Thông tin truyện
Người Mẹ Pháp Y
Mẹ tôi là bác sĩ pháp y. Trong một lần đi chợ, bà phát hiện trên sạp thịt heo có lẫn thịt người.
Sau khi báo án, việc đầu tiên mẹ làm không phải gọi cho tôi.
Mà là gọi cho em họ tôi để dặn nó khóa cửa cẩn thận, mấy ngày tới tuyệt đối đừng ra ngoài.
Đồng nghiệp bên cạnh nghe vậy liền nhắc:
“Cô cũng nên gọi cho Niệm Niệm đi.”
Sắc mặt mẹ lập tức lạnh xuống.
“Nó ch*t rục ngoài đường càng tốt.”
“Tôi cả đời này cũng không muốn gặp lại nó.”
Nghe tới đó, tôi bật cười chua chát.
Bởi vì lúc ấy tôi đang đứng ngay bên cạnh mẹ.
Chỉ tiếc là bà không nhìn thấy tôi nữa rồi.
Càng không biết rằng… đống thịt vụn nằm trong khay inox chờ bà giám định, vốn từng là một phần cơ thể của chính con gái ruột bà.
Hiện trường bị phong tỏa rất nhanh.
Toàn bộ khu bán thịt trong chợ bị cảnh sát chặn lại, khách mua hàng bị giải tán sạch sẽ. Mùi tanh của má/u sống hòa lẫn mùi thịt heo khiến người ta buồn nôn.
Trong thùng rác dưới quầy, cảnh sát còn phát hiện một đống mỡ vàng nhầy nhụa.
Thoạt nhìn giống mỡ gà bình thường.
Nhưng mẹ chỉ nhìn vài giây đã nhận ra đó là mô mỡ người.
Đội trưởng Hình lập tức có mặt.
Ông là đồng nghiệp cũ của mẹ, cũng là hàng xóm sống cạnh nhà tôi suốt hơn hai mươi năm.
Thấy ông xuất hiện, mẹ khẽ thở phào.
“Lão Hình, lần này phiền phức lớn rồi.”
Đội trưởng Hình nhíu chặt mày.
“Phát hiện thi thể vụn ngay giữa chợ dân sinh… chuyện này mà lộ ra ngoài thì cả thành phố sẽ loạn.”
Mẹ gật đầu, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Ít nhất phải mất hai ngày mới tách xong mô người với mô động vật.”
Tôi đứng cạnh nhìn bà cúi đầu xử lý mẫu vật, trong lòng lại thấy yên tâm khó hiểu.
Với năng lực của mẹ…
Chắc chắn bà sẽ tìm được hung thủ.
Đội trưởng Hình bảo mẹ ở lại cục tăng ca mấy ngày.
Mẹ lấy điện thoại ra gọi cho em họ tôi.
Giọng bà lập tức dịu xuống hẳn.
“Vân Nhu, mẹ mấy hôm nay phải trực ở cục.”
“Con nhớ khóa kỹ cửa nhé, có việc thì tìm chú Vương đối diện.”
Nghe bà dặn dò từng chút một, tim tôi chợt nhói lên.
Ba năm rồi…
Đó là giọng nói dịu dàng mà tôi chưa từng được nghe lại nữa.
Sau khi cúp máy, đội trưởng Hình mới thử lên tiếng:
“Không gọi cho Niệm Niệm à?”
Mặt mẹ lập tức tối sầm.
“Đừng nhắc tới nó.”
“Nó chính là hung thủ git cht lão Tô.”
Nghe câu đó, linh h/ồn tôi như bị ai bóp nghẹt.
Dù đã ch*t rồi…
Tôi vẫn thấy đau.
Ba năm trước, sau một trận cãi nhau lớn với em họ, tôi bỏ nhà đi giữa đêm mưa.
Bố lo lắng lái xe đi tìm tôi.
Kết quả trên đường xảy ra t/ai n/ạn.
Ông mất ngay tại chỗ.
Từ hôm ấy, mẹ coi tôi như kẻ sát nhân.
Bà đuổi tôi khỏi nhà.
Cũng từ đó, tôi không còn nhà để về nữa.
Người duy nhất chịu cưu mang tôi là bà ngoại.
Bà vốn đã bất hòa với mẹ nhiều năm, sau khi nhận nuôi tôi thì quan hệ hai người hoàn toàn cắt đứt.
Nhưng dù vậy…
Tôi vẫn luôn mong một ngày mẹ tha thứ cho mình.
Chỉ tiếc, tới lúc tôi thật sự ch*t rồi, mẹ vẫn còn hận tôi đến tận xương tủy.
Hai ngày tiếp theo, mẹ gần như không chợp mắt.
Bà cùng đồng nghiệp liên tục phân loại mô người, xương vụn và nội tạng lẫn trong đống thịt ngoài chợ.
Kết quả cuối cùng khiến toàn bộ phòng giám định im lặng.
Chỉ một phần tư số thịt được tìm thấy là của con người.
Phần còn lại… đã biến mất.
Không ai dám nghĩ số còn lại đã đi đâu.
Nếu thật sự bị đem bán rồi lọt lên bàn ăn…
Cả thành phố sẽ chấn động.
Đội trưởng Hình nhìn chằm chằm đống hồ sơ rồi khàn giọng hỏi:
“Có tìm được manh mối gì không?”
Mẹ lấy ra một túi vật chứng.
Bên trong là một mảnh da nhỏ có vết s/ẹo cũ.
“Nạn nhân có vết s/ẹo ở mắt cá chân.”
“Nếu đối chiếu DNA sẽ mất thời gian, nhưng vết s/ẹo này có thể giúp xác nhận thân phận nhanh hơn.”
Tôi nhìn chằm chằm mảnh da kia, gần như muốn bật khóc.
Đó là mắt cá chân của tôi.
Vết s/ẹo ấy có từ hồi nhỏ.
Ngày đó tôi ngồi sau xe đạp chú Hình, chân vô tình bị cuốn vào bánh xe nên để lại sẹo tới tận bây giờ.
Đội trưởng Hình cũng nhận ra.
Ông lập tức ngẩng đầu nhìn mẹ.
“Niệm Niệm hình như cũng có vết s/ẹo ở mắt cá…”
Nhưng chưa để ông nói hết, mẹ đã lạnh lùng ngắt lời.
“Lão Hình.”
“Anh đừng cố hòa giải nữa.”
“Hễ nghĩ tới nó là tôi lại nhớ tới cái ch*t của lão Tô.”
“Tôi không bao giờ tha thứ cho Tô Niệm.”
Không khí trong phòng đông cứng.
Tôi cúi đầu bật cười.
Thì ra tới tận bây giờ…
Mẹ vẫn hận tôi như vậy.
Tôi bị người ta phanh thây, băm nát thành từng mảnh rồi đem bán ngoài chợ.
Có lẽ trong mắt mẹ…
Đó chính là báo ứng.
Tối hôm ấy, sau khi rời cục cảnh sát, điện thoại mẹ đột nhiên reo lên.
Là bà ngoại gọi tới.
Giọng bà run dữ dội:
“Bội Lâm… Niệm Niệm mất tích rồi.”
Tim tôi lập tức thắt lại.
Tôi không dám tưởng tượng nếu bà biết tôi đã ch*t sẽ đau lòng thế nào.
Nhưng mẹ chỉ lạnh nhạt cười nhạt.
“Nó lại giở trò trẻ con thôi.”
Bà ngoại nghẹn giọng:
“Nhưng ba ngày rồi mẹ không liên lạc được với con bé…”
Mẹ bỗng nổi gi/ận:
“Tôi đã nói đừng nhắc tới cái đồ tai họa đó trước mặt tôi nữa!”
Nói xong bà cúp máy.
Rồi thẳng tay kéo bà ngoại vào danh sách đen.
Tôi đứng phía sau nhìn mẹ rất lâu.
Linh h/ồn lạnh ngắt như chìm xuống nước đá.
Từ đầu tới cuối…
Mẹ chưa từng nghĩ rằng người đang nằm trên bàn giải phẫu có thể là tôi.
Bà càng không biết…
Hung thủ thật sự lúc này vẫn đang ở ngay trong nhà bà.
Sau khi về tới nhà, mẹ thay giày rồi đi thẳng tới cửa phòng em họ tôi.
Giọng bà dịu dàng hẳn xuống.
“Vân Nhu.”
“Mẹ về rồi.”
Mà ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra…
Tôi nhìn thấy trên cổ tay em họ mình.
Đang đeo chiếc vòng bạc của tôi.
Truyện cùng tác giả
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Dị Giới
- Xuyên Không
- Đam Mỹ
- Hài Hước
- Ngược
- Đô Thị
- Khác
- Đoản Văn
- Sủng
- Lịch Sử
- Huyền Huyễn
- Trọng Sinh
- Phương Tây
- Linh Dị
- Dị Năng
- Mạt Thế
- Trả Thù
- Đang cập nhật
- Hiện Đại
- HE
- Hệ Thống
- Cung Đấu
- Nữ Cường
- Vả Mặt
- Ngọt
- Hư Cấu Kỳ Ảo
- Gia Đình
- Kinh Dị
- Thanh Xuân Vườn Trường
- Quy Tắc
- Ngược Nam
- Chữa Lành
- Học Đường
- Truy Thuê
- Tiểu Thuyết Sảng Khoái
- Hành động
- Tâm lý
- Trinh thám
- Tâm lý
- Bi kịch
- Hồi hộp
- Kịch tính
- Sảng Văn
- Ngược tâm
- Báo thù
- Gia đấu