Thông tin truyện
Mùi Kẻ Xấu
Tôi có thể ngửi thấy mùi của những kẻ x/ấu.
Kẻ quen bạo hành gia đình luôn mang theo thứ mùi tanh ngọt như thịt sống để lâu ngày. Những tên đầu gấu ngoài xã hội thì ám đầy mùi khói th/uốc ẩm mục khó tả. Có người bước ngang qua tôi, chỉ cần hít một hơi, tôi đã biết trong lòng họ giấu thứ gì.
Khứu giác ấy chưa từng sai.
Lần này về quê nghỉ lễ, cả nhà quây quần bên mâm cơm, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp căn nhà nhỏ. Mùi sườn kho thơm lừng hòa với mùi canh ngô nóng hổi khiến khung cảnh trở nên bình yên như bao năm nay.
Nhưng ngay lúc tôi vừa cầm bát cơm lên, một mùi khác len lỏi vào khoang mũi.
Mùi sắt m/áu tanh nồng, lạnh buốt như gỉ sét lâu năm.
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Đó là mùi của kẻ từng gi*t người.
Tôi ngẩng đầu nhìn ba người trước mặt mình.
Bố đang cười hiền lành, vừa gắp sườn vừa giục tôi ăn nhiều hơn. Mẹ cẩn thận đổi đôi đũa sạch cho tôi như thể tôi vẫn còn là đứa trẻ năm nào. Anh trai bưng bát canh từ bếp đi ra, gương mặt ôn hòa quen thuộc khiến ai nhìn cũng thấy yên tâm.
Nhưng trong ba người ấy… có một người từng dính m/áu người.
Sống lưng tôi lạnh toát.
Mẹ vẫn không hề nhận ra sự bất thường của tôi. Bà cười tủm tỉm kể chuyện đi ăn cưới hôm qua, còn lấy điện thoại ra khoe ảnh một chàng trai được họ hàng giới thiệu xem mắt cho tôi.
“Tiểu Tần, mẹ thấy cậu này được lắm, con xem thử đi.”
Bố nghe vậy liền giật điện thoại xem trước. Ông nheo mắt vài giây rồi lắc đầu chê bai.
“Trông yếu xìu thế này sao xứng với con gái tôi được.”
Anh trai bật cười, đặt bát canh trước mặt tôi rồi nhẹ giọng nói:
“Tiểu Tần mới hai mươi tư tuổi thôi, có phải già đâu mà vội.”
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng quen thuộc.
Mọi thứ đều bình thường đến đáng sợ.
Nhưng mùi tanh lạnh kia vẫn quanh quẩn bên mũi tôi như một lời cảnh báo.
Ba năm trước, tôi từng ngửi thấy thứ mùi tương tự trên người chú Lý trong làng. Sau đó mọi người mới biết ông ta thường xuyên đ/ánh vợ. Hai năm trước, tôi đi ngang một ngôi làng hẻo lánh và ngửi thấy mùi mục rữa kỳ lạ. Chưa đầy một tháng sau, cảnh sát phá được ổ buôn m/a túy ở nơi đó. Một năm trước, tôi bắt gặp một gã đàn ông mang mùi khói th/uốc mốc meo khó chịu. Sau này hắn bị bắt vì dụ dỗ trẻ nhỏ.
Khứu giác của tôi chưa từng nhầm.
Tôi siết chặt đôi đũa đến trắng bệch đầu ngón tay.
Nhưng tôi không hiểu nổi.
Bố tôi cả đời hiền lành, trong làng ai có việc ông đều giúp đầu tiên. Mẹ nhát gan đến mức Tết không dám nhìn người ta c/ắt tiết gà. Anh trai thì nổi tiếng tử tế, bạn bè còn gọi anh là “trai ấm”.
Vậy rốt cuộc là ai?
Mùi tử khí ấy phát ra từ ai trong số họ?
Tôi cúi đầu giả vờ ăn cơm nhưng hoàn toàn không nuốt nổi. Hương thức ăn càng thơm thì mùi máu kia lại càng rõ ràng hơn.
Ngay lúc tôi đang căng thẳng đến nghẹt thở, bố bỗng đặt đũa xuống nhìn tôi.
“Tiểu Tần, con sao thế? Sắc mặt khó coi quá.”
Tim tôi đ/ập mạnh.
Trong khoảnh khắc ấy, mùi sắt gỉ quanh bàn ăn dường như nồng lên gấp bội.
Tôi cố gượng cười.
“Không sao đâu ạ, chắc tại ngồi xe lâu nên hơi mệt.”
Bố gật đầu rồi tiếp tục uống rư/ợu. Mẹ lo lắng bảo tôi ăn xong thì nghỉ ngơi sớm. Anh trai cũng dịu giọng khuyên tôi đừng thức khuya.
Tất cả đều bình thường.
Nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi lạnh người.
Đúng lúc đó, anh trai đứng dậy.
“Để anh đi lấy thêm canh.”
Anh vừa bước vào bếp, mùi máu quanh tôi bỗng nhạt hẳn đi.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Lẽ nào… là anh ấy?
Nhưng khi anh bưng canh quay lại, mùi tanh lạnh kia lập tức ập tới lần nữa, thậm chí còn rõ hơn ban nãy.
Tôi trợn mắt nhìn anh.
Không thể nào…
Anh trai ngồi xuống cạnh tôi, còn thuận tay gắp thêm thức ăn vào bát tôi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Mẹ phát hiện sắc mặt tôi tái nhợt liền đưa tay sờ trán.
Ngay khi bà tới gần, mùi sắt gỉ ấy cũng theo đó ùa tới.
Tôi buồn nôn đến mức phải lập tức né tránh.
Mẹ sững người.
“Sao thế?”
Bà vội rụt tay về, còn ngửi thử rồi cười ngượng.
“Ôi trời, chắc tay mẹ ám mùi tỏi nên con khó chịu.”
Tôi vội lắc đầu, cố nén nỗi sợ đang dâng lên trong lòng.
Không khí trên bàn ăn từ đó trở nên yên lặng kỳ lạ.
Bố mở điện thoại xem tin tức để phá tan bầu không khí. Giọng phát thanh viên vang lên từ màn hình:
“Đạo diễn nổi tiếng Từ Hưng Kha được cho là mất tích từ chiều hôm qua…”
Tôi khựng lại.
Tin tức này tôi có xem qua. Nghe nói ông ta tới vùng quê để tìm bối cảnh phim mới rồi đột nhiên biến mất. Trước khi mất liên lạc còn gửi tin nhắn cầu c/ứu cho trợ lý.
“Địa điểm cuối cùng đạo diễn Từ Hưng Kha xuất hiện là làng Ngư Ý, huyện A…”
Tôi ngẩng phắt đầu lên.
Đó chính là làng tôi.
Anh trai nhìn vẻ mặt tôi rồi chủ động giải thích:
“Trước khi em về, cảnh sát vừa tới hỏi chuyện xong.”
Tôi nghe mà cổ họng khô khốc.
Người mất tích xuất hiện ngay tại làng mình. Còn tôi lại ngửi thấy mùi của kẻ gi*t người trong chính gia đình mình.
Lẽ nào… Từ Hưng Kha đã ch/ết?
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:
“Cảnh sát hỏi gì vậy anh?”
Bố thản nhiên lau miệng.
“Cũng bình thường thôi, hỏi xem có ai gặp ông ta hay nghe thấy động tĩnh gì lạ không.”
Ánh mắt ông vô cùng tự nhiên, không hề né tránh.
Mẹ thì thở dài tiếc nuối:
“Nghe nói còn trẻ mà tài giỏi lắm, mong người vẫn bình an.”
Anh trai uống ngụm nước rồi cười nhạt.
“Đám nghệ sĩ nhiều người kỳ quặc lắm, biết đâu lại trốn đi tìm cảm hứng.”
Tôi nhìn từng người một.
Không ai lộ ra sơ hở.
Không ai giống hung thủ.
Nhưng mùi máu kia vẫn tồn tại rõ ràng đến đáng sợ.
Lần đầu tiên trong đời… tôi bắt đầu nghi ngờ chính khứu giác của mình.
...
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu