Sử Quan Không Được Nói

Chương 4



— Thôi Tĩnh Chi.

 

“Dư cô nương đến rồi.” Hoàng hậu khẽ mỉm cười, sai người ban gấm vóc cho ta ngồi, “Sớm nghe danh cháu gái của Dư công Thái Sử cục tri thư đạt lý, hôm nay được gặp mặt, quả nhiên là một hài tử thanh tú.”

 

Ta thi lễ, tiến lại chiếc kỷ gấm ngồi xuống.

 

Hoàng hậu trạc ngoại tứ tuần, dung nhan bảo dưỡng cực tốt, trông chỉ tầm ngoài ba mươi. Bà là thê tử kết tóc của Hoàng đế, sinh mẫu của Thái tử, ngôi vị Hoàng hậu này bà đã ngự trị ròng rã hai mươi năm. Kiếp trước khi bà bị Chu Diễn ban rượu độc, ta dẫu cách mấy lớp cung tường vẫn nghe thấu tiếng kêu gào thảm thiết của bà.

 

“Hôm nay gọi ngươi đến, là có một sự tình muốn dò hỏi ngươi.” Hoàng hậu nâng chén trà, nhấp một ngụm, ánh mắt từ viền chén quét qua, “Khi tổ phụ ngươi còn tại thế, từng dâng sớ khuyên Bệ hạ chớ dùng kim đan. Chuyện này, ngươi có tỏ tường không?”

 

“Dân nữ có biết.”

 

“Vậy ngươi thấy thế nào?”

 

Ta trầm mặc giây lát.

 

“Dân nữ không am hiểu triều chính, không dám vọng nghị.”

 

Hoàng hậu bật cười: “Không dám vọng nghị, tức là trong lòng có lời muốn nói.”

 

Bà hạ chén trà, người hơi ngả về phía trước.

 

“Dư cô nương, hôm nay bổn cung gọi ngươi đến, không phải để làm khó ngươi. Bổn cung chỉ muốn biết — tổ phụ ngươi năm xưa khuyên can Bệ hạ không dùng kim đan, rốt cuộc là xuất phát từ y lý, hay là xuất phát từ…”

 

Bà bỏ lửng câu nói.

 

“… một nguyên do nào khác?”

 

Sự ngập ngừng này ẩn chứa thâm ý khác, ta nhìn thấu tương lai của bà.

 

Nửa năm sau bà sẽ liên thủ cùng Thái tử dấy binh cung biến, ép Hoàng đế thoái vị. Cung biến thất bại, Thái tử bị phế thành thứ nhân, bà bị ban rượu độc. Trước lúc chết bà sẽ nói với Hoàng đế một câu — bà nói, thần thiếp không thua trong tay bệ hạ, mà thua trong tay tên yêu đạo kia.

 

Tên yêu đạo mà ta nhìn thấy, chính là — Thẩm Tố.

 

Ta ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn của Hoàng hậu.

 

“Nương nương, dân nữ to gan xin hỏi một câu.”

 

“Nói đi.”

 

“Nương nương dò hỏi chuyện này, là vì Bệ hạ, hay là vì Thái tử?”

 

Sắc mặt hai nữ quan đứng hầu lập tức biến đổi. Thôi Tĩnh Chi đột ngột ngẩng phắt đầu, ánh mắt trân trân khiếp sợ nhìn ta. Ngay cả bàn tay đang nâng chén trà của Hoàng hậu cũng khẽ khựng lại.

 

Trong điện tĩnh mịch suốt năm nhịp thở.

 

Sau đó, Hoàng hậu bật cười.

 

Lần này là nụ cười thật sự, không phải cái kiểu cười đoan trang, khách sáo như ban nãy. Lúc bà cười khóe mắt hằn lên những nếp nhăn, đó mới là dáng vẻ nên có ở độ tuổi của bà.

 

“Hay cho một cô nương nhà họ Dư.” Bà thu lại nụ cười, nhìn ta, “Lá gan của ngươi còn lớn hơn cả tổ phụ ngươi.”

 

Bà phất tay, lệnh cho nữ quan và Thôi Tĩnh Chi đều lui ra.

 

Trong điện chỉ còn lại hai người chúng ta.

 

Hoàng hậu ngả lưng xuống phượng ỷ, ý cười trên mặt tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một sự mỏi mệt thấu xương.

 

“Dư cô nương, mười bảy tuổi bổn cung gả cho Bệ hạ, lúc đó ngài vẫn còn là hoàng tử, đất phong ở tận Bắc Cương. Bổn cung theo ngài, từ Bắc Cương sát phạt đánh về Thượng Kinh, tận mắt nhìn ngài từng bước trèo lên cái ngai vị kia.” Giọng bà rất nhẹ, như đang tự lẩm bẩm, “Ngài là phu quân của bổn cung, cũng là người bổn cung mang cả cuộc đời ra đánh cược.”

 

“Nhưng, đó là chuyện của quá khứ.”

 

“Hiện tại, ngài đã già rồi. Con người hễ già đi, là sợ chết. Kẻ sợ chết, thì chuyện gì cũng dám làm.”

 

Bà nhìn thẳng vào ta.

 

“Tên Thẩm Tố kia, năm năm trước nhập kinh, trong vòng ba năm ngoi lên đến chức Quốc sư. Ngươi có biết thứ đầu tiên hắn dâng lên Bệ hạ là gì không?”

 

“Không phải đan dược.”

 

“Là một tờ tấu sớ. Trên đó viết, Bệ hạ nếu làm theo lời hắn tu hành, có thể thọ thêm ba mươi năm.”

 

Ba mươi năm.

 

Hoàng đế năm nay năm mươi tám tuổi, thọ thêm ba mươi năm, tức là tám mươi tám tuổi.

 

Thái tử năm nay ba mươi tư tuổi.

 

 

 

Nếu Hoàng đế thực sự sống đến tám mươi tám tuổi, Thái tử phải chờ đến năm năm mươi tư tuổi mới được kế vị. Năm mươi tư tuổi, thân thể Thái tử có trụ được đến lúc đó hay không còn chưa nói, nội trong mấy chục năm ròng rã dồn nén sự nghi kỵ và phòng bị, đã đủ để khiến cả Đông cung rơi vào cảnh chết không toàn thây.

 

“Cho nên nương nương muốn biết, lời khuyên can của tổ phụ ta, rốt cuộc là y lý, hay là những thứ khác.”

 

Hoàng hậu khẽ gật đầu.

 

Ta trầm mặc rất lâu.

 

Kiếp trước Hoàng hậu cũng từng tìm đến ta, nhưng lúc đó ta đã bị giam lỏng trong Thái Sử cục. Kẻ bà phái đến cách qua cánh cửa dò hỏi ta, Hoàng đế còn thọ được bao lâu. Ta nói thật. Ba tháng sau Hoàng hậu phát động cung biến, chuốc lấy thất bại.

 

Bà đinh ninh biết trước tương lai là có thể xoay chuyển càn khôn.

 

Thế nhưng tổ phụ từng nói, tương lai mà Sử quan nhìn thấy, là sự tất yếu hội tụ từ vô lượng nhân quả. Sửa đổi một mắt xích, mắt xích khác sẽ lấp vào, giống như nước chảy vào khe nứt, cuối cùng vẫn xuôi chung một dòng.

 

“Nương nương.” Ta cất lời, “Tổ phụ dân nữ năm xưa dâng sớ, chính là xuất phát từ y lý. Kim thạch chi dược, tính táo nhi hữu đại độc, dùng lâu ngày ắt tổn thương ngũ tạng. Đây là lời ghi trong y thư, cũng là điều tổ phụ tận mắt chứng kiến.”

 

“Chỉ là y lý?”

 

“Chỉ là y lý.” Khi thốt ra lời này, ngữ khí của ta vô cùng kiên định.

 

Hoàng hậu chằm chằm nhìn ta một lúc thật lâu.

 

“Thôi bỏ đi.”

 

Bà ngả người lại trên phượng ỷ, “Ngươi lui đi.”

 

Ta đứng dậy thi lễ, vừa lui đến bậc cửa điện, Hoàng hậu bỗng gọi giật ta lại.

 

“Dư cô nương.”

 

Ta dừng bước, ngoái đầu lại.

 

Bà ngự trên phượng ỷ, ngược chiều ánh sáng, sắc mặt chìm trong u tối.

 

“Nếu có một ngày, bổn cung làm ra chuyện gì, mong ngươi đừng oán hận bổn cung.” Tiếng bà truyền vọng từ trong bóng tối.

 

Ta không đáp.

 

Vì ta đã nhìn thấy cảnh tượng xảy ra sau khi bà thốt ra câu nói ấy. Bà đứng lên, tiến đến bên song cửa, đẩy cửa sổ ra. Ngoài song là một gốc thạch lựu, hoa đang bung nở rực rỡ, đỏ thẫm như máu. Bà giơ tay bứt một bông lựu, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía rất lâu, rồi dùng sức bóp nát.

 

Cánh hoa tứa ra từ kẽ tay, nước dịch đỏ sậm nhuộm ướt cả ngón tay bà.

 

Đó là lần cuối cùng ta trông thấy Hoàng hậu trong chốn hoàng cung.

 

7

 

Tin tức Hoàng hậu triệu kiến ta, ngay tối hôm đó đã loan truyền khắp lục cung.

 

Sáng tinh mơ hôm sau, người của Thái tử ngửi thấy mùi liền mò tới.

 

Người đến là Đông cung Chiêm sự Hà Sùng, hơn bốn mươi tuổi, tướng mạo thanh gầy, lời lẽ chậm rãi ung dung. Ông ta không dẫn ta vào cung, mà hẹn tại một quán trà hẻo lánh chốn Thượng Kinh, bao một nhã gian, vị trí kề ngay bên cửa sổ.

 

“Dư cô nương, Thái tử điện hạ không tiện xuất cung, thác ta hỏi cô nương vài chuyện.”

 

Ta ngồi đối diện, quan sát ánh mắt của ông ta.

 

Tương lai của Hà Sùng vô cùng rõ rệt: Sau khi Thái tử bị phế, ông ta sẽ chủ động dâng biểu, vạch tội Thái tử mười tội trạng lớn, mượn cớ đó chiếm lòng tin của Chu Diễn, rồi được cất nhắc lên làm Ngự sử Trung thừa. Ba năm sau, vì một chuyện lặt vặt mà đắc tội Chu Diễn, bị giáng xuống Lĩnh Nam. Chướng khí vùng Lĩnh Nam trong vòng hai năm sẽ lấy mạng ông ta.

 

Ông ta cả đời chạy vạy nương tựa kẻ khác, cả đời bị người ta vứt bỏ.

 

Ta đưa mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, tiêu điều vắng lặng, ở Thượng Kinh này quả là một nơi có một không hai. “Hà đại nhân cứ hỏi.”

 

“Câu hỏi thứ nhất.” Hà Sùng giơ một ngón tay lên, “Quốc sư Thẩm Tố, tìm Dư cô nương nói những gì?”

 

“Quốc sư hỏi tổ phụ ta trước lúc lâm chung đã để lại di ngôn gì.”

 

Lông mày Hà Sùng khẽ nhúc nhích: “Dư cô nương trả lời thế nào?”

 

“Ta bảo, tổ phụ bảo ta ngậm miệng lại.”

 

Hà Sùng khựng lại một thoáng, rồi bật cười.

 

 

 

“Tuyệt. Thật tuyệt diệu.” Ông ta vỗ tay nói, “Dư công không hổ danh là lão thần trải mười một đời, di ngôn lâm chung mà cũng thông thấu đến thế.”

 

Ông ta giơ ngón tay thứ hai.

 

“Câu hỏi thứ hai. Hoàng hậu nương nương tìm Dư cô nương đã nói những gì?”

 

“Hoàng hậu hỏi ta, tổ phụ khuyên can Bệ hạ không dùng kim đan, là vì y lý hay nguyên cớ nào khác.”

 

“Cô nương trả lời sao?”

 

“Y lý.”

 

Hà Sùng gật gật đầu, trên mặt chẳng lộ mảy may biểu cảm.

 

“Câu hỏi thứ ba.” Ông ta giơ ngón thứ ba, “Hai lần triệu kiến này, trong lòng cô nương ắt hẳn cũng rõ, ngoài mặt là dò hỏi, kỳ thực là lung lạc. Hoàng hậu nương nương như thế, Quốc sư như thế, về sau cũng sẽ còn kẻ khác như thế. Thái tử điện hạ muốn hỏi cô nương là —”

 

Ông ta ngừng lời.

 

“Cô nương định đứng về phía nào?”

 

Ngoài song cửa vang lên tiếng rao bán kẹo hồ lô. Âm thanh ấy xuyên qua những bông tơ liễu ngày xuân, len qua khung cửa quán trà, rót vào tai ta. Ta chợt nhớ lại ngày Thượng Nguyên, cái cách Triệu Hổ trao xâu kẹo cho Thanh La. Nhớ lại Thẩm Tố từng nói, có những người những việc, vốn chẳng thể cản ngăn. Lại nhớ hình ảnh Hoàng hậu bóp nát bông lựu trong tay, nước dịch tựa máu tươi rỉ xuống.

 

“Hà đại nhân, ta phận cô nữ nhà Sử quan, lấy đâu ra tư cách mà chọn phe đứng đội?”

 

Hà Sùng lắc đầu: “Dư cô nương, cô nương quá xem nhẹ mình rồi. Cô nương là cháu gái của Dư Bá An, là truyền nhân duy nhất của Thái Sử cục trải mười một đời. Trên Quan Tinh đài cô nương thốt với Bệ hạ hai chữ ‘không thể’, giá trị của hai chữ này, nặng hơn cô nương tưởng tượng rất nhiều.”

 

Ông ta nâng chén trà, từ tốn uống một ngụm.

 

“Chốn Thượng Kinh này, kẻ mưu cầu trường sinh không chỉ có mỗi Bệ hạ. Kẻ e sợ cái chết lại càng không phải chỉ một người. Một câu ‘không thể’ của cô nương, đã chặn đứng con đường của không ít kẻ, đồng thời cũng mở ra tâm tư cho biết bao người.”

 

“Tâm tư gì?”

 

Hà Sùng đặt chén trà xuống, nhìn chòng chọc vào ta.

 

“Cô nương thực sự không thể? Hay là giả bộ không thể?”

 

Quán trà bỗng rơi vào tĩnh lặng.

 

Ta nhìn sâu vào đôi mắt Hà Sùng. Tương lai phía sau ông ta tựa như bức cuộn tranh từ từ mở ra, ta đã nhìn thấy quá nhiều thứ ông ta không nên để ta thấy. Ta thấy tối nay khi ông ta về Đông cung phục mệnh, Thái tử sẽ đi đi lại lại trong thư phòng, đến vòng thứ mười bảy thì dừng bước, buông một câu “Tiểu nha đầu này không thể giữ”. Hà Sùng sẽ khuyên Thái tử chớ manh động, nói rằng tiểu cô nương họ Dư đang bị vô số con mắt nhòm ngó, giết nàng ta chẳng khác nào trao đao cho kẻ khác.

 

Thái tử sẽ nghe lời khuyên ấy.

 

Nhưng ba tháng sau, Thái tử sẽ phái một người khác đến đoạt mạng ta.

 

Kẻ đó tên là Triệu Hổ.

 

“Hà đại nhân.” Ta cất tiếng, giọng nói rất khẽ, “Phiền ngài chuyển lời đến Thái tử điện hạ.”

 

“Cô nương cứ nói.”

 

“Dân nữ chỉ là cháu gái của Thái Sử Lệnh, không phải Thái Sử Lệnh. Thái Sử Lệnh là quan lại triều đình, mang trọng trách ghi chép sử sách. Dân nữ bất quá chỉ là một thường dân, chỉ mong sống chuỗi ngày thái bình.”

 

“Còn về việc có thể hay không thể, dân nữ trên Quan Tinh đài đã tỏ bày rồi.”

 

Ta đứng lên, khẽ thi lễ với ông ta, quay bước đi khỏi nhã gian.

 

Hà Sùng không hề níu giữ.

 

Lúc ta bước ra khỏi quán trà, ánh nắng mùa xuân rực rỡ vương trên mặt. Tơ liễu bay lả tả, vương vấn trên tóc, đậu trên vai áo. Tên bán kẹo hồ lô bên đường đang đếm những đồng tiền đồng, một bé gái tết tóc sừng dê níu chặt tay mẹ nương, ánh mắt thòm thèm ngước nhìn xâu kẹo.

 

Tương lai của bé gái xẹt qua chớp nhoáng trước mắt ta: Mười lăm tuổi nàng sẽ gả cho tên đồ tể nhà bên, sinh ba đứa con, thọ đến bảy mươi ba tuổi, bình yên nhắm mắt xuôi tay.

 

Quả là cái mệnh tốt đẹp nhường nào.

 

Một đời bình dị an ổn, không sóng không gió.

Chương trước Chương tiếp
Loading...