Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vật Thế Thân
Chương 3
Thế thì chẳng phải trong phủ chỉ còn lại vài người chúng ta thôi ư?
Cô gia ôn tồn nói: "Sớm muộn gì cũng phải giải tán thôi. Sau khi chúng ta thành thân, ta dự định đưa nàng về kinh bái kiến phụ mẫu. Những ngày còn lại... ban đêm không tiện, còn ban ngày thì cứ thuê tạp dịch đến làm thay là được."
Ta không biết nói gì, đành theo quản gia đưa mọi người ra cửa.
Trong phủ hoàn toàn tĩnh mịch, thậm chí còn u tịch hơn cả ban đêm.
Ta rùng mình, chủ động bắt chuyện: "Quản gia, chuyện tối qua, cảm ơn ngươi."
Ông ta im lặng gật đầu.
Tôi ngập ngừng một lát: "Họ đi hết rồi, đêm xuống chẳng có ai hầu hạ, liệu có bất tiện không ạ?"
Quản gia đáp: "Ban đêm cô gia ngủ không yên, giấc ngủ rất nông. Trong phủ Quý gia, đêm đến vốn không cho phép người lạ đi lại tùy tiện."
Thì ra là vậy.
"Bên cạnh cô gia không bao giờ cần người hầu hạ ư?"
Bước chân quản gia khựng lại một chút.
"Trước đây từng có… Người đó ham c.ờ b.ạ.c, lại táy máy tay chân nên đã bị cô gia đuổi đi rồi."
Giọng nói không chỉ trầm xuống, nhìn thần sắc ông ta, còn thoáng lộ vẻ đau buồn.
"T.ử Anh?" Vừa trở vào chính sảnh, cô gia đã gọi ta.
Quản gia quay người rời đi, bóng lưng già nua, cô quạnh.
Ta vào nhà, thấy cô gia đang uống t.h.u.ố.c, chiếc lọ miệng tròn trên đó toàn là chữ Tây.
Ta vội vàng rót trà cho hắn.
"Nàng và quản gia trò chuyện gì bên ngoài thế?"
Giọng cô gia vẫn nhàn nhạt, không nghe ra chút cảm xúc nào.
"Chỉ là trò chuyện phiếm thôi ạ. Cô gia, sức khỏe chàng thế nào rồi?"
Cô gia lắc đầu: "Không sao, chỉ là bệnh cũ thôi."
Hắn nhìn ta từ đầu đến chân: "Còn nàng?"
"Thiếp ư? Thiếp không sao cả."
Trong mắt hắn thoáng hiện vẻ nghi ngờ rồi biến mất nhanh ch.óng, đoạn gật đầu nói: "Nàng cũng giống Thiên Lang, đều là người thân thể khỏe mạnh, chẳng giống phủ Quý gia, toàn là kẻ ốm yếu."
Ta lập tức nghẹn lời.
Từ lúc vào phủ, đây là lần đầu tiên cô gia nhắc tới tiểu thư.
Hắn nhấp một ngụm trà.
"Hai người thân thiết lắm nhỉ, sao nàng lại đến Nhạc gia?"
Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu.
Ta bình thản trả lời: "Quê thiếp gặp nạn đói, phụ thân dắt thiếp và đệ đệ đi lánh nạn, đi ngang qua trấn Xuân Phong thì đói đến mức không đi nổi nữa.”
“Phụ thân dẫn thiếp ra chợ, cắm một nhành cỏ lên đầu, vừa hay lúc đó quản gia Nhạc giá đang chọn nha hoàn."
Thời gian trôi qua đã lâu, giờ nghĩ lại cũng chẳng thấy đau lòng nữa.
Cô gia thở dài một tiếng.
Ta tiếp lời: "Sau khi lão phu nhân qua đời, tiểu thư cứ lặng thinh chẳng gặp ai, lão gia sợ nàng ấy u uất nên mua cho nàng ấy mấy nha hoàn lanh lợi về hầu hạ.
“Mua bốn người, nhưng tiểu thư chỉ giữ lại mình ta, nói rằng ta ít nói, không làm nàng ấy cảm thấy phiền hà."
Ta bất giác mỉm cười.
Cô gia chằm chằm nhìn ta.
"Dung mạo nàng ưa nhìn thế này, sao vẫn chưa gả chồng?"
Ta lắc đầu.
"Trước đây cũng có một người bạn của lão gia tới nhà làm khách, thấy ta thì ưng ý, lão gia lập tức hứa gả. Chỉ tiếc là, tối hôm trước ngày hành lễ, vị lão tiên sinh đó lại ngã xuống hố phân mà c.h.ế.t đuối."
Cô gia gật đầu, như đang trầm tư, im lặng hồi lâu rồi ngài đổi giọng: "Tiểu thư nhà nàng... ta nói là Thiên Lang ấy, thơ văn thế nào?"
Ta thẳng thắn đáp: "Trong nhà mời không ít lão sư đến dạy, tiểu thư cái gì cũng học, cổ thi cho đến chữ Tây, nhưng chẳng môn nào ra hồn cả."
Cô gia bật cười: "Nàng thật thà quá đấy. Ta thấy nàng cũng biết chữ mà nhỉ?"
Ta vội vàng giải thích: "Đó là lời lão sư nói thôi ạ. Thiếp biết không nhiều chữ, lúc tiểu thư đọc thơ, thỉnh thoảng cũng dạy thiếp học thuộc vài câu."
"Ồ?" Cô gia tỏ vẻ hứng thú: "Vậy nàng đọc vài câu nghe xem nào?"
Ta nghĩ ngợi một lát, chọn bài mình nhớ rõ nhất.
"Hàn vũ liên giang dạ nhập Ngô, bình minh tống khách Sở sơn cô..."
Cô gia ngắt lời ta: "Nàng có biết bài thơ này nghĩa là gì không?"
Tất nhiên là biết rồi.
"Ta từng hỏi tiểu thư, nàng ấy bảo: vế trước nói về cái lạnh của mưa sông, còn 'Bình Minh' và 'Sở Sơn' ở vế sau là đôi chủ tớ, tiễn Bình Minh đi rồi thì chỉ còn lại Sở Sơn cô đơn lẻ bóng, nàng ấy phải đi mua nha hoàn khác thôi..."
"Ha..." Cô gia cười đến mức mắt rưng rưng, liên tục xua tay: "Tiểu thư của nàng, thơ văn quả thật không ra làm sao cả. Hai câu này là để tiễn biệt bạn hữu, biểu đạt tình cảm không nỡ rời xa, câu sau đó là danh cú thiên cổ 'Lạc Dương thân hữu như tương vấn, nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ' đó."
"Thì ra là vậy." Ta vỡ lẽ ra.
Cô gia như chợt nhớ ra điều gì, nụ cười nhanh ch.óng tắt ngấm.
Ngồi lặng lẽ bên nhau một lát, ta phá vỡ sự im lặng: "Tại sao ban đầu cô gia lại muốn cầu hôn tiểu thư?"
Cô gia khựng lại, cười nói: "Có một ngày ta ra ngoài tản bộ, đi đến dưới gốc cây phù dung thì gặp Thiên Lang. Lúc đó chỉ thoáng gặp gỡ, một ánh nhìn mà kinh hồng vạn dặm… Sau khi tiểu thư nhà nàng nhận được lời cầu hôn thì phản ứng thế nào?"
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Tất nhiên là vui mừng rồi. Lúc công t.ử mới chuyển tới, ai nấy đều đồn rằng trong trấn có công t.ử của một vị quan lớn kinh thành tới. Các bà mối bận đến mức chẳng rời chân khỏi đất, nhà nào có nữ nhi cũng đều muốn kết mối nhân duyên này."
Cô gia cười cười lắc đầu, lấy từ trong n.g.ự.c ra một vật.
Mí mắt ta giật nhẹ, nhận ra ngay món đồ đó. Là di vật của mẫu thân tiểu thư. Một chiếc lược ngọc, thứ mà trước kia ngày nào người cũng dùng.
"Thấy hai người trước kia thân thiết như vậy, ta cũng yên tâm giao lại món đồ này cho nàng. Ngày mai thành thân, vì là tục huyền nên cần phải đến trước mộ của Thiên Lang để 'từ linh'. Theo quy củ, trên người nàng phải mang theo di vật của người đã khuất mới được. Sau này, nàng cứ giữ chiếc lược này lấy làm kỷ vật nhé."
Ta cố hết sức kiềm chế, đưa tay nhận lấy chiếc lược.
Bày vẽ lâu như vậy, hóa ra là vì chuyện này. Xem ra đây chính là thứ mà vị hòa thượng nói để "dẫn lối" cho vong hồn.
Cô gia nhíu mày, dường như lại bắt đầu đau đầu.
"Ta về phòng nghỉ ngơi đi, dưỡng sức cho tốt. Nàng và Thiên Lang tình như tỷ muội, nàng ấy thấy cuối cùng nàng cũng có nơi có chốn, chắc hẳn cũng sẽ vui lòng."
Ta hơi dừng lại: "Cô gia, thế chàng có huynh muội nào không?"
Cô gia sững sờ, ánh mắt đờ đẫn.
"Ta ư? Trước kia vốn có một người hầu nhỏ cùng lớn lên... nhưng hắn không nên thân, đã bị quản gia đuổi đi rồi."
Ta hành lễ rồi xoay người rời đi, cô gia ngồi ngẩn ngơ, chẳng biết đang suy tính điều gì.
Đến đêm, A Hương cả ngày không thấy bóng dáng cuối cùng cũng xuất hiện, vẻ mặt mệt mỏi giúp ta trải giường.
Ta chẳng hề buồn ngủ, đang muốn tìm người nói chuyện.
"A Hương, tên thật của ngươi là Diệp Du Hương, đúng không?"
A Hương tỏ vẻ tâm trí treo ngược cành cây: "Vâng, tiểu thư hỏi chuyện đó làm gì ạ?"
Ta cười cười lắc đầu: "Không có gì, người có tuổi rồi thường hay đãng trí, gặp chuyện gì cũng muốn xác nhận lại cho chắc, sợ nhớ nhầm."
Ta lại hỏi nàng ta: "Ngươi đã cắt được tóc của người trong mộng chưa?"
A Hương co rúm người lại, như thể vừa bị thứ gì đó làm bỏng.
"Tiểu thư ngủ sớm đi, sáng mai nô tỳ lại đến."
Nói xong, nàng ta chạy biến ra ngoài như bị ma đuổi.
Chà, ta nắm c.h.ặ.t chiếc lược ngọc rồi nằm xuống.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào, bóng cây trên tường vặn vẹo đổ nghiêng, trông như vô số oan hồn dã quỷ đang lởn vởn bên ngoài.
Ta ép bản thân phải nhắm mắt lại. Mọi chuyện đều trông chờ vào ngày mai.
Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Pháp sư nói, nắng gắt giữa trưa đi "từ linh" thì sẽ không dễ bị vong hồn đeo bám.
Có vài nữ nhân, cho dù đã khuất, vẫn không cam lòng để phu quân cưới người khác.
Cô gia đang đợi ở chính sảnh.
Ta mặc áo cưới đỏ rực, trùm khăn voan, được A Hương dìu đi, đoàn người rầm rộ kéo nhau đi bộ đến trước mộ.
Bên ngoài nắng rọi khắp nơi, nhưng trong rừng lại sương mù dày đặc.
Bày biện lễ vật, tiền giấy, ta ôm c.h.ặ.t chiếc lược ngọc.
Pháp sư lập đàn, miệng lầm rầm niệm chú. Giấy vàng bay lả tả khắp không trung.
Giờ đã là đầu đông, tiếng gió gào thét như tiếng người oán than, nức nở.
A Hương sợ hãi co rúm lại, nép sát vào ta hơn.
Ta thấy nàng ta run rẩy, cũng là để trấn an bản thân: "Đừng sợ, sắp xong rồi."
Lúc về có thể ngồi kiệu.
Trước khi lên kiệu, A Hương bên cạnh đột nhiên quay đầu lại: "Gì thế?"
Ta cũng quay đầu theo, đám phu kiệu đều đã đứng chỉnh tề hai bên, phía sau chẳng còn bóng người nào, chỉ có làn sương mù tĩnh mịch giữa rừng cây.
"Sao vậy?" Ta hỏi.
A Hương lảo đảo bước chân, run rẩy nói: "Tiểu thư ơi, hình như lúc nãy có người nói chuyện."
Mặt ta trắng bệch: "Chắc ngươi nghe nhầm rồi, mau đi thôi."
Đi được nửa đường, chiếc kiệu bỗng dừng lại.
Ta cố giữ bình tĩnh: "Lại chuyện gì nữa?"
Phu kiệu đáp: "Có người chặn kiệu ạ."
Ta vén rèm, một bóng người quen thuộc đang đứng chắn trước kiệu.
"Tiểu thư, là nô đây."
Tôi thở phào nhẹ nhõm: Hóa ra là Lý quản gia của phủ Nhạc gia.
Lý quản gia bước lên một bước, khom lưng đưa một chiếc hộp nhỏ tới.
"Đây là quà mừng người hầu trong phủ góp tiền mua tặng tiểu thư, chúc tiểu thư sau này mọi sự như ý."
A Hương nghi hoặc nhìn qua nhìn lại.
Ta mở hộp ra.
Là một chiếc trâm vàng. Khi cầm trên tay thử, chỉ cảm thấy sức nặng không hề nhẹ.
"Mọi người thật có lòng."
Ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một phong thư.
"Ta từng đến miếu Thành Hoàng cầu duyên, nay đã được toại nguyện, Lý quản gia giúp ta đi một chuyến, trả lễ nguyện này nhé."
Lý quản gia nhận lấy lá thư rồi lui sang một bên.
Đi thêm một lát, cuối cùng cũng về tới phủ Quý gia.
Vì là tục huyền nên mọi thứ đều giản tiện. Bái đường, náo phòng, uống rượu hợp cẩn, tất cả đều miễn hết.
Chỉ mời vài bàn tiệc những người nổi tiếng trong trấn và vài người bạn, gọi là "hội thân".
Tất nhiên ta không dám phản đối, một nha hoàn thành thân thì có tư cách gì đòi hỏi tiệc tùng linh đình chứ.
Bên ngoài đang uống rượu ăn tiệc, ta ngồi trên giường cưới, ruột gan nóng như lửa đốt.
Cuối cùng, không khí ồn ào bên ngoài cũng tản đi, ta quay sang bảo A Hương: "Ngươi đi tìm quản gia, hỏi xem có ai từ phủ Nhạc gia đến không, ta muốn hỏi thăm sức khỏe của phụ thân."
A Hương vừa ra khỏi cửa, ta lập tức vén khăn voan xuống giường.
Vận may không tệ, tạp dịch trong bếp đã tan làm hết, không một bóng người.
Theo lời hòa thượng, chỉ cần đốt nó trước giờ Tý là được. Lửa trong bếp vẫn chưa tắt hẳn, ta vội vàng lấy món đồ kia ném vào trong.
"Tiểu thư, tiểu thư đang làm gì thế?"
Ta giật b.ắ.n mình, quay đầu lại, lão quản gia đứng sừng sững ở cửa, cười như không cười.
Ông ta nhìn đống lửa rồi lạnh lùng nói: "Chỉ đốt đồ thì chẳng ích gì đâu, chừng nào người còn đó thì sớm muộn gì cũng vẫn sẽ hại tiểu thư thôi. Nhưng tiểu thư yên tâm, nô có thể giúp tiểu thư."
Ông ta dừng lại một giây, bất ngờ hét toáng lên, tiếng kêu khàn đặc thốt ra từ cuống họng: "Cô gia! Cô gia!"
Ta kinh hãi, định bỏ chạy.
Lão già chắn ngang, chặn lối thoát, một tay kéo c.h.ặ.t lấy ống tay áo ta.
Cô gia nhanh ch.óng chạy đến, nhìn thấy ta và lão quản gia đang giằng co. Hắn còn nhìn thấy gói đồ đang cháy trong bếp lửa. Gương mặt nho nhã ấy lần đầu tiên lộ ra vẻ hung ác.