Vật Thế Thân

Chương 2



Có kẻ l.ừ.a đ.ả.o nào lại kiên trì đến mức này sao?

 

Ta bất giác cảm thấy bất an.

 

"Sư phụ, ta cũng đang muốn tìm ngươi đây. Chuyện ban ngày, ngươi có thể nói rõ hơn được không?"

 

Vẻ mặt vị hòa thượng trở nên nghiêm trọng.

 

"Nén hương gãy vì Bồ Tát do người sống cúng bái không chịu nhận sự quỳ lạy của kẻ âm hồn không đầy đủ. Nữ thí chủ, ta thấy ấn đường thí chủ tối sầm, đi đứng tâm thần bất định, đa phần là đã mất đi thiên hồn rồi."

 

Thật là một tên hòa thượng vô lễ.

 

Gần đây tinh thần quả thực tinh thần ta có phần sa sút, nhưng chỉ dựa vào điểm này mà nói ta mất hồn phách thì quả là khiên cưỡng.

 

Vị hòa thượng nhìn sắc mặt ta, tiếp tục nói: "Hương gãy đầu, vết cắt ngay ngắn, tuyệt đối không thể sai được. Nếu đơn thuần chỉ là đoạt mạng thì không cần phiền phức đến vậy. Nhưng nếu là để cúng bái cho việc 'mượn xác hoàn hồn' thì bắt buộc phải làm cho hồn phách người đó héo mòn trước, nên ta mới suy đoán như thế.”

 

“Thí chủ, xin hỏi trong phủ có ai mới qua đời không? Trong đám tang, ngươi có thay người khác chịu tang hay đỡ linh cữu không?"

 

Tim ta đập thắt một nhịp.

 

Tiểu thư đột ngột qua đời, lão gia cũng đổ bệnh không dậy nổi. Ta đã được ông nhận làm nghĩa nữ, cùng với nữ tế đỡ linh cữu cho tiểu thư...

 

Ta ngập ngừng nói: "Người đỡ linh cữu cho người thân đâu có hiếm, có gì lạ đâu chứ."

 

Lông mày vị hòa thượng lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

"Chỉ đỡ linh cữu thôi thì không sao, nhưng nếu còn làm cả tục nhảy quan thì đại sự không ổn rồi."

 

Ngày đưa tang, ta làm theo chỉ dẫn của pháp sư. Tay cầm kiệu giấy, đeo túi vải đựng tiền âm phủ, đi vòng quanh quan tài ba vòng, sau đó bỏ túi vải vào trong quan tài cùng hạ táng.

 

Đó chính là tục nhảy quan.

 

Nghe ta nói xong, vị hòa thượng vội vàng hỏi: "Trong túi vải ngoài tiền âm phủ ra thì còn có tờ giấy ghi tên không? Chẳng hạn như 'người đeo túi là ai đó', thí chủ có nhớ đã viết tên ai không?"

 

Ta nhớ chứ, trước đó ta còn lén mở ra xem.

 

"Đương nhiên là... tên ta, không đúng sao?"

 

Vị hòa thượng dậm chân.

 

"Đương nhiên là không đúng. Người đeo túi là người sống đóng giả làm kẻ dẫn đường dưới Hoàng Tuyền, lẽ ra phải ghi tên của người thân đã khuất trong tộc, sao có thể ghi tên người sống cơ chứ. Vong hồn không tìm được người dẫn đường, không thể chuyển kiếp, chắc chắn sẽ tìm đến chủ nhân của cái tên đó."

 

Một luồng gió lạnh thổi qua gáy, ta rùng mình sợ hãi. Khi ngoảnh đầu nhìn lại, một con quạ từ trên cây bay v.út lên không trung.

 

Cách đó không xa, cánh cửa phủ Quý gia đen ngòm như một con quái vật khổng lồ, đang chực chờ nuốt chửng con người.

 

Giọng tôi hơi run rẩy: "Đây, đây đều là suy đoán của ngươi thôi."

 

Vị hòa thượng thở dài.

 

"Thiên hồn gửi gắm vào tên gọi, thí chủ đã mất thiên hồn, thể xác đang ở trạng thái hư vị để chờ đợi. Người xưa có câu 'hồng bạch tương sinh, mượn xác hoàn hồn', ta đoán: phủ của thí chủ sắp tới sẽ có thêm một chuyện hỷ. Chắc chắn kẻ đứng sau lưng sẽ mượn dịp này để dẫn dụ vong hồn nhập xác, như vậy pháp thuật mượn xác hoàn hồn mới coi như trọn vẹn. Thí chủ, thí chủ phải cẩn thận đấy."

 

Việc thành hôn, chẳng lẽ không phải là chuyện hỷ sao.

 

Bị y nói trúng tim đen, chân ta nhũn ra.

 

"Sư phụ, nếu chuyện này đã bị ngươi nhìn thấu, xin hãy từ bi cứu lấy ta!"

 

Ta vốn chỉ là một nha hoàn, có khế ước bán thân, muốn chạy cũng không thoát được.

 

Vị hòa thượng đỡ ta dậy.

 

"Thiện tai, người xuất gia sao có thể thấy c.h.ế.t không cứu? Chỉ cần phá giải được màn dẫn vong hồn nhập xác này, chờ qua bốn mươi chín ngày, thiên hồn đã mất của thí chủ sẽ tự động quay về."

 

 

Y suy nghĩ một lát.

 

"Để dẫn vong hồn nhập xác, cần phải có một món đồ tùy thân mà kẻ đó lúc sống không nỡ rời xa, bắt người hồn phách không đầy đủ này đeo lên để làm vật dẫn đường. Chỉ cần dùng lửa bếp đốt món đồ đó đi, vong hồn không tìm được đường, chẳng mấy chốc sẽ tan biến thành tro bụi."

 

Y nhìn ta từ trên xuống dưới.

 

"Thí chủ không đeo trâm cài cũng không có ngọc sức, chắc là món đồ đó vẫn chưa tới tay thí chủ. Thí chủ nhất định phải ghi nhớ lời ta, nhận được đồ rồi thì phải đốt ngay trong vòng hai ngày, mới có thể thoát khỏi kiếp nạn này."

 

Tim ta chấn động, nhen nhóm hy vọng.

 

Vị hòa thượng đưa ta đến tận cửa, ta cúi đầu cảm tạ không ngớt.

 

Không ngờ miếu Thành Hoàng nhỏ bé lại ẩn giấu cao tăng như vậy.

 

"Sư phụ, sao trước đây ta chưa từng gặp ngươi?"

 

Vị hòa thượng sững người, chắp tay nói: "Ta vân du tứ hải, đi ngang qua đây nên tạm trú tại miếu."

 

Thì ra là vậy.

 

Phủ Quý gia đường xá quanh co, ta rón rén bước từng bước, mãi mới về được đến căn phòng của mình.

 

Vừa định bước vào cửa, khóe mắt ta thoáng thấy một bóng trắng vụt qua ở góc rẽ.

 

Ai đó? Ta lặng lẽ đuổi theo vài bước.

 

Qua hành lang, bóng đen đã biến mất.

 

Kẽo kẹt… Một cánh cửa không đóng c.h.ặ.t, bị gió thổi mở ra.

 

Ta nhìn theo hướng đó.

 

Đó là từ đường.

 

Bên trong tối tăm mịt mù, chẳng nhìn thấy gì. Mùi tro hương trộn lẫn với một làn hương thơm kỳ lạ tỏa ra từ khe cửa đen ngóm.

 

Ta đứng ngoài cửa một lúc, cuối cùng vẫn không dám bước vào.

 

Sau khi về đến phòng, thay y phục xong và định nằm xuống thì… Cộc, cộc, cộc, có người gõ cửa.

 

Tim ta run lên.

 

"Ai đó?"

 

"T.ử Anh, ban nãy A Hương tìm ta nói là không thấy nàng trong phòng, ta không yên tâm nên qua xem thử."

 

Là nữ tế Quý Đình Chi.

 

"Vừa nãy nàng đi đâu thế?"

 

Bị phát hiện rồi.

 

Ta vội vàng nói dối: "Thiếp đi nhà xí ạ."

 

Ngoài cửa im lặng một lúc.

 

"Vậy sao, A Hương đã đến nhà xí tìm nàng rồi."

 

Ta nghẹn lời, đang lúc cấp bách thì ngoài cửa vang lên một giọng nói khác: "Cô gia."

 

"Quản gia? Sao ngươi lại ở đây?"

 

"T.ử Anh tiểu thư đi nhà xí rồi lạc đường, nô đưa tiểu thư về, vừa đi khỏi không xa thì nghe thấy tiếng cô gia nên qua xem thế nào ạ."

 

Ngoài cửa im lặng một lúc lâu…

 

"T.ử Anh, nàng nghỉ ngơi sớm đi."

 

Ta siết c.h.ặ.t chăn nằm xuống, gần như có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập.

 

Trong lòng ta vừa mừng thầm, lại vừa thấy nghi hoặc.

 

Tại sao quản gia lại giải vây cho mình? Chẳng lẽ ông ta không cùng một giuộc với cô gia ư?

 

Chẳng nghĩ ra đầu đuôi thế nào, ta cứ thế trằn trọc chìm vào giấc ngủ.

 

Trong mơ, ta bị nhốt trong kiệu hoa, không sao cử động được.

 

Rèm kiệu bị gió thổi tung, một gương mặt đẫm m.á.u gào thét về phía tôi: "Ngươi ngồi vào vị trí của ta!"

 

Ta giật mình tỉnh giấc.

 

Bên ngoài trời đã sáng rõ, có tiếng người ồn ào đâu đây.

 

Ta sửa soạn lại rồi đi ra chính sảnh. Cô gia đang ngồi đó, tay day thái dương.

 

Mấy người đứng dưới thềm, giữa đám đông còn có một kẻ đang quỳ.

 

Nhìn kỹ lại thì ra là A Quý, đầu bếp trong phủ.

 

"Có chuyện gì vậy?" Ta khẽ hỏi quản gia.

 

Ông ta hơi cúi người: "A Quý nói tối qua đi ngang qua từ đường, nhìn thấy tiền thiếu phu nhân."

 

Từ đường ư?

 

Ta nổi hết cả da gà.

 

"Sao có thể chứ, tiểu thư đã mất rồi mà." Ta thốt lên.

 

A Quý lớn tiếng thanh minh: "Ta thật sự nhìn thấy mà. Phu nhân mặc áo trắng, cứ thế phiêu diêu bay vào từ đường... Ta còn nghe thấy tiếng nam nhân nói chuyện nữa."

 

Lúc thì nữ quỷ, lúc lại nam nhân.

 

Cô gia lắc đầu: "Xem ra ngươi bị dọa đến thần hồn nát thần tính rồi, thôi thì cho phép rời phủ đi, những người khác cũng vậy."

 

Quản gia phát tiền thưởng, đám người kia đồng loạt quỳ xuống tạ ơn.

 

Ta thắc mắc: "Họ đều rời đi hết sao?"

Chương trước Chương tiếp
Loading...