Thông tin truyện
Người Gõ Cửa Đêm Núi
Hồi tôi còn nhỏ, phía sau nhà có một con đường núi quanh co nổi tiếng nguy hiểm. Chỉ cần trời mưa hoặc sương xuống dày một chút là rất dễ xảy ra t/ai n/ạn. Người địa phương đi quen còn sợ, huống chi là tài xế nơi khác.
Ông nội tôi tên Tôn Đại Phúc, từng lái xe hàng hơn nửa đời người nên cực kỳ thông thuộc đoạn đường đó. Mỗi khi có tài xế lạ cần người dẫn đường qua núi, họ đều tìm đến ông.
Chiều hôm ấy, trời còn chưa tối hẳn thì một người đàn ông lạ bước vào sân nhà tôi.
Quần áo anh ta dính đầy bùn đất vàng khè, khuôn mặt tiều tụy như đã nhiều ngày không ngủ. Anh ta nhìn thấy tôi thì cười hỏi:
“Cháu ơi, ông cháu có nhà không? Chú muốn nhờ ông ấy lái xe giúp.”
Tôi nói ông bà đang lên núi nhặt củi, lát nữa mới về, rồi mang cho anh ta một cái ghế đẩu ngồi chờ.
Người đàn ông ngồi xuống, vừa lục túi vừa lẩm bẩm tìm th/uốc lá. Đúng lúc ấy, ông nội và bà nội tôi vác củi về tới sân.
Người đàn ông lập tức đứng bật dậy.
“Chú ơi, cuối cùng chú cũng về rồi. Cháu muốn nhờ chú dẫn xe qua núi.”
Nhưng phản ứng của ông nội khiến tôi rất bất ngờ.
Ông vừa nhìn thấy người đàn ông đã khựng lại vài giây, sau đó lạnh mặt nói:
“Con đường này anh không qua được đâu. Về đi.”
Tôi ngây người. Bình thường ai nhờ giúp, ông nội đều nhiệt tình. Chưa bao giờ tôi thấy ông lạnh nhạt như vậy.
Người đàn ông cũng sững sờ. Anh ta vội tiến tới nói mình do Trần Song giới thiệu đến, chỉ cần qua được ngọn núi này thì hậu tạ bao nhiêu cũng được.
Ông nội tôi chỉ híp mắt, giọng trầm xuống:
“Ta không dọa cháu. Muốn sống thì quay về.”
Nói xong, ông vác củi vào kho, không thèm nhìn thêm.
Người đàn ông đứng chết lặng giữa sân. Bà nội tôi thấy vậy liền khuyên:
“Chàng trai trẻ, tiền bạc không quan trọng bằng mạng sống.”
Người đàn ông cúi đầu, giọng nghẹn lại:
“Nếu chuyến hàng này không giao được… vợ cháu sẽ không có tiền chữa bệ/nh. Con trai cháu mới bảy tháng tuổi thôi.”
Nói đến đây, mắt anh ta đỏ hoe.
Ông nội tôi từ trong kho bước ra, lẳng lặng châm một điếu th/uốc lào rồi hỏi:
“Nếu ta không giúp, cháu định làm gì?”
Người đàn ông siết chặt tay.
“Vẫn lái.”
“Nếu ch*t trên núi, ít nhất bên vận tải còn bồi thường cho vợ con cháu một khoản.”
Không khí trong sân lập tức yên lặng.
Ngay lúc ấy, trời quang bỗng vang lên một tiếng sấm rất lớn.
Ông nội tôi ngẩng đầu nhìn trời, sắc mặt càng khó coi hơn.
Ông nói:
“Diêm Vương muốn lấy mạng cháu. Ta có đưa cháu qua được ngọn núi này, phía sau cháu cũng không qua nổi.”
Nhưng người đàn ông vẫn không chịu từ bỏ.
Cuối cùng, ông nội tôi thở dài:
“Muốn sống thì phải đi qua cửa tử.”
Người đàn ông lập tức gật đầu, nói cách nào anh ta cũng chịu.
Ông nội bảo bà nội gi3t một con gà trống lấy m/á/u, còn tôi chạy vào phòng phía đông lấy giấy vàng với bút lông ra.
Dưới ánh đèn dầu, ông nội dùng m/á/u gà vẽ kín bùa chú lên giấy vàng rồi hỏi tên tuổi, quê quán của người đàn ông.
Anh ta tên Trần Đại Sơn, ở tận thôn Đông Tây.
Nghe xong, ông nội nhíu chặt mày.
“Xa quá… cháu chưa chắc kịp quay về.”
Người đàn ông tái mặt hỏi phải làm sao.
Ông nội không trả lời, chỉ tiếp tục viết kín giấy vàng rồi cắt thành một bộ quần áo giấy nhỏ mặc lên người anh ta.
Xong xuôi, ông dặn:
“Ba ngày sau, trước khi mặt trời lặn, phải quay lại đây đ/ốt bộ giấy này trong sân.”
“Dù có chuyện gì xảy ra cũng phải về kịp.”
Người đàn ông liên tục gật đầu.
Sau đó ông nội dẫn anh ta rời khỏi nhà.
Tối hôm ấy, bà nội hầm thịt gà. Tôi ngồi chờ mãi vẫn không thấy ông nội quay về.
Qua hơn một tiếng, bà nội bắt đầu sốt ruột.
Bà bảo tôi ở nhà ăn cơm trước, còn bà lên núi tìm ông.
Trong sân chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi đứng cạnh nồi thịt gà vừa ăn vừa nghe tiếng gió ngoài sân thổi phần phật. Đúng lúc ấy, cửa sân vang lên tiếng gõ cộc cộc.
Tôi chạy ra hỏi ai.
Bên ngoài truyền vào giọng đàn ông khàn khàn:
“Có phải nhà ông Tôn Đại Phúc không? Tôi tìm ông ấy lái xe.”
Tôi mở cửa ra thì thấy một người đàn ông rất cao đứng dưới ánh trăng.
Khuôn mặt anh ta méo mó kỳ lạ, dính đầy đất vàng. Bên tai còn chảy m/á/u như vừa gặp va chạm cực mạnh.
Tôi nghĩ chắc là tài xế khác đến nhờ ông nội nên nói ông đang lên núi lái xe tải, lát nữa sẽ về.
Nhưng vừa nghe xong, sắc mặt người đàn ông lập tức biến đổi.
Anh ta trợn mắt, giọng đầy tức gi/ận:
“Tôn Đại Phúc đã hứa tối nay giúp tôi lái xe. Sao lại thất hứa?”
Ánh mắt ấy khiến tôi lạnh sống lưng.
Tôi vô thức lùi lại vài bước.
Người đàn ông cúi đầu cười lạnh:
“Không sao… tôi vào sân đợi ông ấy.”
Nói rồi, anh ta nhấc chân bước qua cửa.
Nhưng kỳ lạ là dù bước thế nào cũng không qua nổi ngưỡng cửa.
“Rầm… rầm…”
Mũi chân anh ta liên tục va vào bậc cửa phát ra tiếng động chói tai.
Tôi bắt đầu sợ hãi.
Dưới ánh trăng lạnh ngắt, tôi nhìn thấy thứ đất vàng trên mặt người đàn ông không phải bùn đất bình thường…
Mà giống hệt lớp đất từ những ngôi mộ mới đào.
Anh ta vẫn điên cuồng muốn bước vào sân, nhưng cơ thể như bị thứ gì đó vô hình chặn lại.
Khuôn mặt méo mó dần trở nên dữ tợn.
“Để tôi vào…”
“Cho tôi vào…”
Giọng nói khàn đặc vang lên giữa màn đêm khiến toàn thân tôi cứng đờ.
Đúng lúc ấy, phía sau lưng vang lên tiếng quát của bà nội:
“Cát Tường! Đóng cửa!”
Tôi giật mình lao tới đóng sầm cửa sân lại.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép kín, bên ngoài truyền đến một tiếng va chạm cực mạnh.
Cả cánh cửa rung lên bần bật.
Bà nội kéo tôi lùi ra xa rồi run giọng nói:
“Thứ ngoài kia… không phải người.”
Đêm hôm đó, ông nội mãi đến gần sáng mới quay về.
Ông vừa bước vào sân đã ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt trắng bệch như người mất hồn.
Ông nói…
Trần Đại Sơn đã ch*t từ trước khi tới nhà tôi rồi.
Chiếc xe tải của anh ta lật xuống vực ngay trên đường núi vào chiều hôm ấy.
Người đến sân nhà xin giúp đỡ…
Từ đầu đến cuối vốn không phải người sống.
...
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu