Tuần Trăng Mật Bị Đánh Cắp

Chương 7



Tôi bật cười khẽ.

 

Cười xong, hốc mắt lại cay cay.

 

Bữa cá tối hôm đó rất mặn.

 

Bố tôi bảo là do cho nhiều muối quá.

 

Nhưng tôi biết, là do lúc xem xong video trong bếp, tay ông đã run lên.

 

Ăn xong, tôi tổng hợp đoạn video của Lâm Nhiễm thành một bản ghi chép rủi ro danh dự.

 

Không phải để làm đơn tố cáo.

 

Mà là để chừa cho mình một đường lùi.

 

Dưới phần tiêu đề, tôi ghi: Không tham gia cãi vã công khai, chỉ lưu lại bằng chứng.

 

Sáng hôm sau, khách hàng bên triển lãm của tôi gọi điện tới.

 

Khách hàng họ Lương, là đại lý tại Trung Quốc của một hãng rượu Tây Ban Nha.

 

Anh ấy vào thẳng vấn đề: “Tri Hạ, dạo này nhà em có chuyện đúng không?”

 

Tôi nắm chặt điện thoại, mắt dán vào bảng phân công phiên dịch viên hội nghị chưa xếp xong trên máy tính.

 

“Vâng, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến tiến độ bàn giao công việc.”

 

Sếp Lương im lặng một lát.

 

“Tối qua Chu Nghiên nhắn tin cho anh, bảo là dạo này tâm lý em không ổn định, sắp tới có thể sẽ không theo đoàn được.”

 

Cổ họng tôi nghẹn lại.

 

Anh ta bắt đầu động đến công việc của tôi rồi.

 

Không phải nhóm chat họ hàng, cũng chẳng phải công ty du lịch.

 

Mà là khách hàng của chính tôi.

 

Sếp Lương nói tiếp: “Không phải anh tin cậu ta. Anh chỉ cần em đích thân xác nhận.”

 

Tôi nói: “Chiều nay em có thể đến văn phòng anh, mang theo danh sách bàn giao và lịch trình của phiên dịch viên dự phòng.”

 

“Không cần đợi đến chiều. Video call ngay bây giờ.”

 

Tôi bật camera máy tính lên.

 

Trên màn hình là ba cột tài liệu.

 

Bảng thuật ngữ chuyên ngành triển lãm, danh sách hồ sơ visa, và lịch trực của phiên dịch viên dự phòng.

 

Sếp Lương xem xong, khẽ thở dài.

 

“Em còn rành hơn cả bên vận hành của bọn anh.”

 

Tôi đáp: “Em chỉ cần anh biết rằng, những rắc rối cá nhân của em sẽ không bao giờ trở thành rủi ro cho dự án.”

 

Anh ấy gật đầu.

 

“Phần việc của em cứ tiếp tục đi. Nhưng phần thầu phụ dựng gian hàng của công ty Chu Nghiên, anh sẽ tạm dừng.”

 

Câu nói này mang đến một tổn thất thứ hai.

 

Không phải là tôi mất việc.

 

Mà là tôi phải thừa nhận, Chu Nghiên từng mượn danh tôi để chen chân vào rất nhiều mối làm ăn.

 

Sau khi cúp máy, tôi ngồi thẫn thờ rất lâu.

 

Nắng chiếu xuống mặt bàn, phản chiếu lấp lánh trên mép nilon của túi đựng hồ sơ.

 

Tôi đã xin được ảnh chụp màn hình đoạn tin nhắn Chu Nghiên gửi cho sếp Lương.

 

Anh ta viết: “Tri Hạ bị chuyện gia đình kích động, khả năng phán đoán giảm sút, chuyện bảo hiểm và công ty du lịch đều là hiểu lầm thôi, xin anh đừng để cô ấy tiếp xúc với tài liệu nước ngoài.”

 

Tôi đọc đi đọc lại câu nói đó hai lần.

 

Khả năng phán đoán giảm sút.

 

Anh ta không cướp được tuần trăng mật của tôi, liền quay sang cướp đi sự tín nhiệm nghề nghiệp của tôi.

 

Buổi chiều, tôi đến khách sạn tổ chức tiệc cưới.

 

Không phải để tìm Chu Nghiên.

 

Mà là để tìm cuốn sổ ký tên và camera phòng chứa đồ.

 

Nhân viên sale của khách sạn ban đầu nói camera chỉ có công an mới được trích xuất.

 

Tôi không đôi co.

 

Tôi đưa ra giấy tiếp nhận của Cục Quản lý thị trường, thông báo rà soát của công ty du lịch, và bản nháp thư cảnh cáo của luật sư Tống Đường.

 

“Tôi chỉ xin bảo lưu, không yêu cầu các cô phải giao cho tôi ngay lúc này.”

 

Sắc mặt cô sale dịu đi đôi chút.

 

“Đơn xin bảo lưu có thể vào sổ, nhưng phải do Giám đốc phê duyệt.”

 

Tôi nói: “Vui lòng ghi rõ thời gian yêu cầu bảo lưu.”

 

Cô ấy dẫn tôi đến phòng hành chính.

 

Trên tường phòng hành chính dán một bảng lịch trình sử dụng sảnh tiệc.

 

Ngày cưới của tôi vẫn còn nằm trên đó, được khoanh tròn bằng bút đỏ.

 

Ngày hôm đó, tôi từng ngỡ mình đang đứng giữa muôn vàn lời chúc phúc.

 

Còn bây giờ, tôi đứng trước cùng một bảng lịch trình, yêu cầu niêm phong camera.

 

Quản lý hành chính lật tìm cuốn sổ ghi chép bàn giao đồ đạc của ngày hôm đó.

 

Sổ ký tên do em họ của Chu Nghiên mang đi.

 

Người đăng ký mượn chìa khóa phòng chứa đồ của lễ cưới là Lâm Nhiễm.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.

 

“Cô ta không phải nhân viên, tại sao lại được đăng ký mượn chìa khóa?”

 

Quản lý hành chính cau mày.

 

“Trong sổ ghi là người nhà cô dâu chú rể hỗ trợ.”

 

Tôi hỏi: “Ai xác nhận?”

 

Anh ta lật sang trang tiếp theo.

 

Người xác nhận: Chu Nghiên.

 

Hai chữ này xuất hiện quá thường xuyên.

 

Thường xuyên đến mức nó không còn giống tên của một người chồng nữa.

 

Mà giống như một mắt xích phê duyệt.

 

Lúc tôi đang chụp ảnh, quản lý hành chính nhắc nhở: “Tài liệu này không được phát tán ra ngoài.”

 

“Tôi chỉ dùng để bảo lưu chứng cứ tranh chấp.”

 

Anh ta liếc nhìn bản nháp thư cảnh cáo của luật sư, không cản lại nữa.

 

Trước khi rời khỏi khách sạn, tôi bước đến cửa sảnh tiệc.

 

Bên trong đang thi công cho một đám cưới khác.

 

Công nhân khiêng những giá hoa màu trắng lên sân khấu, cuộn thảm lại, để lộ ra lớp gạch lát sàn màu xám bên dưới.

 

Một cô gái trẻ đứng ở cửa, cầm bảng chương trình xác nhận lại với MC.

 

Cô ấy cười rạng rỡ.

 

Tôi không nhìn thêm nữa.

 

Tôi thò tay vào túi áo, chạm vào chiếc nhẫn cưới.

 

Nó đã được bọc trong một chiếc túi nilon trong suốt, không còn áp sát vào da thịt tôi nữa.

 

Buổi tối, Chu Nghiên gửi cho tôi một bức ảnh.

 

 

 

Trong ảnh là anh ta đang ngồi trong một văn phòng trông giống như đồn cảnh sát ở nước ngoài.

 

Anh ta viết thêm: “Khách sạn báo cảnh sát, nói chúng ta cố tình quỵt tiền phòng. Em hài lòng chưa?”

 

Tôi phóng to bức ảnh lên.

 

Logo trên tường không phải của cảnh sát, mà là phòng an ninh của khách sạn.

 

Lâm Nhiễm ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt.

 

Dải ruy băng trên cổ tay cô ta đã biến mất.

 

Tôi trả lời: “Hãy yêu cầu khách sạn xử lý theo người lưu trú thực tế và người bảo lãnh thực tế.”

 

Chu Nghiên trả lời ngay lập tức: “Em thực sự cạn tình cạn nghĩa đến vậy sao?”

 

Tôi không trả lời.

 

Vài phút sau, anh ta gửi tin nhắn thoại.

 

Tôi vẫn làm như cũ, chuyển âm thanh thành văn bản.

 

Anh ta nói Lâm Nhiễm bị dị ứng ở nước ngoài, bệnh viện đòi tiền tạm ứng.

 

Anh ta nói cô ta suýt ngất xỉu.

 

Anh ta nói nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ phải ân hận cả đời.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ “ân hận”.

 

Sau đó tôi gọi cho Cố Thu.

 

“Nếu Lâm Nhiễm đi khám bệnh ở nước ngoài, cô ta có được dùng bảo hiểm du lịch của tôi không?”

 

Cố Thu kiểm tra lại trạng thái tranh chấp.

 

“Không được. Cô ấy không phải là người thụ hưởng hợp pháp sau khi chứng nhận của chị đã bị phong tỏa. Cô ấy có thể sử dụng hợp đồng bảo hiểm đứng tên mình, hoặc anh Chu phải mua một gói khác.”

 

“Nếu họ mang hồ sơ của tôi đến bệnh viện thì sao?”

 

“Bệnh viện sẽ phải đối chiếu tên trên hộ chiếu và hợp đồng bảo hiểm. Chị có thể gửi cho chúng tôi một email cảnh báo rủi ro.”

 

Tôi làm theo.

 

Email được viết rất lạnh lùng.

 

Kính gửi Bảo hiểm tài sản Hải Thịnh: Tôi là Hứa Tri Hạ, chưa từng ủy quyền cho Lâm Nhiễm sử dụng quyền lợi bảo hiểm của tôi.

 

Gửi xong, tôi đi rửa tay.

 

Nước rất lạnh.

 

Tôi xả nước rửa sạch từng ngón tay.

 

Đây không phải là thấy chết không cứu.

 

Đây là không để người khác dùng tên tôi để cứu vãn lời nói dối của họ.

 

Sáng ngày thứ ba, video của Lâm Nhiễm đã bị xóa.

 

Cô ta gửi cho tôi một lời mời kết bạn.

 

Tin nhắn xác minh chỉ có một câu: “Nói chuyện đi, đừng để A Nghiên bị hủy hoại.”

 

Tôi không đồng ý kết bạn.

 

Buổi trưa, cô ta đổi số lạ gọi đến.

 

Tôi nghe máy, câu đầu tiên là thông báo đang ghi âm.

 

Cô ta im lặng mất mấy giây.

 

“Lúc nào cô cũng ghi âm, cô không thấy mệt sao?”

 

“Lúc nào cô cũng đổi số điện thoại, cô không thấy mệt sao?”

 

Cô ta bật cười khẽ.

 

“Hứa Tri Hạ, cô có biết tại sao anh ấy lại chọn cô không?”

 

Tôi không hùa theo.

 

Cô ta tự nói tiếp.

 

“Bởi vì cô có ích. Cô biết dịch tài liệu, biết xem hợp đồng, biết giúp anh ấy vá lấp mọi lỗ hổng.”

 

Câu này chẳng có gì mới mẻ.

 

Nhưng thốt ra từ miệng cô ta, nó vẫn giống như một mũi kim đâm vào lòng tôi.

 

Tôi hỏi: “Cô muốn nói chuyện gì?”

 

Cô ta đáp: “Cô buông tha cho phía công ty du lịch và bảo hiểm đi, tôi sẽ khuyên anh ấy ra đi tay trắng.”

 

“Cô lấy tư cách gì mà khuyên?”

 

“Anh ấy nghe lời tôi.”

 

“Nghe lời cô nên mới hủy vé của tôi sao?”

 

Hơi thở của cô ta nặng nề hơn.

 

“Đó là anh ấy nợ tôi. Lúc chúng tôi ly hôn, anh ấy ném cho tôi phần công ty khó khăn nhất, còn một mình đi tìm cô để lật lọng.”

 

“Cho nên hai người mới rủ nhau bòn rút từ tôi sao.”

 

“Tôi chỉ muốn có một chuyến du lịch thôi.”

 

“Cả người thụ hưởng bảo hiểm nữa.”

 

Cô ta không lên tiếng.

 

Tôi chờ đợi.

 

Chiếc đèn đỏ nhỏ xíu của máy ghi âm vẫn đang sáng nhấp nháy trên mặt bàn.

 

Rốt cuộc cô ta cũng lên tiếng: “Người thụ hưởng là do anh ấy đổi. Tôi không xem kỹ.”

 

“Vậy còn mối quan hệ vợ chồng trên visa thì sao?”

 

“Công ty du lịch bảo tôi điền, tôi tiện tay viết vậy thôi.”

 

“Còn chìa khóa phòng chứa đồ của khách sạn trong ngày cưới thì sao?”

 

Cô ta im bặt.

 

Tôi biết mình đã hỏi trúng tim đen rồi.

 

Cô ta hạ giọng: “Cô điều tra đến khách sạn rồi sao?”

 

“Cô cứ nói tiếp đi.”

 

“Tôi chỉ định đi lấy dải ruy băng thôi. A Nghiên bảo dải ruy băng trên vali của cô đẹp, tôi muốn mượn để chụp ảnh.”

 

“Mượn cả điện thoại của tôi để ký tên vào giấy xác nhận hủy tour sao?”

 

Giọng cô ta the thé lên.

 

“Tôi không ký! Tôi chỉ đưa ảnh chụp sổ ký tên cho anh ấy, anh ấy bảo cần để công ty du lịch đối chiếu tên!”

 

Tôi tì tay lên mép bàn.

 

Câu nói này là đủ rồi.

 

“Cô vừa nói, cô đã đưa ảnh chụp chữ ký của tôi cho Chu Nghiên.”

 

Bấy giờ cô ta mới nhận ra.

 

“Hứa Tri Hạ, cô gài bẫy tôi.”

 

“Là cô tự gọi điện thoại đến mà.”

 

Cô ta cúp máy.

 

Tôi lưu lại đoạn ghi âm, đặt tên là: Nguồn gốc mẫu chữ ký của Lâm Nhiễm.

 

Lòng bàn tay vã ra một tầng mồ hôi lạnh.

 

Tôi không gửi ngay cho Tống Đường.

 

Tôi đứng dậy, bước ra ban công trước.

 

Gió sông thổi vào, lật tung nửa chữ Hỷ còn sót lại.

 

Tôi nhìn đăm đăm vào nửa tờ giấy đỏ đó.

 

Nó đập phần phật vào cửa kính, giống như có ai đó đang gõ cửa từ bên trong.

 

Tôi bóc nó ra, vứt vào thùng rác.

 

Không phải là nghi thức gì.

 

Chỉ là lớp keo đã không còn dính nữa rồi.

 

Buổi chiều, Tống Đường đi cùng tôi đến đồn cảnh sát để lấy lời khai tư vấn.

 

Nghe xong, anh cảnh sát không lập tức định tội danh.

 

Anh ấy nói việc mạo danh thân phận, làm giả chữ ký, tranh chấp tiêu dùng và tranh chấp hôn nhân phải được phân biệt rạch ròi.

 

Tôi gật đầu.

 

“Tôi không yêu cầu phải xử lý ai ngay hôm nay. Tôi chỉ muốn đăng ký chuỗi bằng chứng trước.”

 

 

 

Anh cảnh sát nhìn tôi một cái.

 

“Chị chuẩn bị tài liệu rất đầy đủ.”

 

Tống Đường đứng cạnh lên tiếng: “Bản thân cô ấy làm nghề xử lý hồ sơ xuất nhập cảnh mà.”

 

Anh cảnh sát đọc đi đọc lại trình tự thời gian hủy vé hai lần.

 

Anh ấy dùng bút gõ gõ vào dòng 16:13.

 

“Thiết bị ký và nguồn gốc mẫu chữ ký, đây mới là mấu chốt.”

 

Tôi đưa bản sao ghi âm của Lâm Nhiễm cho anh ấy.

 

Anh ấy nói nếu sau này cần lập án chính thức, sẽ thông báo nộp bổ sung tài liệu.

 

Khi bước ra khỏi đồn cảnh sát, Tống Đường mua hai cốc Americano đá.

 

Cô ấy nhét một cốc vào tay tôi.

 

“Phần thưởng vì bà đã không khóc lóc ở trong đó.”

 

Tôi nói: “Bây giờ tôi khóc cũng được mà.”

 

“Được chứ, nắp cốc cà phê đậy chặt lắm.”

 

Tôi bật cười thành tiếng.

 

Lần cười này không bị đứt quãng giữa chừng.

 

Chiều tối, sếp Lương lại nhắn tin cho tôi.

 

Anh ấy nói sau khi đình chỉ hợp đồng thầu phụ với công ty của Chu Nghiên, kế toán bên đó đã đến làm ầm ĩ, ám chỉ tôi lợi dụng quan hệ cá nhân để chèn ép đối tác.

 

Tôi gọi điện thoại qua.

 

“Sếp Lương, nếu dự án vì chuyện này mà phải đổi phiên dịch viên, em có thể chấp nhận.”

 

Anh ấy nói: “Em đừng vội cắt đứt đường lui của mình. Em chỉ cần làm rõ giới hạn giữa các ủy quyền liên quan đến Chu Nghiên và hợp đồng dịch vụ cá nhân của em là được.”

 

“Em cảm ơn.”

 

“À này, điều khoản phụ về bảo hiểm của triển lãm Tây Ban Nha đợt đó, hôm nay anh có xem lại. Năm xưa em không chỉ cứu công ty của cậu ta đâu, mà em còn cứu cả anh nữa đấy.”

 

Tôi nắm chặt cốc cà phê, đầu ngón tay lạnh cóng đến đỏ ửng.

 

Câu nói này mang đến cho tôi một thứ rất thực tế.

 

Không phải là sự an ủi.

 

Mà là hồ sơ năng lực làm việc.

 

Về đến nhà, tôi sắp xếp lại toàn bộ tài liệu của khách hàng.

 

Đánh dấu đỏ tất cả các dự án liên quan đến công ty của Chu Nghiên, ghi rõ là có xung đột lợi ích.

 

Làm xong việc này, trời đã tối mịt.

 

Tôi thấy trong hộp thư có email xác nhận bảo lưu camera từ khách sạn.

 

Xác nhận đoạn băng ghi hình phòng chứa đồ từ 15:48 đến 16:18 đã được niêm phong.

 

Khoảng thời gian này vừa vặn kẹp giữa thời điểm hủy vé, cập nhật visa và thay đổi bảo hiểm.

 

Tôi in giấy xác nhận ra, đặt lên trên cùng của túi hồ sơ.

 

Chiếc vỏ bọc thẻ lên máy bay trống trơn bị đẩy lùi ra sau.

 

Hoàng hôn trên đảo thò ra một góc.

 

Tôi miết nhẹ mép vỏ giấy.

 

Nó đã không còn chói mắt như lúc ở sân bay nữa.

 

Bây giờ, nó chỉ là điểm khởi đầu của một chuỗi bằng chứng.

 

Sáng sớm hôm sau, trung tâm dịch vụ hành lý sân bay gọi điện lại cho tôi.

 

Tối qua tôi đã nộp đơn tranh chấp thẻ hành lý.

 

Nhân viên cho biết, dưới tên tôi có một bản ghi nhận trước thông tin hành lý ký gửi, nhưng không có thông tin cân đo thực tế.

 

Tôi ngẩn ra vài giây.

 

“Tôi chưa hề làm thủ tục chuyến bay, cũng chưa từng ký gửi hành lý.”

 

Anh ấy đáp: “Cho nên hệ thống mới đánh dấu bất thường. Người nhập trước thông tin là trưởng đoàn, ảnh nhận diện hành lý được chụp từ ứng dụng của công ty du lịch.”

 

Tôi yêu cầu anh ấy gửi email giải trình sự bất thường này.

 

Nhân viên nhắc nhở: “Chúng tôi chỉ có thể chứng minh là hành lý chưa được ký gửi thực tế, chứ không thể chứng minh ai đã lấy vali.”

 

“Thế là đủ rồi.”

 

Sau khi cúp máy, tôi mở camera trước cửa nhà tân hôn.

 

Ứng dụng của ban quản lý lưu trữ video xem lại trong 7 ngày.

 

11 giờ đêm ngày thứ hai sau đám cưới, Chu Nghiên kéo chiếc vali dự phòng màu xám bạc của tôi ra khỏi cửa.

 

Góc vali không có dải ruy băng màu champagne.

 

Lâm Nhiễm đi theo sau anh ta.

 

Trong tay cô ta cầm một cuộn ruy băng.

 

1 giờ sáng ngày hôm sau, Chu Nghiên một mình trở về, tay không.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào thời gian trên đoạn video xem lại.

 

Chiếc vali đó không phải là hành lý chính của tôi.

 

Đó là chiếc vali dự phòng tôi dùng để đựng tài liệu triển lãm.

 

Bên trong có kẹp tài liệu phiên dịch triển lãm, danh thiếp cũ, và vài mẫu đơn xin visa.

 

Không có đồ đạc gì quý giá.

 

Nhưng có dấu vết sử dụng của tôi.

 

Nếu Lâm Nhiễm kéo chiếc vali đó xuất hiện ở sân bay, người khác sẽ tưởng rằng hành trình của cô ta và tôi là một sự nối tiếp tự nhiên.

 

Tôi gọi điện cho ban quản lý tòa nhà, yêu cầu bảo lưu đoạn video.

 

Ban đầu, nhân viên trực tổng đài nói cả hai vợ chồng đều có quyền trích xuất video.

 

Tôi nói: “Tôi là người cùng chung sống trong căn hộ, yêu cầu bảo lưu video trước cửa nhà mình, liên quan đến việc bị mạo danh nhận diện hành lý.”

 

Nghe thấy hai chữ “mạo danh”, giọng điệu của cô nhân viên liền trở nên thận trọng.

 

Cô ấy yêu cầu tôi đến văn phòng ban quản lý để ký giấy xác nhận.

 

Văn phòng ban quản lý nằm ở cổng Bắc của khu dân cư.

 

Lúc tôi bước đến, thấy công ty tổ chức tiệc cưới vẫn đang dọn dẹp các cột hoa trước cổng.

 

Những bông hồng trắng đã héo rũ, những cánh hoa rơi rụng lả tả bên mép thảm đỏ.

 

Dì lao công đang dùng chổi gom chúng vào túi rác.

 

Tôi dừng lại vài giây.

 

Ngày hôm đó, Chu Nghiên đã dắt tay tôi bước qua đây, họ hàng hai bên đứng chụp ảnh.

 

Còn bây giờ, tất cả hoa tươi đều chẳng còn mùi thơm.

 

Chỉ còn lại mùi nilon ẩm ướt và mùi bụi đất.

 

Quản lý tòa nhà trích xuất video, hỏi tôi có định báo cảnh sát không.

Chương trước Chương tiếp
Loading...