Lời Khai Của Đứa Trẻ

Chương 10



Mỗi lần như vậy, tôi đều bật khóc thức dậy giữa cơn ác mộng, sau đó một mình ôm gối, mở to mắt ngồi cho đến tận lúc trời sáng.

 

Thứ duy nhất mang lại cho tôi chút ấm áp là những lần Đội trưởng Lý ghé thăm.

 

Hầu như tuần nào chú ấy cũng đến thăm tôi.

 

Chú chưa bao giờ mặc bộ đồng phục cảnh sát nghiêm túc kia mà luôn thay thường phục, trông như một ông chú nhà bên hàng xóm bình dị.

 

Chú sẽ mang đến cho tôi con robot Transformer mẫu mới nhất, sẽ kiên nhẫn ngồi đánh cờ caro với tôi cả buổi chiều, cũng sẽ lẳng lặng ngồi bên cạnh gọt cho tôi quả táo mỗi khi tôi không muốn trò chuyện.

 

Chú không bao giờ hỏi thăm về chuyện của bố mẹ tôi, cũng chưa từng nhắc lại vụ án đó.

 

Bằng một cách thức riêng của bản thân, một cách vụng về nhưng lại vô cùng chân thành, chú ấy đang cố sưởi ấm trái tim đã đóng băng của tôi.

 

Dần dà, tôi cũng bắt đầu mở lòng với chú.

 

Tôi sẽ nói với chú rằng cháu lại mơ thấy anh trai rồi.

 

Tôi sẽ hỏi chú, trên bầu trời kia, ngôi sao nào mới thực sự là anh trai cháu.

 

Tôi cũng sẽ kể chú nghe về những ấm ức nhỏ nhặt mà tôi gặp phải ở trường học.

 

Mỗi lần như thế, chú đều chăm chú lắng nghe, rồi dùng đôi mắt vằn tia máu dịu dàng nhìn tôi.

 

“An An, đừng sợ, có chú ở đây rồi.”

 

Đó là câu chú thường nói với tôi nhất.

 

Và cũng chính câu nói đó đã trở thành luồng sáng duy nhất, tiếp thêm sức mạnh để tôi vượt qua chuỗi ngày đêm đen tối ấy.

 

Điều mà tôi không hay biết là, sự quan tâm của Đội trưởng Lý không chỉ xuất phát từ lòng thương cảm.

 

Quan trọng hơn, đó là trách nhiệm và sự lo âu.

 

Chú luôn âm thầm theo dõi mọi động tĩnh của Trương Vũ.

 

Kể từ ngày Trương Vũ ra tù, một mạng lưới vô hình đã được âm thầm giăng sẵn.

 

Trương Vũ đi đâu, gặp ai, lên quán net tìm kiếm những thông tin gì, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của cảnh sát.

 

Khi Đội trưởng Lý biết được việc Trương Vũ tìm kiếm thông tin về tôi trên mạng, và nhìn thấy ảnh tôi, trái tim chú phút chốc chìm xuống vực thẳm.

 

Chú quá hiểu những kẻ như Trương Vũ.

 

Bọn chúng giống như loài rắn độc ẩn nấp trong xó xỉnh tối tăm, tràn ngập ham muốn trả thù, một khi bị chọc giận thì sẽ cắn phập vào con mồi bất chấp mọi giá.

 

Còn tôi, con của kẻ thù khiến hắn “nhà tan cửa nát”, chắc chắn là đối tượng trả thù lý tưởng nhất của Trương Vũ.

 

Nỗi lo lắng của Đội trưởng Lý rất nhanh chóng trở thành hiện thực.

 

Một buổi chiều cuối tuần, Viện phúc lợi tổ chức cho bọn trẻ vui chơi ngoài sân.

 

Tôi đang ngồi một mình trên xích đu, đu đưa chậm rãi.

 

Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được một ánh nhìn khác thường rơi trên người mình.

 

Ngẩng đầu lên, tôi thấy một gã đàn ông lạ mặt đang đứng ở vệ đường đối diện Viện phúc lợi, cách một hàng rào sắt, đang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

 

Hắn rất gầy, ánh mắt thâm độc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiến tôi thấy vô cùng gai người.

 

Theo phản xạ, tôi cảm thấy sợ hãi, nhảy tót xuống khỏi xích đu rồi nấp ra phía sau cầu trượt.

 

Gã đàn ông đó không bỏ đi, hắn chỉ đổi góc nhìn, tiếp tục dùng ánh mắt như nhìn con mồi ấy chằm chằm theo dõi tôi.

 

Rất nhanh, bảo vệ của Viện phúc lợi cũng chú ý đến người đàn ông khả nghi này bèn tiến lại hỏi dò.

 

Gã đó không nói gì nhiều, chỉ nhìn tôi một cái thật sâu, rồi xoay người khuất dạng ở góc phố.

 

Tất cả những chuyện này, đều bị một cảnh sát mặc thường phục phụ trách bảo vệ tôi ngồi trong một chiếc xe không nổi bật ở đằng xa, nhìn thấy rành rành.

 

Tin tức lập tức bay đến tai Đội trưởng Lý ngay thời điểm đó.

 

Đội trưởng Lý buông bỏ mọi công việc đang dang dở, lập tức lái xe chạy đến Viện phúc lợi.

 

Nghe xong phần thuật lại của bảo vệ và người cảnh sát ngầm kia, sắc mặt chú trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy.

 

Chú biết, Trương Vũ đã đến rồi.

 

Con rắn độc ấy đã thè chiếc lưỡi nguy hiểm ra.

 

Viện phúc lợi không còn là nơi an toàn nữa.

 

Chú không thể chần chừ thêm, chú phải nhanh chóng hành động.

 

Tối hôm đó, Đội trưởng Lý không đi khỏi.

 

Chú ngồi bên cạnh giường của tôi, kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài.

 

Trong câu chuyện đó, có một hoàng tử nhỏ bị đi lạc, cậu ấy vừa cô đơn, vừa sợ hãi.

 

Sau đó, cậu gặp được một con cáo, con cáo ấy bảo với cậu rằng, trên thế giới này có một thứ gọi là “Sự gắn kết”.

 

Khi bạn tạo dựng nên sự gắn kết với một người, thì bạn sẽ không còn cô độc nữa, nhưng bạn cũng sẽ phải chịu trách nhiệm về người đó.

 

Kể xong câu chuyện, chú im lặng một lúc lâu.

 

Rồi chú xoa đầu tôi, bằng một giọng điệu vô cùng trịnh trọng mà tôi chưa từng nghe, nói với tôi:

 

“An An, chú muốn tạo ra sự gắn kết với cháu, được không?”

 

Tôi ngây thơ nhìn chú tỏ vẻ hiểu hiểu.

 

“Chú… muốn làm người nhà của cháu.”

 

“Từ nay về sau, chú sẽ làm người bảo vệ cháu, chăm lo cho cháu, được không?”

 

Trong mắt chú lấp lánh những ánh sao.

 

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhận ra, khuôn mặt lạnh lẽo của anh trai trong giấc mơ hình như đã không còn đáng sợ như vậy nữa.

 

Ánh trăng ngoài cửa sổ dường như cũng dịu dàng ấm áp hơn.

 

Tôi nhìn chú, nhìn người đàn ông đã xuất hiện vào khoảnh khắc tăm tối nhất của cuộc đời mình.

 

Tôi gật đầu thật mạnh.

 

Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, nhỏ xuống lòng bàn tay ấm áp của chú.

 

Ngày hôm sau, Đội trưởng Lý đã đệ trình lên cơ quan và Cục dân chính một bản báo cáo xin cấp phép đặc biệt.

 

Chú muốn nộp đơn trở thành người giám hộ hợp pháp của tôi.

 

Chú biết quyết định này đồng nghĩa với việc bản thân sẽ phải gánh vác một trách nhiệm vô cùng nặng nề.

 

Chú không chỉ phải đương đầu với vết thương sâu thẳm trong lòng tôi, mà còn phải luôn cảnh giác trước những mối nguy hiểm ẩn náu trong bóng tối từ Trương Vũ.

 

Nhưng chú không có chút do dự nào.

 

Bởi chú hiểu, đây không chỉ là đang thực thi chức trách của một người cảnh sát.

 

Mà còn là sự bảo vệ cho một đứa trẻ có được một cuộc đời trọn vẹn đầy ánh nắng và hi vọng vốn dĩ phải thuộc về nó.

 

16

 

Đơn xin phép của Đội trưởng Lý diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi.

 

Có lẽ vì tính chất quá đặc biệt của vụ án, hay cũng có thể do mọi người đều nhìn thấy sự tử tế tột cùng mà một người cảnh sát sẵn sàng trao cho một đứa trẻ bơ vơ.

 

Nửa tháng sau, tay tôi cầm cuốn hộ khẩu mới tinh, tay kia nắm chặt tay Đội trưởng Lý, bước ra khỏi Viện phúc lợi mà tôi đã gắn bó suốt nhiều tháng qua.

 

Ngoái đầu nhìn lại, cô cảnh sát hiền lành nọ cùng các thầy cô giáo trong Viện phúc lợi đều đứng trước cửa vẫy tay chào tạm biệt tôi.

 

Khóe mắt ai nấy đều rưng rưng đỏ hoe.

 

Tôi xoay người, cúi đầu thật sâu chào họ.

 

Từ giờ phút này trở đi, tôi tên là Lý An An.

 

Nhà của Đội trưởng Lý giống y hệt con người chú: giản dị và có phần cẩu thả.

 

Đó là một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ nhắn, trong phòng khách chất đầy những chồng hồ sơ và sách cao đến nửa người, còn trên sofa thì vứt lung tung chiếc áo cảnh sát mà chú quên giặt.

 

Không khí trong phòng thoang thoảng mùi khói thuốc và mùi chăn mền vừa phơi nắng.

 

Nơi đây chẳng có sự sạch sẽ lạnh lẽo sực mùi thuốc khử trùng như ngôi nhà cũ của tôi.

 

Thay vào đó, nó mang đến cho tôi cảm giác bình yên và an tâm đến lạ kỳ.

 

Có vẻ chú không giỏi chăm sóc người khác, đặc biệt là trẻ con.

 

Bữa sáng đầu tiên chú nấu cho tôi là hai quả trứng ốp la cháy đen thui và một ly sữa nóng hổi đến mức không thể nhấp nổi môi.

 

Chú cuống quýt xúc trứng ra đĩa, vừa gãi đầu vừa ái ngại cười:

 

“Cái này… An An à, chú… à không, lần đầu bố nấu ăn nên thế, lần sau chắc chắn sẽ tiến bộ hơn.”

 

Tôi ngước nhìn bóng lưng to lớn của bố, trên người đang đeo một chiếc tạp dề màu hồng in hình gấu nhỏ – món đồ bố đặc biệt mua ở siêu thị.

 

Tôi cầm đũa gắp một miếng trứng đen sì cho vào miệng.

 

Vị rất đắng, lại hơi mặn.

 

Nhưng tôi đã ăn hết sạch.

 

Tôi nói với bố: “Bố ơi, ngon lắm.”

 

Bố sững lại một chút, rồi nở một nụ cười rạng rỡ còn hơn cả ánh ban mai.

 

Cuộc sống mới của hai bố con bắt đầu trong bầu không khí vừa ngượng ngùng vừa ấm áp như thế.

 

Bố xin cho tôi vào một ngôi trường tiểu học tốt nhất gần đó.

 

Sáng nào cũng vậy, bố không thay đổi thói quen dậy sớm 30 phút để nấu cho tôi một bữa sáng dẫu không đẹp mắt nhưng chắc chắn là bổ dưỡng.

 

Sau đó, bố lái chiếc xe cảnh sát cũ kỹ đưa tôi đến tận cổng trường.

 

Mỗi buổi chiều, bố luôn là người phụ huynh có mặt sớm nhất ở cổng.

 

Bố thường cầm lấy cặp sách của tôi, quen tay xoa xoa mái tóc và hỏi xem hôm nay tôi học ở trường có vui không.

 

Cuối tuần, bố lại đưa tôi đến công viên, bảo tàng khoa học hoặc khu vui chơi.

 

Bố cố gắng hết sức để bù đắp lại cho tôi mọi niềm vui bình dị nhất thuộc về một đứa trẻ lên bảy.

 

Dưới sự chăm sóc của bố, nụ cười trên gương mặt tôi dần trở nên thường trực hơn.

 

Tôi bắt đầu kết bạn, hăng hái giơ tay phát biểu trong lớp.

 

Đêm đến, tôi vẫn thỉnh thoảng giật mình vì ác mộng.

 

Nhưng khi tỉnh dậy, nhìn thấy chiếc đèn bàn luôn được bật sáng trong phòng bố, nỗi sợ hãi trong tôi sẽ dần tan biến đi.

 

Tôi đã nghĩ những bóng tối quá khứ kia thực sự đã khép lại.

 

Tôi đã ngỡ cuộc sống mới của tôi và bố sẽ mãi êm đềm trôi qua như thế.

 

Cho đến một ngày nọ. Tôi đi học về và phát hiện một phong thư không đề tên người gửi cũng chẳng dán tem nằm trong hộp thư dưới lầu.

 

Phong thư màu trắng, bên trên viết những nét chữ ngoằn ngoèo cái tên mới của tôi: Lý An An (Nhận).

 

Sự tò mò thôi thúc tôi mở nó ra.

 

Bên trong tờ giấy viết thư không có lấy một chữ nào.

 

Chỉ có một tấm ảnh của tôi bị cắt ra từ báo chí và vò nát nhăn nhúm.

 

Chính là bức ảnh phóng viên chụp lén tôi ở trước cửa Viện phúc lợi.

 

Trên mặt tôi trong tấm ảnh bị ai đó dùng bút đỏ vẽ một dấu gạch chéo lớn.

 

Trái tim tôi khoảnh khắc ấy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, rơi thẳng xuống hầm băng lạnh lẽo.

 

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn quanh.

 

Trong khu phố người đi lại nhộn nhịp, hàng xóm niềm nở chào hỏi nhau, ánh hoàng hôn nhuộm lên mọi thứ một sắc vàng rực ấm áp.

 

Thế nhưng, tôi lại cảm thấy đâu đó trong một góc khuất, có một đôi mắt tẩm đầy nọc độc đang chằm chằm theo dõi mình.

 

Kẻ đó, hắn đã đến.

 

Gã đàn ông mà bố từng nhắc tới – kẻ còn đáng sợ hơn cả ác quỷ – hắn đã tìm ra tôi.

 

17

 

Tôi không kể với bố về bức thư ấy.

 

Tôi lén giấu nó vào ngăn trong cùng của cặp sách, như một bí mật dơ bẩn và đáng sợ.

 

Tôi không biết phải mở lời thế nào.

 

Tôi thấy bố mỗi ngày đều kiệt sức vì công việc, vì chăm sóc tôi.

 

Tôi không muốn bố phải lo lắng thêm nữa.

 

Tôi đã chọn cách bản năng nhất, cũng ngốc nghếch nhất của một đứa trẻ – giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

 

Nhưng những thay đổi của tôi sao có thể qua mắt được cặp mắt tinh tường của một người cảnh sát như bố.

 

Tôi trở nên trầm lặng, ít nói hơn trước.

 

Trên đường đi học về, tôi không còn ríu rít kể chuyện trường lớp với bố nữa.

 

Cuối tuần, tôi không đòi đi khu vui chơi mà chọn ở nhà đọc sách một mình.

 

Đêm đến, những cơn ác mộng càng lúc càng dày đặc. Tôi thường xuyên giật mình tỉnh giấc giữa đêm, trùm chăn kín mít và không dám phát ra tiếng động nào.

 

Cuối cùng, vào một buổi sáng cuối tuần nọ, bố không nấu đồ ăn sáng như mọi khi.

 

Bố kéo ghế ngồi bên giường và cứ thế lặng lẽ nhìn tôi.

 

Ánh mắt của bố rất phức tạp.

Chương trước Chương tiếp
Loading...