Thông tin truyện
Gương Đối Cửa
Gương từ xưa đã là thứ mang theo rất nhiều điều kiêng kỵ.
Người lớn tuổi thường nói, ban đêm nếu bất chợt nhìn vào gương, tuyệt đối đừng nhìn quá lâu.
Bởi có những lúc, trong gương sẽ không chỉ phản chiếu một mình bạn.
Mà còn có một “người khác” giống hệt bạn đang đứng phía sau.
Năm nhất đại học, tôi từng gặp một chuyện như vậy.
Bạn cùng phòng của tôi tên Mộng Phi Vũ, là kiểu thiên kim tiểu thư điển hình. Gia đình cô ấy rất giàu, cha mẹ đều làm ăn lớn, từ nhỏ đã sống trong môi trường cực kỳ coi trọng phong thủy.
Ngay ngày đầu tiên nhập học, Mộng Phi Vũ đã khiến cả ký túc xá chấn động.
Cô ấy gần như muốn thay mới toàn bộ đồ đạc trong phòng theo “quy tắc phong thủy” mà bản thân tin tưởng.
Từ rèm giường, chậu cây, vị trí bàn học cho đến hướng đặt dép, cô ấy đều muốn can thiệp.
Ban đầu chúng tôi còn nghĩ cô ấy chỉ thích cầu kỳ một chút. Nhưng càng tiếp xúc mới phát hiện, mức độ mê phong thủy của cô ấy đã gần như chạm tới trạng thái cực đoan.
Hôm đó, Mộng Phi Vũ đề nghị chúng tôi đưa ngày tháng năm sinh.
Cô ấy nói sẽ dựa theo bát tự để chọn “màu may mắn”, sau đó đặt may rèm giường riêng cho từng người như quà gặp mặt.
“Màu sắc liên quan đến vận khí đấy,” cô ấy nghiêm túc giải thích, “nếu dùng đúng màu hợp mệnh, mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.”
Nghe thì khá kỳ quặc, nhưng dù sao người ta cũng có ý tốt, vừa mới nhập học đã nhiệt tình tặng quà, từ chối thẳng mặt quả thật hơi khó xử.
Nhưng Cổ U lại là người đầu tiên lên tiếng.
“Xin lỗi, tôi không quen đưa ngày tháng năm sinh cho người khác. Rèm giường tôi sẽ tự mua.”
Giọng cô ấy rất nhẹ, nhưng thái độ vô cùng dứt khoát.
Cổ U là kiểu mỹ nhân khiến người khác vừa nhìn đã khó quên.
Cô ấy quanh năm mặc sườn xám kiểu cũ, không phải dạng cách tân đang thịnh hành mà là loại sườn xám cổ điển thực sự, mang theo cảm giác thanh lãnh và hoài cổ.
Khí chất trên người cô ấy rất đặc biệt.
Bình tĩnh, kín đáo, lại có cảm giác giống người bước ra từ một thời đại khác.
Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã cực kỳ có thiện cảm với Cổ U.
Thấy cô ấy từ chối, tôi cũng tranh thủ tìm cớ từ chối theo.
Nói thật, nếu chỉ là ngày sinh thì không sao, nhưng Mộng Phi Vũ lại yêu cầu cả giờ sinh chính xác, khiến tôi cảm thấy hơi rợn người.
Giống như toàn bộ thông tin cá nhân bị người khác nắm trong tay vậy.
Nghe tôi từ chối, Mộng Phi Vũ lập tức mất hứng.
Cô ấy vừa chỉnh bộ móng tay vừa nói đầy kiêu ngạo:
“Rèm nhà tôi là thợ may riêng làm thủ công, còn chọn hoa văn hợp mệnh cho từng người nữa. Không phải loại vài chục đồng mua ngoài chợ đâu.”
Khúc Văn Tâm nghe vậy thì sáng mắt.
Cô ấy lập tức lấy điện thoại gửi ngày tháng năm sinh cho Mộng Phi Vũ ngay tại chỗ.
Không lâu sau, rèm giường được mang tới.
Quả thật cực kỳ đẹp.
Màu đỏ sẫm sang trọng, vải dày mềm mại, bên trên còn đính những viên trân châu nhỏ, vừa nhìn đã biết giá không hề rẻ.
So với chiếc rèm bình thường của tôi và Cổ U, rèm của hai người họ đúng là nổi bật hơn hẳn.
Mộng Phi Vũ nhìn rèm của chúng tôi rồi cười nhạt:
“Tôi vốn muốn thống nhất đẳng cấp của cả ký túc xá cơ.”
Lời nói nghe rất nhẹ, nhưng sự chê bai trong đó gần như không thèm che giấu.
Sau khi sống chung một thời gian, tôi dần hiểu rõ tính cách của Mộng Phi Vũ.
Cô ấy cực kỳ bá đạo.
Có lẽ do được nuông chiều từ nhỏ nên luôn cho rằng bản thân đúng, người khác phải làm theo ý mình.
Một hôm, tôi mua một chậu xương rồng nhỏ đặt trên bàn học.
Kết quả lúc tôi đi thư viện về, chậu cây đã biến mất.
Thay vào đó là một chậu trúc phú quý xanh um.
Tôi lập tức đi hỏi Mộng Phi Vũ.
Cô ấy chẳng hề thấy mình sai, ngược lại còn vô cùng tự tin giải thích:
“Xương rồng là vật có gai nhọn, dễ gây khẩu thiệt thị phi. Tôi thay bằng trúc phú quý cho cậu là đang giúp cậu đấy.”
Tôi tức đến nghẹn lời.
Ai cần cô ấy giúp chứ?
Tôi chỉ muốn chậu xương rồng của mình thôi.
Thấy tôi nổi giận, Khúc Văn Tâm lại đứng ra giảng hòa:
“Chỉ là chậu cây thôi mà, với lại trúc phú quý còn đắt hơn ấy.”
Tôi thật sự không hiểu nổi logic đó.
“Đây là chuyện đắt rẻ à? Cô ấy tự ý vứt đồ của tôi mà không hỏi ý kiến đấy!”
Không ngờ Mộng Phi Vũ lại ra vẻ đắc ý:
“Thấy chưa? Tôi đã nói xương rồng dễ sinh khẩu thiệt mà. Giờ ứng nghiệm rồi đấy.”
Tôi tức đến mức suýt bật cười.
Đúng là kiểu ngụy biện khiến người ta cạn lời.
Khoảng thời gian sau đó, Mộng Phi Vũ còn làm ra đủ thứ chuyện kỳ quái hơn.
Cô ấy nói ký túc xá thiếu hỏa khí nên tự ý lắp lư hương rồi ngày nào cũng đốt hương trong phòng.
Mùi khói hun đến mức Khúc Văn Tâm phải đổi hướng ngủ.
Nhưng cô ấy vẫn chẳng dám than phiền câu nào.
Trong phòng chúng tôi, bốn người hoàn toàn là bốn kiểu tính cách khác nhau.
Tôi nóng tính nên thường xuyên cãi nhau với Mộng Phi Vũ.
Khúc Văn Tâm thì thích nịnh bợ người giàu.
Cổ U lại khác hẳn.
Cô ấy rất ít khi xen vào chuyện người khác, gần như lúc nào cũng giữ thái độ lạnh nhạt đứng ngoài.
Cho đến ngày Mộng Phi Vũ mua một chiếc tủ gương cực lớn về ký túc xá.
Cô ấy định lắp nó ngay bên cạnh cửa phòng.
Và lần đầu tiên, Cổ U phản ứng dữ dội đến vậy.
“Không được lắp ở đó.”
Giọng cô ấy lạnh hẳn xuống.
Mộng Phi Vũ bật cười:
“Tại sao?”
Cổ U nhìn vị trí bức tường rồi chậm rãi nói:
“Ký túc xá tọa Nam hướng Tây, cửa trước lệch với cửa sau, vốn đã phạm thế đối xung. Nếu đặt gương đối diện hướng Nam, lại vừa khéo nằm ngay vị trí Ngũ Quỷ Liêm Trinh Hỏa Tinh thì rất dễ chiêu tà.”
Cả căn phòng lập tức im lặng.
Bởi những gì Cổ U nói nghe còn chuyên nghiệp hơn cả Mộng Phi Vũ.
Mộng Phi Vũ cảm thấy bị thách thức ngay lập tức.
Cô ấy lạnh giọng phản bác:
“Cậu học được mấy câu phong thủy trên mạng rồi tưởng mình hiểu biết à? Gương đặt ở đó vừa hay phản sát khí, không những không chiêu tà mà còn trấn tà.”
Lần này, Cổ U cũng không nhịn nữa.
Cô ấy nhìn thẳng vào chiếc gương lớn rồi nói từng chữ:
“Gương vốn là vật chiêu tà. Đặc biệt là loại gương lớn phản chiếu toàn thân thế này. Với một số thứ… gương giống như nơi trú ngụ.”
Không hiểu vì sao, lúc đó tôi đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
Cổ U tiếp tục:
“Nếu đặt sai vị trí, nhẹ thì gặp tà khí, nặng thì dẫn lệ quỷ vào nhà.”
Khúc Văn Tâm nghe xong thì mặt trắng bệch.
Nhưng Mộng Phi Vũ hoàn toàn không tin.
“Tôi cứ lắp đấy thì sao?”
Nói xong, cô ấy quay sang hỏi chúng tôi đứng về phe ai.
Khúc Văn Tâm đương nhiên lập tức chọn đứng về phía Mộng Phi Vũ.
Đến lượt tôi, tôi do dự một lúc rồi nói thật:
“Tôi không hiểu phong thủy, nhưng đặt cái gương to đối diện cửa đúng là hơi đáng sợ. Đêm đi vệ sinh quay về mà thấy bóng người trong gương chắc tôi giật mình chết mất.”
Nghe vậy, Mộng Phi Vũ chỉ cười khẩy.
“Hai bên hòa nhé.”
Sau đó cô ấy quay sang hỏi người thợ lắp đặt:
“Nếu hôm nay lắp xong, tôi trả chú gấp đôi tiền công.”
Người thợ vừa nghe đến gấp đôi lập tức vui vẻ đồng ý.
Ông ta còn quay sang cười nhạo chúng tôi:
“Mấy cô gái trẻ đúng là mê tín. Chỉ là cái gương thôi mà làm như có ma thật ấy.”
Nói xong, ông ta bắt đầu khoan tường.
Tiếng khoan vang lên chói tai trong căn phòng nhỏ.
Không ai để ý rằng, từ lúc chiếc gương được dựng lên, sắc mặt của Cổ U đã trở nên khó coi đến cực điểm.
Cô ấy nhìn chăm chăm vào mặt gương, giống như đang nhìn thấy thứ gì đó mà chúng tôi không thấy.
Mà điều đáng sợ nhất là…
Đêm hôm đó, tôi thật sự nhìn thấy trong gương có hai người.
...
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu