Sếp Hoắc: Cấm Ngọ Nguậy!

Chương 3



07

Sau bữa ăn, tôi kéo Hoắc Tiêu vào thư phòng: "Vừa nãy diễn hơi quá, phải diễn bù một cảnh khác, nếu không họ sẽ nghi ngờ mất."

Anh nhướng mày: "Bù thế nào?"

"Lát nữa, khi mẹ anh gõ cửa, chúng ta cứ hôn nhau cho bà ấy xem."

Chưa dứt lời, hành lang đã có tiếng bước chân vang lên.

Tôi còn chưa kịp hô bắt đầu, Hoắc Tiêu đã dùng một tay siết c.h.ặ.t eo tôi rồi cúi xuống hôn.

Nụ hôn ấy rất vội vã, như thể thực sự sợ bỏ lỡ điều gì đó.

Tiếng bước chân lại gần rồi lại xa dần, chẳng có ai gõ cửa cả.

Tôi hổn hển: "... Hôn uổng công rồi."

Anh đáp bằng một tiếng "ừm", vẫn ôm khư khư eo tôi.

Vài phút sau, tiếng bước chân lại vang lên lần nữa. Hoắc Tiêu lại cúi xuống hôn, tôi cũng ngẩng đầu đón nhận.

Lần này, nụ hôn kéo dài hơn, đầu lưỡi anh lấn tới, đầu ngón tay tôi bấu c.h.ặ.t vào cánh tay anh đến mức lún sâu vào da thịt.

Tiếng bước chân lại biến mất.

Tôi tựa vào vai anh mà thở dốc: "Mẹ anh... Đang đi tản bộ ở đây đấy à?"

Anh cười khẽ: "Làm lại nhé?"

Tôi mệt đến mức chẳng buồn nhúc nhích: "Không hôn nữa, họ có tin hay không thì tùy."

Tôi vừa dứt lời, tay nắm cửa có chút động đậy.

Đôi mắt Hoắc Tiêu tối sầm lại.

Giây tiếp theo, toàn thân anh ép tới, anh giữ c.h.ặ.t gáy tôi rồi hôn thật sâu, thật mãnh liệt. Nụ hôn này còn nồng nhiệt hơn hai lần trước, đầu lưỡi quấn quýt khiến tôi cảm thấy tê dại.

Vòng eo tôi bị anh siết c.h.ặ.t và lôi vào lòng, toàn thân tôi như treo trên người anh.

Đôi chân tôi mềm nhũn ra, tim đập loạn nhịp liên hồi.

Anh hôn quá mạnh bạo khiến một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng tôi. Tiếng rên đó vang lên đúng lúc cửa vừa mở.

Mẹ anh vừa mới ló đầu vào đã bị cảnh tượng này làm cho choáng váng.

Bà ấy đóng sầm cửa lại rồi chạy biến.

Hoắc Tiêu từ từ buông tôi ra, nơi đáy mắt anh vẫn còn gợn sóng tình tứ chưa kịp tan đi.

Tôi xuýt xoa: "Khóe môi bị anh c.ắ.n rách rồi này."

Anh giơ tay, đầu ngón tay anh chậm rãi miết qua vệt nước còn vương nơi khóe môi tôi, giọng khàn đặc: "Xin lỗi, động lòng trong nhất thời nên không kiềm chế được."

Tôi vỗ vỗ vai anh, khích lệ: "Không sao, luyện tập thêm vài lần nữa là kiềm chế được ngay thôi."

Chúng tôi lại hôn thêm mấy lần nữa, môi tôi sưng vù cả lên. Thế mà Hoắc Tiêu vẫn không kiềm chế được.

Sao mà anh ngốc thế không biết?

08

Tám giờ tối.

Hoắc Nghiên - em gái của Hoắc Tiêu - cũng từ nơi khác tức tốc trở về.

Cả nhà cùng bàn bạc chuyện đính hôn.

Bố Hoắc bày tỏ quan điểm: "Nhà ta cũng không đưa nhiều sính lễ đâu, tối đa là 88,88 triệu tệ, kèm thêm ba căn biệt thự ở Bắc Kinh, Thượng Hải và Quảng Châu. Còn trang sức với xe sang thì con cứ chọn thoải mái. Tuy nhiên! Của hồi môn mà con mang theo không được quá ít đâu nhé, ít nhất cũng phải là... 888 tệ!"

Mẹ Hoắc cực kỳ mong đợi: "Hai đứa thích hôn lễ kiểu Trung hay kiểu Tây? Mẹ có thể bỏ ra một trăm triệu, muốn tổ chức long trọng thế nào cũng được. Mà nếu ngại phiền không tổ chức cũng chẳng sao, mẹ tôn trọng ý kiến của hai đứa."

Không tổ chức á?

Thế thì tôi biết đòi lại mớ tiền mừng mà mình từng bỏ ra để mừng đám cưới người khác thế nào đây!

Tôi phẩy tay ra hiệu cho mọi người im lặng: "Không sính lễ, cũng chẳng cần đồ cưới, chọn một khách sạn nào kín đáo chút, mời vài người thân thiết là được rồi, mọi thứ cứ đơn giản thôi."

Hoắc Tiêu lập tức phụ họa theo: "Con đều nghe theo lệnh của vợ hết."

Bố mẹ anh hụt hẫng trong một giây rồi lại tươi cười đon đả: "Bài trừ lãng phí phô trương, đẩy lùi thói khoe của, đúng là con dâu có tư tưởng cao đẹp thật!"

Tôi đứng dậy: "Giải tán."

Hoắc Nghiên cảm thán không thôi: "Nhà họ Hoắc kiêu ngạo hống hách hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng đã đón được một vị nóc nhà quyền lực nhất về rồi!"

Hì hì, chẳng qua là thái độ của người chồng đối với vợ sẽ quyết định địa vị của cô ấy ở nhà chồng mà thôi.

09

Hoắc Nghiên dẫn tôi vào thư phòng trò chuyện: "Chị dâu, chị đã xem ảnh hồi nhỏ của anh trai em chưa?"

Trong cuốn album, bên cạnh Hoắc Nghiên nhỏ xíu là một cậu bé mập mạp, đôi mắt to tròn, hai má phúng phính thịt. Những đường nét non nớt đó vẫn thấp thoáng trong hình dáng của Hoắc Tiêu khi trưởng thành.

Tôi kìm nén sự kinh ngạc, quay đầu nhìn Hoắc Tiêu.

Anh đang tựa vào khung cửa, vẻ mặt thản nhiên nhưng vành tai đã đỏ bừng lên thấy rõ.

Ồ, ra là vị sếp tổng tài ngang ngược này cũng có lịch sử đen tối cơ đấy.

Tôi vờ như bình tĩnh mà nhận xét: "Xem rồi."

Hoắc Nghiên thất vọng thấy rõ: "Đến cả bí mật này mà anh ấy cũng kể cho chị, xem ra hai người yêu thương nhau thật đấy."

Sau khi Hoắc Nghiên đi khỏi, tôi không kìm được mà cầm cuốn album lên, lật đi lật lại mà xem kỹ.

Hoắc Tiêu bước tới, giọng nói có hơi căng thẳng: "Xem đã chưa?"

Tôi ngẩng đầu: "Hoắc Tiêu này, hồi nhỏ, anh cũng đáng yêu phết đấy chứ."

Anh thoáng khựng lại.

Tôi vuốt ve hình ảnh bé trong ảnh, không nỡ rời tay: "Hồi nhỏ, em thích nhất là nựng má mấy đứa trẻ con mập mạp, vừa mềm vừa núng nính. Để được sờ má tụi nó, em có thể tuôn ra cả rổ mấy câu kiểu “Chắc chắn khi lớn lên, em mỹ nam", "Mắt em đẹp thế này, nếu gầy đi, chắc chắn em là hot boy trường", mỗi ngày."

Gương mặt Hoắc Tiêu bỗng cứng đờ: "... Em đã nói câu đó với bao nhiêu người rồi?"

Tôi: "Chẳng đến một nghìn thì cũng phải tám trăm."

Sự im lặng của Hoắc Tiêu vang dội như sấm bên tai.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh: "Nghe nói con trai đang dậy thì mà béo quá thì sẽ có ảnh hưởng đến sự phát triển của "cái ấy", không biết sếp Hoắc đây…"

Hoắc Tiêu đột ngột giật lấy cuốn album, đóng sầm lại: "LỚN!"

Anh làm tôi giật cả mình.

Giận đến thế cơ à?

Không lẽ... Nhỏ thật sao?

10

Đến nhà họ Hoắc, tôi mới biết mình vẫn còn ít trải quá.

Lần đầu tiên tôi thấy có người dẫn cả suối nước nóng vào tận sân nhà mình.

Hoắc Nghiên đưa cho tôi một bộ đồ bơi mới: "Chị dâu, chiến bào đây."

Mặc bộ đồ bơi đó mà tôi cứ thấy nó thừa thãi sao ấy, mặc cái này thì khác gì không mặc đâu chứ?

Giây phút tôi đặt chân xuống làn nước ấm, l.ồ.ng n.g.ự.c Hoắc Tiêu phập phồng một cách kịch liệt.

Tôi ngẩng đầu, ra hiệu về phía cửa sổ bên trên sân vườn: “Đứng ở ửa sổ phòng Hoắc Nghiên thì nhìn thấy được chỗ này đấy."

Hoắc Tiêu không mảy may quan tâm: "Sao, vẫn còn phải diễn cho nó xem à?"

"Không được lơ là, chi tiết quyết định thành bại."

Tôi lội nước tiến lại gần, mở rộng hai chân ngồi lên người anh.

Tiếc là đáy bể quá trơn, tôi loạng choạng một cái rồi ngồi phịch xuống eo anh.

Hoắc Tiêu rên khẽ, giọng khàn đặc: "Em nhẹ nhàng chút đi, coi chừng trượt vào trong bây giờ."

Tôi thấy anh có chút làm quá: "Chẳng phải vẫn còn cách một lớp vải đó sao?"

Khi đang loay hoay với ý định đứng lên, tôi mới nhận ra anh không hề nói điêu.

"Sếp Hoắc, trang thiết bị phần cứng... Có quy mô không nhỏ nhỉ..."

"Đừng động đậy." Hoắc Tiêu siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, ép tôi sát với người anh không một kẽ hở: "Hoắc Nghiên đang nhìn trộm kìa."

"Thế thì chúng ta không thể để cô ấy không xem được cái gì."

Tôi giữ nguyên tư thế áp sát anh vào thành bể, cúi đầu hôn.

Ừm, quy mô lại lớn hơn rồi.

11

Đã bảo là không cần rồi mà Hoắc Tiêu cứ nhất quyết đòi về nhà tôi dạm ngõ.

Ông nội tôi đã đứng đợi ở đầu ngõ từ xa để đón chúng tôi rồi.

Cô bạn gái bên cạnh ông lại đổi thành người mới rồi.

Thật cạn lời với lão già lụy tình này mà.

Vừa mở miệng ra, ông đã hỏi xin tiền tôi để mua vòng vàng cho bà bạn già mới.

Tôi đã mua cho ông tận tám lần rồi, lần nào cũng bị người ta lừa được cái vòng vàng xong là bị người ta đá. Lần này, tôi nhất quyết không đưa: "Chồng con keo kiệt lắm, lấy chồng xong con phải nghe lời chồng. Anh ấy không cho con đem tiền về nhà ngoại đâu, không là anh ấy đ.á.n.h con đấy."

Thế giới của ông nội tôi như sụp đổ: "... Sao con lại đi tìm một người đàn ông như thế chứ?"

"Thì giống ông đấy thôi, lụy tình còn gì!" Tôi túm lấy Hoắc Tiêu, khoe ra gương mặt cực phẩm của anh: "Mê muội vì nhan sắc là gen di truyền của cái nhà này rồi!"

Thật phục Hoắc Tiêu luôn.

Ở nhà thì anh chẳng bao giờ phải động tay động chân vào việc gì.

Thế mà ở nhà tôi, việc nặng việc bẩn gì anh cũng tranh làm.

Chẳng mấy chốc, đôi bàn tay trắng trẻo quý giá của anh đã đầy vết thương, bị dán kín băng cá nhân.

Tôi bảo Hoắc Tiêu không cần phải thể hiện quá tốt đâu, trông anh có vẻ dễ tính là ông nội tôi sẽ giục sinh con ngay đấy.

Anh không tin, kết quả là tối hôm đó đã dính bẫy ngay.

Thân thể mồ hôi đầm đìa, anh nằm vật vã trên giường trong khó chịu.

Tôi phải nện cho ông nội một trận đến văng cả răng giả ra, ông mới chịu thừa nhận: "Ông lén bỏ ít đồ bổ dương vào bát canh của nó... Ai mà biết thanh niên như nó lại không chịu nổi cái nóng như thế chứ?!"

Tôi giận đến mức quên cả vai vế, mắng luôn: "Đầu óc ông có vấn đề à?!"

Ông nội gào khóc: "Đây là lần đầu tiên con dám mắng ông đấy!"

Tôi: "Tại con chiều ông quá nên ông mới sinh hư thế này đấy!"

Đêm nay quả là khó để vượt qua.

Ngón tay Hoắc Tiêu toàn là vết thương, đến cả việc tự giải quyết cũng không tiện.

Thế mà anh lại sĩ diện, cứ nhịn chứ không chịu đi bệnh viện.

Tôi đành vừa cầu xin vừa dỗ dành: "Để em giúp anh, được không?"

Tôi tháo thắt lưng của anh ra rồi quỳ xuống.

Lúc này, anh mới miễn cưỡng đồng ý: "Dơ lắm, dùng tay đi."

Loay hoay mãi đến nửa đêm, tay tôi mỏi rã rời, người kia mới dễ chịu hơn đôi chút.

Tôi mệt đến mức tê dại toàn thân: "Sếp Hoắc, đúng là không những lớn mà lại còn dai sức thật đấy..."

Sáng sớm hôm sau, trông anh vô cùng sảng khoái: "Nhà ngoại tốt thật, lần sau lại tới nhé."

Chương trước Chương tiếp
Loading...