Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tuần Trăng Mật Bị Đánh Cắp
Chương 6
Tên file không phải là “sự phản bội”.
Mà tôi ghi bằng thời gian.
15:38, thay đổi số điện thoại liên hệ.
15:42, phòng vé tiến hành hủy vé.
15:59, cập nhật người liên hệ khẩn cấp xin visa.
16:06, thay đổi người thụ hưởng bảo hiểm.
16:13, cập nhật lý do hủy tour.
Mọi tập tin đều được tải lên cả đám mây lưu trữ và email.
Sau đó, tôi soạn một bản tuyên bố về rủi ro tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, gửi cho cô bạn luật sư Tống Đường.
Tống Đường gọi lại ngay lập tức.
Câu đầu tiên cô ấy thốt ra đã là chửi rủa Chu Nghiên.
Tôi ngắt lời cô ấy: “Đừng chửi vội, giúp tôi xem xét các bước đi tiếp theo đã.”
Cô ấy hít sâu một hơi.
“Được. Hiện tại bà có ba hướng: tranh chấp giao dịch tiêu dùng, tranh chấp chứng nhận bảo hiểm, rủi ro tài sản chung và hành vi mạo danh. Chuyện ly hôn tính sau.”
“Có thể phong tỏa tài khoản chung không?”
“Nếu tài khoản đó gắn với hệ thống thẻ tín dụng chính của bà, thì có thể yêu cầu bảo lưu các khoản tiền đang tranh chấp trước. Còn tài sản chung vợ chồng thì phải ra tòa hoặc theo thỏa thuận, nhưng bà có thể hủy bỏ ủy quyền và đưa ra cảnh báo sớm.”
“Còn các khoản chi tiêu ở nước ngoài của anh ta thì sao?”
“Đừng có mà đứng ra bảo lãnh cho anh ta.”
Tôi nhìn chiếc nhẫn đặt trên bàn.
“Anh ta sẽ đổ lỗi tôi phá hỏng tuần trăng mật.”
Tống Đường cười khẩy: “Tuần trăng mật đã bị phá hỏng ngay khoảnh khắc vé của bà bị hủy rồi. Việc bà đang làm bây giờ là gom nhặt bằng chứng.”
Câu nói này sắc như dao.
Tôi ghi lại nó vào mép giấy.
Không phải để sau này lôi ra nói với Chu Nghiên.
Mà là để nhắc nhở bản thân đừng bao giờ mềm lòng.
Sáng hôm sau, Du lịch Cẩm Lan gửi văn bản xác nhận rà soát giai đoạn một.
Bọn họ thừa nhận bộ phận khách đoàn đã tự ý đổi số điện thoại liên hệ và tiến hành thủ tục hủy tour khi chưa có sự xác nhận lần hai từ Hứa Tri Hạ.
Bọn họ thừa nhận thứ tự các bước xin xác nhận hủy tour, hoàn hủy vé máy bay và sửa đổi thông tin bảo hiểm có dấu hiệu bất thường.
Bọn họ tạm dừng thanh toán các khoản tiền đang tranh chấp trong đơn này, đồng thời phối hợp với công ty bảo hiểm, ngân hàng và Cục Quản lý thị trường để điều tra.
Đoạn cuối cùng viết rất dè dặt.
“Về tính xác thực của chữ ký cùng các trách nhiệm liên quan, cần chờ xác minh thêm.”
Tôi chuyển văn bản đó cho Tống Đường.
Tống Đường phản hồi: Đủ xài rồi, xin cách ly rủi ro tài khoản trước đi.
Lúc tôi đến ngân hàng làm thủ tục, cuộc gọi video của Chu Nghiên lại reo lên.
Lần này anh ta đang đứng ở hành lang khách sạn.
Không thấy Lâm Nhiễm trong khung hình.
Anh ta trông như thể đã thức trắng cả đêm.
“Tri Hạ, anh sai rồi.”
Đây là lần đầu tiên anh ta thừa nhận mình sai.
Sảnh ngân hàng rất yên tĩnh.
Tôi bước vào một góc vắng, bật thông báo ghi âm.
“Anh sai ở đâu?”
Anh ta nhắm mắt lại.
“Anh không nên giấu em đưa Lâm Nhiễm đi.”
“Còn gì nữa?”
“Không nên dùng thẻ của em để bảo lãnh.”
“Còn gì nữa?”
Giọng anh ta trầm xuống.
“Không nên để công ty du lịch làm thủ tục gấp gáp như vậy.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Đó không phải là gấp gáp. Đó là ký lùi ngày.”
Một nét bực bội thoáng qua khuôn mặt anh ta, rồi lại nhanh chóng bị đè nén xuống.
“Mấy cái từ này đều do người khác dạy em đúng không? Tống Đường? Hay là bố em?”
Tôi chặn đứng hướng đi này của anh ta.
“Tại sao mã xác minh hủy vé lại được gửi vào máy dự phòng của anh?”
“Hôm đám cưới lộn xộn quá, anh sợ lỡ chuyến bay nên chuyển tiếp mã xác minh sang máy dự phòng cho tiện xử lý.”
“Ai đồng ý cho anh chuyển tiếp?”
“Chúng ta là vợ chồng mà.”
Tôi bật cười khẩy.
“Lúc anh chuyển tiếp mã xác minh, chúng ta còn chưa đi mời rượu xong ở tiệc tối.”
Chu Nghiên im lặng.
“Tại sao người thụ hưởng bảo hiểm lại đổi thành Lâm Nhiễm?”
Gân xanh trên trán anh ta giật giật.
“Cô ấy từng cùng anh khởi nghiệp, từng bị tai nạn xe hơi một lần nên rất nhạy cảm với bảo hiểm. Cô ấy yêu cầu phải có một cái gì đó để bảo đảm.”
“Cô ta yêu cầu bảo đảm, thế là anh lôi tôi ra làm người được bảo hiểm à.”
“Gói bảo hiểm đó là mua chung cho cả đoàn mà.”
“Người được bảo hiểm là tôi.”
Anh ta rốt cuộc cũng cao giọng lên: “Hứa Tri Hạ, em có thể đừng mở miệng ra là câu nào cũng giống như đang thẩm định hợp đồng có được không?”
Tôi ngước nhìn bảng điện tử phía trên quầy giao dịch.
Số thứ tự đã nhảy đến người ngay trước tôi.
“Nếu câu nào của anh cũng giống như một người chồng, thì tôi đã chẳng phải thẩm định.”
Anh ta cứng họng.
Câu nói này chẳng phải châm ngôn gì cao siêu.
Nó chỉ là việc tôi cuối cùng cũng thốt ra được chút đau đớn còn sót lại trong lòng.
Chu Nghiên dịu giọng: “Sau khi anh về, chúng ta sẽ làm lại chuyến du lịch tân hôn. Anh sẽ sắp xếp ổn thỏa cho Lâm Nhiễm.”
“Anh cứ lo sắp xếp đống sổ sách của anh trước đi.”
“Em nhất quyết phải đi đến bước ly hôn sao?”
Tôi không trả lời ngay.
Sự giằng co mà H2 yêu cầu không nằm trong bản báo cáo.
Nó đang nằm ngay trong tay tôi.
Thứ tôi muốn là một người chồng mới cưới quay đầu thừa nhận, anh ta đã sai ngay từ trong ngày cưới.
Thứ tôi sợ mất đi là tất thảy những lời giải thích mà mối quan hệ này từng mang lại.
Nhưng tôi càng sợ phải tiếp tục viện cớ thay anh ta hơn.
Ngân hàng gọi đến số của tôi.
Tôi nói: “Tôi đi cách ly rủi ro đây.”
Sắc mặt Chu Nghiên biến đổi.
“Em không được đóng băng tài khoản chung.”
“Thứ tôi đóng băng là ủy quyền đứng tên tôi và các khoản tiền đang tranh chấp.”
“Vậy tiền xoay vòng vốn cho công ty của anh thì sao?”
Câu nói này đã cắt đứt chút giằng co cuối cùng.
Thứ anh ta nói đến là tiền xoay vòng vốn của công ty.
Chứ không phải cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Tôi cúp video, bước đến quầy.
Chuyên viên Sầm đã chờ sẵn.
Cô ấy đẩy tập hồ sơ về phía tôi.
“Sau khi xác nhận, thẻ phụ sẽ bị khóa vĩnh viễn, khoản tiền cọc đang tranh chấp sẽ bị phong tỏa, các chi phí phát sinh sau này sẽ do đích thân anh Chu chịu trách nhiệm giải quyết.”
Tôi ký tên.
Khi đầu bút lướt trên mặt giấy, vệt hằn của chiếc nhẫn cưới trên gốc ngón tay vẫn còn ửng đỏ.
Ký xong, tôi đóng nắp bút lại.
Chuyên viên Sầm nói: “Chị Hứa, chị có thể yêu cầu cấp một bản giải trình rủi ro tài khoản, sau này giải quyết tranh chấp tài sản hôn nhân sẽ dùng đến.”
“Làm phiền chị.”
Lúc cô ấy đang in giấy, ngoài cửa ngân hàng có người xông vào.
Là mẹ Chu Nghiên.
Theo sau bà ta là dì út của anh ta.
Chắc hai người này đã hỏi thăm được vị trí của tôi từ nhóm chat họ hàng.
Mẹ Chu Nghiên vừa bước vào đã gào lên: “Hứa Tri Hạ, cô dồn ép nhà chúng tôi đến mức nào nữa đây?”
Bảo vệ ngân hàng lập tức bước tới.
Tôi đứng cạnh quầy giao dịch, không lùi bước.
“Dì à, đây là sảnh giao dịch của ngân hàng.”
“Con trai tôi phải ngồi vạ vật cả đêm ở hành lang khách sạn nước ngoài, cô đã vừa lòng chưa?”
“Anh ta có thể tự trả tiền phòng của mình mà.”
Bà ta vung tay định tát tôi.
Bảo vệ kịp thời cản lại.
Dì út của Chu Nghiên vừa can ngăn, vừa giơ điện thoại lên quay.
“Mọi người xem này, con dâu mới bây giờ ghê gớm lắm, mới cưới được ba ngày đã đi đóng băng tài khoản của chồng.”
Tôi quay mặt về phía ống kính của bà ta.
“Xin hãy quay cho trọn vẹn. Tôi là chủ thẻ chính, thứ tôi đóng băng là khoản tiền đang tranh chấp sau khi bị mạo danh ủy quyền.”
Bà ta sửng sốt.
Tôi nói tiếp: “Nếu dì công khai đoạn video này, thì vui lòng đăng kèm luôn cả đoạn vợ cũ của Chu Nghiên thay thế vị trí của tôi trong chuyến trăng mật, và việc người thụ hưởng bảo hiểm du lịch bị đổi thành tên cô ta nữa.”
Mặt mẹ Chu Nghiên trắng bệch.
Những người đang xếp hàng xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Bà ta hạ giọng xuống: “Xấu chàng hổ thiếp, chuyện trong nhà đừng mang ra ngoài.”
“Hôm qua lúc dì gửi ảnh tôi ở sân bay vào nhóm chat, dì có nghĩ đến chuyện mang ra ngoài không.”
Môi bà ta run lẩy bẩy.
“Lâm Nhiễm từng cứu mạng A Nghiên.”
“Cho nên mọi người dùng bảo hiểm của tôi để cứu cô ta?”
Bà ta á khẩu.
Chuyên viên Sầm đưa bản giải trình rủi ro tài khoản cho tôi.
Tôi nhận lấy, kiểm tra ngày tháng và con dấu trước.
Mẹ Chu Nghiên nhìn chằm chằm tờ giấy đó, đột nhiên khóc nấc lên.
“Bọn trẻ các người sao lại tàn nhẫn thế hả?”
Tôi cất gọn tờ giấy.
“Tàn nhẫn là kẻ đã hủy vé máy bay của cô dâu ngay trong ngày cưới.”
Tiếng khóc của bà ta im bặt.
Bảo vệ ngân hàng mời hai người họ ra ngoài.
Lúc bước đến cửa, mẹ Chu Nghiên ngoái đầu lại.
Trong ánh mắt bà ta không hề có sự hối lỗi.
Chỉ có sự oán hận khi bị vạch trần.
Tôi biết cuộc hôn nhân này không thể vãn hồi được nữa.
Không phải vì bằng chứng đã đủ.
Mà là vì đến tận bây giờ, bọn họ vẫn cho rằng tôi không nên điều tra.
Tối hôm đó, tôi vừa về đến nhà, Tống Đường lại gọi điện tới.
Cô ấy nói Lâm Nhiễm vừa mở một tài khoản video công khai.
Tiêu đề là: Chuyến trăng mật bị hủy bỏ, mới nhìn rõ thể diện của một người phụ nữ.
Khi tôi bấm vào xem, trên màn hình chỉ quay đôi bàn tay của Lâm Nhiễm.
Cô ta quấn dải ruy băng màu champagne quanh cổ tay, ống kính lướt qua ban công khách sạn và mặt biển.
Cô ta không hề nhắc đến tên tôi.
Nhưng cô ta nói: “Có những người rõ ràng bản thân không muốn đi, lại cứ bắt người khác phải mắc kẹt ở sân bay.”
Bên dưới đã có vài trăm bình luận.
Có người chửi cô dâu quá quắt.
Có người bảo vợ cũ mới là ánh trăng sáng.
Có người hỏi cô ta có phải là tình yêu đích thực của Chu Nghiên không.
Mẹ tôi đứng ở cửa bếp, trên tay vẫn còn cầm chiếc xẻng lật cá.
Bà muốn bảo tôi đừng xem nữa.
Tôi sao chép đường link video trước, rồi lưu lại ảnh chụp màn hình.
Ngón tay tôi rất vững.
Vững đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm.
Tống Đường nói: “Cô ta không chỉ đích danh, nền tảng chưa chắc đã xử lý ngay. Nhưng đoạn video này chứng minh cô ta biết rõ mình đã cướp chỗ của bà, mà vẫn cố tình công khai dẫn dắt dư luận.”
Tôi hỏi: “Có cần đáp trả không?”
“Đừng đôi co ở phần bình luận. Hãy để sự thật lên tiếng trong văn bản chính thức.”
Tôi tắt video.
Con cá trong bếp chiên hơi cháy.
Mẹ tôi cúi đầu đi tắt bếp, bóng lưng cứng đờ.
Tôi bước tới giằng lấy chiếc xẻng.
“Mẹ, ăn cơm trước đã.”
Bà liếc nhìn tôi.
“Hồi bé bị người ta vu oan ăn trộm cục tẩy, con cũng đòi đi tìm cô giáo trích xuất camera trước.”
“Lúc đó trường làm gì có camera.”
“Thế nên con mới lục tung cặp sách của cả lớp cho cô giáo xem.”