mắt.
“Bỏ đi.” Giọng anh rất thấp, “Em muốn đi thì đi đi.”
“Anh sẽ bảo luật sư chuẩn bị thỏa thuận ly hôn, tài sản em tùy ý chia.”
“Còn nữa, cầm lấy thẻ này, mật khẩu là sinh nhật em.”
Anh rút từ trong ngăn kéo ra một chiếc thẻ đen đặt lên bàn.
“Trong này có năm mươi triệu tệ, đủ để em sống an nhàn cả đời.”
Hoàng Thời Vũ nhìn chiếc thẻ, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, cô đưa tay cầm lấy.
“Cảm ơn ông chủ.”
Nói xong, cô quay người rời khỏi thư phòng.
Tô Chiếu Sơn đứng lặng tại chỗ, nhìn bóng lưng cô biến mất sau cánh cửa.
Anh chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng một khoảng.
Vị trí đó từng được Hoàng Thời Vũ lấp đầy, giờ chẳng còn lại gì.
Ba ngày sau, Hoàng Thời Vũ chuyển ra khỏi biệt thự.
Cô không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ lấy chiếc thẻ đen và thuốc của mình.
Tô Chiếu Sơn đứng bên cửa sổ, nhìn cô lên taxi rời đi.
Quản gia đứng sau lưng anh, thở dài.
“Tô tổng, ngài thực sự để phu nhân đi sao?”
“Cô ấy muốn đi.” Giọng Tô Chiếu Sơn nhàn nhạt, “Tôi không có tư cách giữ cô ấy lại.”
“Nhưng mà…”
“Đủ rồi.” Tô Chiếu Sơn ngắt lời, “Đi điều tra xem Tiêu Dao hiện đang ở đâu.”
Quản gia ngẩn người: “Ngài định…”
“Cô ta hại Thời Vũ, sớm muộn gì cũng phải trả giá.”
Ánh mắt Tô Chiếu Sơn lạnh lẽo, toát ra sự tàn khốc thấu xương.
Tiêu Dao thời gian này trốn ở nước ngoài, tưởng rằng Tô Chiếu Sơn sẽ không tìm mình gây rắc rối.
Nhưng cô ta nhầm rồi.
Tô Chiếu Sơn huy động mọi mối quan hệ, khiến cô ta ở nước ngoài không thể nhích một bước.
Tài khoản bị đóng băng, hộ chiếu bị hủy, thậm chí khách sạn cô ta ở cũng đuổi cô ta ra ngoài.
Đường cùng, Tiêu Dao chỉ có thể lủi thủi quay về nước.
Vừa xuống máy bay, cô ta đã bị cảnh sát áp giải.
“Tiêu Dao, cô bị bắt vì nghi ngờ phạm tội cố ý gây thương tích.”
Tiêu Dao mặt trắng bệch: “Tôi không có! Tôi không làm gì hết!”
“Chứng cứ rành rành, cô chối cũng vô ích.”
Cảnh sát đưa ra đoạn video, cùng với bệnh án và hồ sơ phẫu thuật của Hoàng Thời Vũ.
Mọi chứng cứ đều chỉ về phía Tiêu Dao.
Cô ta hoàn toàn hoảng loạn, bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.
“Tô Chiếu Sơn! Là Tô Chiếu Sơn hại tôi!”
“Hắn mới là kẻ chủ mưu! Chính hắn đã ký giấy đồng ý phẫu thuật!”
Nhưng không ai quan tâm đến tiếng gào thét của cô ta.
Tiêu Dao bị đưa lên xe cảnh sát, qua cửa kính xe, cô ta nhìn thấy Tô Chiếu Sơn đứng cách đó không xa.
Anh không biểu cảm gì, nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Tiêu Dao chợt hiểu ra. Cô ta thua rồi.
Từ giây phút cô ta hãm hại Hoàng Thời Vũ, kết cục này đã được định sẵn.
Nửa năm sau.
Chợ đêm ở thành phố ven biển vẫn nhộn nhịp như xưa.
Sạp kẹo hồ lô của Hoàng Thời Vũ mở cửa trở lại, buôn bán khấm khá hơn trước.
Cô dùng số tiền Tô Chiếu Sơn cho để thuê một cửa hàng nhỏ, còn thuê một người giúp việc.
Mỗi ngày mở cửa đúng giờ, uống thuốc đúng giờ, cuộc sống trôi qua bình lặng và quy củ.
Chỉ thỉnh thoảng, cô lại chạm vào vết sẹo trên trán mà thẩn thờ.
Trong đầu thoáng hiện lên vài mảnh ký ức mờ nhạt.
Bóng lưng một người đàn ông, một cây đàn piano, và cả một vườn hồng đỏ.
Nhưng rất nhanh, những mảnh ký ức đó lại biến mất.
Cô lắc đầu, tiếp tục xiên kẹo hồ lô.
“Chủ quán, cho tôi hai xiên sơn tra!”
“Có ngay!”
Hoàng Thời Vũ thuần thục đưa kẹo, thu tiền.
Đúng lúc này, trước cửa tiệm dừng lại một chiếc xe đen khiêm tốn.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc đồ giản dị bước vào.
Anh đeo khẩu trang và đội mũ, che khuất phần lớn khuôn mặt.
“Anh muốn mua gì?” Hoàng Thời Vũ hỏi.
Người đàn ông im lặng nhìn cô, hồi lâu mới lên tiếng.
“Chủ quán, cô còn nhớ tôi không?”
Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu, nhìn kỹ anh ta.
“Không nhớ, anh là khách quen sao?”
Người đàn ông cười khổ: “Có thể coi là vậy.”
Anh tháo khẩu trang, lộ ra gương mặt hốc hác.
Chính là Tô Chiếu Sơn.
Nửa năm qua, anh gầy đi rất nhiều, hốc mắt sâu, cằm lởm chởm râu.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ của một tổng tài hào môn cao ngạo ngày trước.
Hoàng Thời Vũ nhìn anh một lúc, đột nhiên nói: “Anh là ông chủ đó.”
Mắt Tô Chiếu Sơn sáng lên: “Em nhớ anh?”
“Ừm.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Anh đã cho tôi rất nhiều tiền, còn dạy tôi chơi đàn.”
Tim Tô Chiếu Sơn đập mạnh một nhịp.
“Vậy… em còn hận anh không?”
Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút: “Không hận.”
“Bác sĩ nói, tôi không biết hận người, cũng không biết yêu người.”
“Vì vậy tôi không có bất kỳ cảm xúc nào với anh.”
Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim Tô Chiếu Sơn.
Nhưng anh vẫn cố gượng cười.
“Vậy thì tốt.”
Anh ngồi xuống trong tiệm: “Cho anh một xiên kẹo hồ lô.”
“Được.”
Hoàng Thời Vũ đưa cho anh một xiên sơn tra.
Tô Chiếu Sơn đón lấy, cắn một miếng.
Vị chua ngọt lan tỏa trong khoang miệng, anh chợt nhớ ra, ngày trước Hoàng Thời Vũ thích ăn kẹo hồ lô nhất.
Mỗi lần buổi hòa nhạc kết thúc, anh đều mua cho cô một xiên.
Cô sẽ cười nhận lấy, rồi kiễng chân hôn lên mặt anh một cái.
“Chiếu Sơn, anh đối với em tốt quá.”
Nhưng giờ đây, một Hoàng Thời Vũ biết cười, biết nũng nịu đã không bao giờ trở lại nữa.
Tô Chiếu Sơn lặng lẽ ăn hết xiên kẹo, trả tiền rồi quay người rời đi.
Đến cửa, anh chợt dừng bước.
“Chủ quán, sau này anh sẽ thường xuyên ghé qua.”
Hoàng Thời Vũ gật đầu: “Chào mừng.”
Từ ngày đó, ngày nào Tô Chiếu Sơn cũng đến tiệm của Hoàng Thời Vũ.
Có lúc mua kẹo, có lúc chỉ ngồi thẫn thờ.
Hoàng Thời Vũ cũng không đuổi, dù sao tiệm cũng nhiều chỗ.
Dần dần, Tô Chiếu Sơn trở thành khách quen của tiệm.
Những khách hàng khác đều tưởng anh là người theo đuổi cô chủ.
“Chủ quán ơi, người đàn ông đó ngày nào cũng tới, chắc chắn là thích cô rồi!”
Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Thích là cảm giác thế nào?”
Vị khách ngẩn người: “Thì là… tim đập nhanh, lúc nào cũng muốn gặp đối phương, sẵn lòng làm mọi thứ vì họ.”
Hoàng Thời Vũ nghĩ ngợi: “Ồ, tôi không có cảm giác đó.”
Vị khách cười: “Nhưng anh ta chắc chắn có! Cô nhìn ánh mắt anh ta nhìn cô xem, như muốn ‘ăn tươi nuốt sống’ cô vậy!”
Hoàng Thời Vũ quay sang nhìn Tô Chiếu Sơn đang ngồi trong góc.
Anh đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm và phức tạp.
Hoàng Thời Vũ chớp mắt, tiếp tục xiên kẹo.
Cô không hiểu ánh mắt đó có nghĩa là gì.
Nhưng cô biết, người đàn ông này sẽ không làm hại cô.
Một tối nọ, Hoàng Thời Vũ đóng cửa nghỉ sớm.
Vừa khóa cửa, cô đã thấy Tô Chiếu Sơn vẫn ngồi trong tiệm.
“Sao anh vẫn chưa về?” cô hỏi.
Tô Chiếu Sơn đứng dậy: “Anh đưa em về nhà.”
“Không cần, tôi tự về được.”
“Bên ngoài không an toàn.” Tô Chiếu Sơn kiên trì, “Để anh đưa em về.”
Hoàng Thời Vũ suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Hai người sánh vai đi trên đường phố đêm.
Gió biển thổi tới, mang theo vị mặn đặc trưng.
Tô Chiếu Sơn chợt lên tiếng: “Hoàng Thời Vũ, nếu một ngày nào đó em khôi phục lại cảm xúc, em có hận anh không?”
Hoàng Thời Vũ nghiêng đầu: “Tại sao phải hận anh?”
“Vì… anh đã hủy hoại em.” Giọng Tô Chiếu Sơn rất thấp, “Anh khiến em mất đi cảm xúc, mất đi khả năng chơi đàn, mất đi tất cả.”
Hoàng Thời Vũ im lặng một lúc.
“Bác sĩ nói, trước đây tôi là một nghệ sĩ piano.”
“Còn nói tôi từng yêu một người rất sâu đậm.”
“Người đó, là anh sao?”
Cổ họng Tô Chiếu Sơn nghẹn đắng.
“Phải.”
“Ồ.” Hoàng Thời Vũ gật đầu, “Nhưng giờ tôi không yêu nữa rồi.”
“Anh biết.”