Sếp Hoắc: Cấm Ngọ Nguậy!

Chương 4



12

Tôi nghiêm cấm Hoắc Tiêu không được đến nữa: "Đừng để ông nội em lây cái thói lụy tình dơ bẩn đó cho anh."

Từ nhỏ đến lớn, tôi đã phải chịu khổ đủ đường vì cái thói đó rồi.

Bố mẹ tôi lụy tình, sau khi kết hôn thì cả hai đều ngoại tình, bỏ mặc tôi rồi chạy theo người khác, đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Sau khi bà nội mất, ông nội tôi cũng trở nên lụy tình. Mấy mụ đàn bà đó hôm nay thì không cho ông gần gũi cháu gái, ngày mai thì lấy tiền dưỡng già của ông đi chơi chứng khoán, ngày kia thì dùng căn cước của ông để vay tiền qua mạng, đ.á.n.h ông thừa sống thiếu c.h.ế.t mà chẳng phạm pháp, ngay cả tự do đi viếng mộ vợ cũ cũng không có...

Cứ nghĩ đến chuyện này là tôi lại ám ảnh: "Chỉ cần có danh nghĩa tình yêu, một người có thể làm đủ mọi chuyện tồi tệ với người khác, anh nghĩ tình yêu không phải thứ dơ bẩn thì là cái gì?"

Hoắc Tiêu im lặng, không nói gì.

Anh chỉ lẳng lặng sửa lại thỏa thuận tiền hôn nhân.

"Sau khi kết hôn, tài sản cá nhân độc lập, tuyệt đối không được đụng vào một xu của vợ."

"Không được can thiệp vào cuộc sống riêng tư của vợ (ngoại trừ việc ngoại tình)."

"Dám đ.á.n.h vợ, b.ắ.n bỏ tại chỗ."

Tôi sướng tay ký xoẹt vào bản thỏa thuận.

Ngày diễn ra tiệc đính hôn, anh diện một bộ Âu phục được thiết kế riêng, còn tôi khoác lên mình bộ váy lộng lẫy cùng vương miện kim cương.

Cả hai đều bị đối phương làm cho kinh ngạc, thế là chúng tôi mượn việc công làm việc riêng, trốn sau cánh gà mà tập dượt nụ hôn sâu suốt nửa tiếng đồng hồ.

Kết quả là đến lúc chụp ảnh chính thức, nhiếp ảnh gia bảo: "Hai người chỉ cần hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước thôi nhé, đừng để hỏng lớp trang điểm."

Tôi và Hoắc Tiêu - những kẻ đã hôn đến mức tróc cả da môi trong suốt thời gian qua: "..."

Để xây dựng hình tượng đội vợ lên đầu, Hoắc Tiêu đã chuyển một lượng lớn tài sản sang tên tôi, từ tiền mặt, cửa hàng, bất động sản cho đến xe sang… Anh chẳng hề sợ tôi sẽ ôm tiền bỏ trốn.

Đêm đó, anh sắp xếp một màn cầu hôn bằng flycam.

Giữa muôn vàn sắc hoa, Hoắc Tiêu dâng lên chiếc nhẫn kim cương.

"Tang Du, gả cho anh nhé?"

"Quỳ xuống."

Anh lập tức quỳ rạp cả hai gối xuống đất.

Tôi đơ luôn, vừa bắt anh đổi sang tư thế quỳ một chân vừa chống chế: "Xin lỗi mọi người, ở nhà anh ấy quỳ quen rồi."

Vì mục tiêu lên sàn chứng khoán, Hoắc Tiêu đúng là liều thật đấy.

Tôi nói: "Được."

Ngay lập tức, anh khóc như mưa.

Phóng viên báo chí có mặt tại hiện trường đều không khỏi xúc động: "Hóa ra lấy được người mình yêu sẽ xúc động phát khóc thật!"

Xúc động cái nỗi gì?

Nhục nhã thì có.

13

Sáng sớm hôm sau - ngày đính hôn - tôi vừa mở mắt ra đã thấy nhóm phòng thí nghiệm nhảy hơn 99 thông báo.

Cậu đàn em tag tôi: "Chị Tang ơi! Có dữ liệu mới rồi! Hoàn toàn khác với dự đoán của chúng ta! Chị có tiện ghé qua viện một chuyến không ạ?"

Tôi giật mình, ngồi bật dậy.

Hoắc Tiêu ở bên cạnh hỏi trong mơ màng: "Có chuyện gì thế?"

"Dữ liệu không khớp." Tôi lật chăn, bước xuống giường: "Em phải quay lại viện ngay."

Hoắc Tiêu: "Hôm nay đi đăng ký kết hôn mà."

Tôi: "Dữ liệu không chờ người đâu, còn Cục Dân chính có chạy mất được đâu mà lo."

Anh nhìn tôi mặc quần áo bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cậu đàn em đó của em đúng là khéo chọn thời điểm thật đấy."

Tôi nghe không rõ: "Gì cơ?"

Hoắc Tiêu: "Không có gì đâu."

Tôi đến viện nghiên cứu rồi bận rộn đến tận tối mịt mới xong việc.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi cùng cậu đàn em trong nhóm thì phát hiện chiếc Cullinan đang đỗ ngay dưới lầu.

Hoắc Tiêu  hạ cửa kính xe xuống, nhìn tôi và cậu đàn em rồi nói: "Bà xã, anh đến đón em tan làm đây."

Tôi quay sang nói với đàn em: "Ngại quá, đã hẹn tan làm thì cùng đi ăn rồi, thôi để lần sau chị mời em vậy."

Cậu đàn em đáp: "Không sao đâu chị Tang, vậy em đi trước đây, không làm phiền chị và sếp Hoắc nữa ạ."

Hoắc Tiêu lại bảo: "Cùng đi luôn đi, tôi cũng đang muốn gặp cậu đây."

Cậu đàn em ngơ ngác nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ hoang mang.

Tôi cũng chẳng hiểu gì: "?"

Tại nhà hàng.

Hoắc Tiêu liếc nhìn cậu đàn em kia một cái rồi mỉa mai: "Mặc áo blouse mà không mặc áo trong à? Cậu định làm "Đát Kỷ" giới học thuật đấy hả?"

Đàn em vã mồ hôi như tắm: "Trời nóng quá mà… Thưa sếp Hoắc."

Hoắc Tiêu tiếp tục: "Cúc áo phanh tận rốn rồi, hay là cậu khỏi mặc luôn đi cho nó mát?"

"Sếp Hoắc, hình như ngài hiểu lầm gì rồi?" Đàn em cuống quýt kéo tay áo tôi: "Chị nói gì đi chứ... Chị Tang!"

Tôi: "..."

Hoắc Tiêu dùng khí thế của chính thất dọa cho cậu đàn em chạy mất dép rồi mới liếc tôi một cái một cách hằn học: "Anh bảo sao dạo này em lại đột nhiên nhiệt tình với anh thế, hóa ra là bên cạnh có một thứ lẳng lơ à."

Tôi: "!!"

Hoắc Tiêu ghé sát tai tôi, giọng điệu cực kỳ khó chịu: "Cô Tang này, em đang lấy anh ra để hạ hỏa đấy à?"

"Anh hiểu sai ý tốt của em thì thôi đi, lại còn dám nghi ngờ quan hệ giữa em và thành viên trong nhóm?" Tôi dùng sức đẩy anh ra: "Cái đồ thương nhân giả tạo kia, cút đi cho khuất mắt em!"

Hoắc Tiêu không hiểu: "Em mắng anh cái gì thế?"

Tôi mỉm cười: "Khen anh đấy, đồ thương nhân dịu dàng."

14

Việc đi đăng ký kết hôn tạm thời bị trì hoãn.

Chúng tôi chiến tranh lạnh với nhau suốt một tuần.

Chẳng biết Hoắc Tiêu lên cơn gì mà ở nhà cũng mặc vest không sơ mi bên trong, còn hỏi tôi là thấy giữa anh và cậu đàn em, ai có cơ bụng đẹp hơn?

Tôi chẳng buồn quan tâm đến anh.

Tôi vừa chạy dữ liệu nghiên cứu vừa nghe nhạc, Hoắc Tiêu cứ thế ngồi cạnh tôi lướt video ngắn trên điện thoại.

Anh còn cố tình bật âm thanh thật to: “Ai vừa chia tay với vợ tôi đấy? Mau quay lại làm hòa với cô ấy ngay đi, cả đêm rồi mà không thấy mặt mũi tươi tỉnh gì cả, cứ nghe một bài hát lặp đi lặp lại suốt đêm. Giờ tôi chả dám an ủi, sợ lúc này cô ấy đang yếu lòng rồi lại lỡ yêu tôi thì khổ…”

Ồn ào đến mức ngày hôm sau,  tôi tăng ca rồi không về nhà mà ngủ luôn ở ký túc xá nhân viên.

Tối đó, cậu đàn em hớt hải chạy đến cầu cứu tôi: "Sợ quá chị ơi, sếp Hoắc bảo vợ ngài ấy đã không thèm nhìn mặt ngài ấy suốt bảy ngày rồi, ngài ấy ép em phải ăn mặc hở hang một tí trong hai ngày tới, nếu em không làm theo thì sẽ tống em sang châu Phi! Rốt cuộc ngài ấy có ý gì vậy?"

Cơn giận của tôi còn chưa kịp đúng thì Hoắc Tiêu lại gửi tin nhắn tới: "Anh sai rồi bà xã. Được làm bình chữa cháy cho em là phúc phận của anh, bà xã à, tối nay có cần anh giúp em hạ hỏa không?"

Tôi đáp lại: "Đoán mò, đa nghi, ghen tuông, ham muốn sở hữu... Sếp Hoắc, em xin anh đừng dính dáng đến thứ bẩn thỉu như tình yêu, em không muốn mối quan hệ hợp tác giữa hai chúng ta bị biến chất đâu!"

Anh cực kỳ khó chịu: "Ai thèm yêu em chứ? Anh chỉ đang giữ vững thiết lập nhân vật thôi."

Chương trước Chương tiếp
Loading...