Trường Học Tôi Xây Không Cho Con Tôi Vào

Chương 3



Tôi bước vào phòng làm việc. “Không chỉ Lão Hạ đâu.” Lão Tiền bám theo sau. “Bên ngân hàng, Trưởng phòng Trương cũng gọi điện, bảo cấp trên yêu cầu bổ sung thẩm định rủi ro, thời gian duyệt vay ít nhất phải chờ thêm hai tuần. Còn cả ban giám sát dự án Nhuận Trạch Hoa Viên ở khu Bắc nữa, sáng nay vừa thông báo yêu cầu nghiệm thu lại khối lượng công trình tháng trước.”

 

Ba chuyện, mỗi chuyện không quá lớn, nhưng chắp lại với nhau thì định hướng đã quá rõ ràng.

 

“Tìm ra ai giật dây chưa?”

 

Lão Tiền do dự một chút: “Đầu mối bên nhà cung cấp tôi chưa lần ra. Nhưng Trưởng phòng Trương bên ngân hàng lén tiết lộ một câu, bảo là người bên ngành giáo dục gửi lời.”

 

“Ngành giáo dục?”

 

“Ông ấy không nói rõ. Nhưng Giám đốc Phương cứ ngẫm mà xem, mấy hôm trước anh vừa từ chối quyên góp cho Bồi Anh, hôm nay mấy chuyện này lập tức ập tới cùng lúc…”

 

Lão Tiền chưa nói hết, nhưng ý đã quá rõ.

 

9 giờ, Đào Căn Sinh đến.

 

Ông ấy mặc một chiếc sơ mi giặt đến bạc phếch, cúc cổ cài kín tới tận cổ, tay xách một chiếc cặp da cũ kỹ phồng to.

 

“Giám đốc Phương, tất cả tài liệu tôi mang đủ rồi. Bảng chi tiết dự toán, phương án thi công, danh sách thiết bị, cả giấy tờ thay đổi pháp nhân của trường.”

 

Ông mở cặp, lôi ra một xấp giấy. Lớp trên cùng không phải tài liệu. Mà là một xấp tranh. Giấy A4 bình thường, được vẽ bằng sáp màu.

 

Vẽ trường học. Mỗi đứa trẻ vẽ một kiểu khác nhau. Có đứa vẽ phòng học có lò sưởi, cửa sổ đóng kín, rèm màu đỏ. Có đứa vẽ sân vận động rộng lớn, bãi cỏ xanh rì, đường chạy kẻ vạch trắng tinh. Có đứa vẽ một cái giá để đầy sách.

 

Góc dưới cùng bên phải mỗi bức tranh đều có chữ ký.

 

Lớp 3, Vương Hạo.

 

Lớp 4, Lưu Tư Ngữ.

 

Lớp 5, Trương Tiểu Phương.

 

Bức tranh của Trương Tiểu Phương vẽ một cái cửa sổ. Kính cửa sổ lành lặn, không có vết nứt. Bên cạnh viết dòng chữ: “Nếu phòng học không bị gió lùa, mùa đông con sẽ thi được 100 điểm.”

 

Tôi lật từng tờ một.

 

“Tất cả những cái này là do bọn trẻ nghe tin có người định tài trợ xây trường nên tự vẽ đấy.” Đào Căn Sinh nói. “Tôi không bắt chúng vẽ đâu, là cô giáo chủ nhiệm kể lại, bảo bọn trẻ vui quá, tối qua cứ ngồi lỳ trong lớp vẽ đến tận 8 giờ mới chịu về.”

 

Ông xoa xoa tay. “Giám đốc Phương, tôi biết dạo này anh có nhiều việc phải lo. Tôi mang mấy bức tranh này đến không phải để hối thúc anh, mà chỉ muốn để anh xem thử — những đứa trẻ này khát khao một ngôi trường tốt đến nhường nào.”

 

Lão Tiền đẩy cửa bước vào. “Giám đốc Phương, điện thoại của Hiệu trưởng Hứa.”

 

“Ông ta nói gì?”

 

“Hỏi chiều nay anh có thời gian gặp một lát không. Bảo có chuyện rất quan trọng cần bàn.”

 

Tôi nhìn xấp tranh trên bàn. “Bảo ông ta chiều nay tôi bận họp.”

 

Rồi tôi quay sang Đào Căn Sinh: “Hiệu trưởng Đào, ngồi xuống đi. Chúng ta cùng rà soát lại chi tiết bản hợp đồng.”

 

Chương 9

 

Ba ngày sau khi ký hợp đồng quyên góp, Hứa Chính Hòa đích thân tới tìm tôi. Không phải tới công ty, mà tới tận nhà.

 

Bảy rưỡi tối, chuông cửa vang lên lúc Du Du vừa tắm xong đang xem hoạt hình.

 

Tôi mở cửa. Hứa Chính Hòa đứng đó, tay xách một túi hoa quả, nụ cười trên môi y hệt 16 năm trước.

 

“Viễn Sơn, tôi không mời mà tới đây.”

 

“Mời vào.”

 

Ông ta thay giày, bước vào phòng khách. Nhìn thấy Du Du, ông ta khom người: “Du Du lớn thế này rồi cơ à, càng ngày càng xinh.”

 

Du Du liếc ông ta một cái, không nói gì, ôm khư khư cái điều khiển tivi lùi sâu vào góc ghế sofa.

 

“Hiệu trưởng Hứa uống trà hay uống nước?”

 

“Trà đi.” Ông ta ngồi xuống, đảo mắt nhìn quanh phòng khách. “Viễn Sơn, căn nhà này cậu mua khéo thật, nằm ngay đối diện Bồi Anh, đi bộ 5 phút là tới.”

 

“Đúng thế.”

 

“Hồi xưa mua chắc là để tiện cho Du Du đi học chứ gì?”

 

Tôi rót ly trà đưa cho ông ta. Ông ta đón lấy, ôm trong tay không uống.

 

“Viễn Sơn, hôm nay tôi đến không bàn chuyện công. Chỉ là muốn nói chuyện với cậu, bạn bè cũ với nhau, có những chuyện không tiện nói ở văn phòng.”

 

Tôi ngồi xuống. “Ông nói đi.”

 

Ông ta đặt ly trà xuống, rướn người về phía trước. “Khoản 38 triệu chuyển cho cái trường tiểu học ở thành nam kia, tôi nghe nói rồi. Cậu định làm gì, tôi không cản. Nhưng vụ giai đoạn ba của Bồi Anh, cậu không thể nói dừng là dừng được.”

 

Giọng ông ta không còn là kiểu vừa cười vừa nói nữa, mà pha chút cứng rắn.

 

“Lãnh đạo trên quận đều biết giai đoạn ba sắp xây khu phức hợp, hồ sơ mời thầu cũng phát đi rồi. Lúc này cậu rút lại, trường biết ăn nói thế nào với cấp trên?”

 

“Tôi làm sao phải ăn nói với cấp trên?” Tôi nhìn thẳng ông ta. “Hiệu trưởng Hứa, thỏa thuận tài trợ giai đoạn ba, phía tôi chưa hề ký. Trước đó chỉ là thỏa thuận miệng, không tồn tại chuyện ‘rút’ hay ‘không rút’.”

 

“Thỏa thuận miệng?” Ông ta cao giọng, rồi lại vội nén xuống. “Viễn Sơn, trong cái lễ động thổ đó, cậu đứng trước mặt 500 người tuyên bố như thế, mà cậu gọi là thỏa thuận miệng à?”

 

 

 

Ông ta ngả người ra lưng ghế. “Được. Cậu nói chưa ký tức là chưa ký. Vậy tôi đổi cách nói. Viễn Sơn, cậu mà không đưa khoản tiền này cho Bồi Anh, con đường làm ăn của cậu ở cái quận này sau này sẽ khó đi lắm đấy. Kết quả thanh tra dự án Nhuận Trạch Hoa Viên cậu xem rồi chứ? Có tra ra vấn đề gì không?”

 

“Không.”

 

“Đúng, không có. Nhưng họ giam cậu nửa tháng. Cậu đã tính xem nửa tháng đó cậu thiệt hại bao nhiêu chưa?”

 

Tôi im lặng.

 

Ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài vừa vặn thấy được Tòa nhà Viễn Sơn của Bồi Anh.

 

“Viễn Sơn, tòa nhà đó mang tên cậu. Cậu quyên hơn hai mươi triệu, tên khắc trên đó, ai cũng biết Phương Viễn Sơn là đại công thần của Bồi Anh. Bây giờ cậu lại đem tiền cho một cái trường rách nát ở thành nam, người ta sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ bảo Phương Viễn Sơn trở mặt với Bồi Anh rồi, sẽ bảo Phương Viễn Sơn đắc tội với người khác rồi. Danh tiếng của cậu, chuyện làm ăn của cậu, cậu đã nghĩ tới chưa?”

 

Ông ta quay lại. “Hôm nay tôi đến đây, là cho cậu cơ hội cuối cùng. 38 triệu, khu phức hợp tiếp tục xây. Chuyện của Du Du, tôi đảm bảo giải quyết xong. Ngoài ra, một dự án cải tạo khu ổ chuột của quận, tôi có thể giúp cậu lấy được. Cậu thấy sao?”

 

Phòng khách chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng tivi từ chỗ Du Du vọng lại, một nhân vật hoạt hình nào đó đang hét “Cố lên, cố lên!”.

 

“Hiệu trưởng Hứa.” Tôi nói.

 

“Sao?”

 

“Lần trước ở văn phòng ông bảo: Quyên góp là quyên góp, nhập học là nhập học. Vậy hôm nay tôi cũng nói với ông một câu. Tiền của tôi cho ai, là việc của tôi. Du Du học trường nào, cũng là việc của tôi. Còn cái chuyện đường khó đi mà ông nói ấy…”

 

Tôi đứng dậy.

 

“Người chuyên đi xây mấy tòa nhà lớn thì không sợ phải đi đường khó đâu.”

 

Sắc mặt ông ta tối sầm lại. “Phương Viễn Sơn. Cậu sẽ phải hối hận.”

 

Ông ta xách túi hoa quả lên, không đợi tôi mở cửa mà tự vặn tay nắm, bước thẳng ra ngoài.

 

Giây phút cánh cửa đóng lại, Du Du thò đầu ra từ ghế sofa.

 

“Bố ơi, bác ấy đi rồi ạ?”

 

“Đi rồi.”

 

“Có phải bác ấy giận rồi không?”

 

“Đúng.”

 

Con bé nghĩ ngợi: “Bác ấy giận thì kệ bác ấy, chẳng liên quan gì đến chúng ta cả. Cô giáo mẫu giáo bảo, khi người khác nổi cáu thì không cần phải sợ.”

 

Tôi bật cười. “Cô giáo con nói đúng.”

 

Điện thoại rung. Không phải Hứa Chính Hòa. Là trợ lý Tiểu Dương.

 

“Giám đốc Phương, tỉnh vừa công bố danh sách đánh giá các dự án cơ sở hạ tầng trọng điểm đợt mới. Tập đoàn Viễn Sơn hình như có tên trong danh sách ứng cử thầu.”

 

“Dự án gì?”

 

“Tôi chưa có văn bản chính thức. Nhưng Lão Tiền bảo là một gói thầu lớn trị giá mấy trăm triệu tệ, do Tập đoàn Đầu tư Giao thông tỉnh (Giao Đầu) làm chủ đầu tư.”

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tòa nhà Viễn Sơn vẫn còn sáng đèn. Màn hình điện thoại lại nhảy thêm một tin nhắn. Của Hứa Chính Hòa.

 

Cứ chờ xem.

 

Đúng 3 chữ.

 

Chương 10

 

Khi Hứa Chính Hòa nói “Cứ chờ xem”, tôi cứ tưởng đó chỉ là lời tức giận. Nhưng hôm sau tôi phát hiện mình đã nhầm.

 

Vừa đến công ty lúc 9 giờ sáng, lễ tân đã báo cáo dưới sảnh có hai đoàn người đang ngồi chờ. Một đoàn của Cục Quản lý Giám sát Thị trường quận. Một đoàn của Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy (PCCC).

 

Lão Tiền chặn tôi ở hành lang, hạ giọng thì thầm: “Giám đốc Phương, người của Quản lý thị trường bảo có người tố cáo chúng ta làm giả giấy phép, đòi kiểm tra tại chỗ. Bên PCCC thì bảo nhận được phản ánh, đòi kiểm tra hệ thống an toàn khu vực văn phòng. Hai đoàn người đến trước sau chưa đầy 10 phút.”

 

Tôi nhìn về cuối hành lang. Hai người của Quản lý thị trường mặc đồng phục ngồi trên ghế sofa ngoài sảnh, lật lật đống giấy tờ trên tay. Đội PCCC đứng ở lối thoát hiểm, đo đo tính tính gì đó.

 

“Cứ để họ tra.”

 

“Giám đốc Phương, đây không phải lần đầu. Tuần trước Thuế vừa đi, tuần này lại hai đoàn ập đến. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ sao?”

 

Lão Tiền nói đúng.

 

Tra có ra lỗi hay không là một chuyện, việc có tra hay không lại là chuyện khác. Chỉ cần cứ dăm bữa nửa tháng lại có người mặc đồng phục ra vào cửa Tập đoàn Viễn Sơn, các đối tác sẽ bắt đầu chột dạ. Khách hàng sẽ nghe ngóng, ngân hàng sẽ siết chặt, nhà cung cấp sẽ do dự.

 

Giết người không cần dùng dao, chỉ cần mài mòn sinh lực là đủ.

 

“Lão Tiền, tìm được nhà cung cấp thép thay thế Lão Hạ cho dự án Nhuận Trạch Hoa Viên chưa?”

 

“Tìm được ba chỗ. Hai chỗ bảo kín lịch, chỗ thứ ba báo giá cao hơn Lão Hạ 40%.”

 

“Còn ngân hàng?”

 

“Trưởng phòng Trương bảo hồ sơ vay vẫn phải đợi. Nộp bổ sung ba vòng rồi, lần nào cũng lấy cớ thiếu một loại giấy tờ.”

 

Tôi đi vào phòng làm việc, đóng cửa lại. Mười phút sau, Tiểu Dương gõ cửa bước vào.

 

“Giám đốc Phương, danh sách ứng cử dự án trọng điểm cấp tỉnh anh bảo tôi theo dõi, có văn bản chính thức rồi.”

 

Cô ấy đưa một tập tài liệu. Tôi lật đến phần phụ lục, trang 3, Tập đoàn Viễn Sơn chễm chệ nằm trong danh sách. Dự án cải tạo hạ tầng giao thông cấp tỉnh, tổng vốn đầu tư 850 triệu tệ (khoảng 2.900 tỷ VNĐ), chia làm 3 gói thầu liên danh. Tập đoàn Viễn Sơn lọt vào danh sách ứng cử nhà thầu gói số 2.

 

 

 

850 triệu tệ. Đây là cơ hội lớn nhất từ khi Viễn Sơn thành lập. Nếu trúng thầu, công ty sẽ nhảy vọt lên một tầm cao mới. Nhưng danh sách này mới chỉ là vòng sơ duyệt, phía sau còn vòng thẩm định lại, vòng bảo vệ, và vòng chấm thầu. Bị ngáng chân ở bất cứ khâu nào cũng có thể bay màu.

 

“Tin này đã tuồn ra ngoài chưa?”

 

“Chưa ạ. Bên Giao Đầu tỉnh nói danh sách ứng cử tạm thời chưa công khai, đợi thẩm định xong mới đăng một thể.”

 

“Có nhiều người biết không?”

 

“Hiện tại chỉ có các doanh nghiệp nộp hồ sơ và hội đồng thẩm định biết thôi.”

 

Tôi cất tập tài liệu vào ngăn kéo.

 

10 giờ sáng, cả Quản lý thị trường và PCCC đều kết thúc kiểm tra, không phát hiện lỗi gì. Nhưng trước khi đi, tay trưởng đoàn Quản lý thị trường cười nói một câu: “Giám đốc Phương, kiểm tra định kỳ thôi, anh đừng để bụng nhé. Phối hợp công tác mà. Sau này có nhu cầu, chúng tôi sẽ ghé lại bất cứ lúc nào.”

 

Bốn chữ “ghé lại bất cứ lúc nào” là cố tình để tôi nghe, và cũng để toàn bộ nhân viên công ty tôi nghe thấy.

 

Bọn họ đi chưa đầy một tiếng, tôi nhận được một cuộc gọi ngoài dự đoán.

 

Chu Ngọc Phân.

 

“Giám đốc Phương, tôi là mẹ Tiểu Giai đây, lâu lắm không liên lạc.” Giọng cô ta khách sáo hơn gấp trăm lần so với lần gặp ở cổng trường mẫu giáo. “Giám đốc Phương, tôi nghe nói dạo này công ty anh gặp chút rắc rối nhỏ?”

 

“Không có gì to tát đâu.”

 

“Ai chà, dạo này làm ăn khó khăn lắm.” Cô ta thở dài. “Lão Chu nhà tôi ở Sở cũng nói, Giám đốc Phương là người làm việc thiết thực, không nên phải chịu uất ức như vậy. Nhưng mà Giám đốc Phương à, tính Hiệu trưởng Hứa anh cũng biết rồi đấy, cái tính ngang bướng nổi lên thì ai nói cũng không nghe. Ý tôi là, giữa hai người có hiểu lầm gì, chi bằng ngồi xuống nói chuyện cho xong? Chuyện 38 triệu có thể bàn bạc lại mà. Mỗi bên lùi một bước, trường Bồi Anh cũng tốt, mà anh cũng tốt, mọi người đều giữ được thể diện.”

 

“Cảm ơn chị Chu đã quan tâm.” Tôi đáp. “Nhưng 38 triệu đó tôi đã ký hợp đồng rồi.”

 

Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây. “Ký rồi? Ký cho ai?”

 

“Trường tiểu học Hướng Dương ở thành nam.”

 

Giọng cô ta biến sắc: “Giám đốc Phương, anh đang… định trở mặt hoàn toàn với Bồi Anh đấy à?”

 

“Không có trở mặt gì ở đây cả.” Tôi nói. “Tôi chỉ đưa tiền đến đúng nơi cần nó thôi.”

 

“Anh có biết bên phía Hiệu trưởng Hứa đã…”

 

Tôi không để cô ta nói hết. “Chị Chu, cảm ơn cuộc gọi của chị. Nhưng chuyện quyên góp, tôi và Hiệu trưởng Đào đã quyết định xong rồi.”

 

Tôi cúp máy.

 

3 giờ chiều. Lão Tiền lại vào.

 

“Giám đốc Phương, vụ đấu thầu dự án cải tạo khu ổ chuột phía Bắc thành phố có tin mới.”

 

“Sao rồi?”

 

“Điều kiện gọi thầu thay đổi. Mới thêm một điều khoản: Những doanh nghiệp bị Quản lý thị trường kiểm tra tại chỗ trong vòng 2 năm qua phải cung cấp Báo cáo kết luận kiểm tra thì mới được tham gia.”

 

Lão Tiền nhìn tôi: “Báo cáo kết luận kiểm tra, nếu đi theo đúng quy trình, nhanh nhất cũng phải mất một tháng mới ra được bản cứng. Trong khi hạn chót nộp hồ sơ thầu là hai tuần nữa.”

 

Tôi ngả người ra ghế. Báo cáo cần một tháng, cửa nộp hồ sơ thì hai tuần.

 

Không phải chuyện có tra ra lỗi hay không. Mà là căn bản không cho anh bước lên sới bạc.

 

“Còn nữa.” Lão Tiền do dự. “Nghe nói người tiếp quản hội đồng chấm thầu dự án này là Phó chủ nhiệm Ủy ban Phát triển Cải cách quận mới điều đến. Bữa cơm đầu tiên ông ta ăn khi nhậm chức, là do Hứa Chính Hòa mời.”

 

Tôi gập máy tính. Bước đến cửa sổ.

 

Dưới đường phố, xe chở hàng và taxi chen chúc nhau. Phía xa là bức tường bao của trường Bồi Anh, Tòa nhà Viễn Sơn sừng sững dưới ánh nắng, bốn chữ đồng rõ mồn một.

Chương trước Chương tiếp
Loading...