Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Rắn Đầu Người
Chương 3
7.
Một hàng gồm bốn cái bình thủy tinh khổng lồ.
Mỗi bình đều chứa một cô gái, toàn thân trần trụi, từ phần eo trở xuống được bọc da rắn, thoạt nhìn như thể mọc ra một cái đuôi rắn.
Họ đã bị ngâm một thời gian khá lâu, cơ bắp và da dẻ cơ bản đều teo tóp, nhăn nheo, khó mà nhìn rõ dung mạo.
Rượu trong bình đã đục ngầu, chuyển sang màu vàng, bên trong còn lềnh bềnh từng mảng tóc rụng ra.
Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, áp sát điện thoại vào bình thủy tinh, chăm chú nhận diện khuôn mặt những cô gái này.
Trong lòng tôi vừa mong con gái mình sẽ xuất hiện ở đây, lại vừa ôm một tia hy vọng mong manh rằng con bé vẫn còn sống.
Nhưng số phận đã không mỉm cười với cha con tôi.
Ở một góc, tôi tìm thấy con bé đang bị ngâm trong rượu trắng.
Có lẽ do thời gian chưa lâu, rượu bên trong vẫn còn khá trong, da dẻ con bé chỉ mới bị ngâm nhăn nheo đôi chút, vẫn có thể lờ mờ nhận ra những đường nét thanh tú giống hệt mẹ nó.
Nhìn xuống cánh tay.
Hình xăm "19 tháng 10" vẫn còn in hằn trên da thịt con bé.
Hơi sức chống đỡ tôi bấy lâu nay bỗng chốc tan biến.
Con gái tôi c.h.ế.t rồi.
Bức ảnh đó không phải ghép, con bé thực sự bị Lý Cẩu biến thành rắn mặt người để rao bán trên web đen...
Tôi đau đớn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cả người run rẩy không kiểm soát được.
Nhìn con bé c.h.ế.t không nhắm mắt ngâm trong rượu trắng, tôi không kìm được đưa tay chạm vào bình thủy tinh, muốn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con.
Nhưng nơi tay chạm đến chỉ là một mảng lạnh lẽo.
"Mẹ kiếp... Lũ súc sinh vô ơn! Còn dám c.ắ.n tao à? Ông đây không cho chúng mày ăn nữa, để đói c.h.ế.t lũ khốn nạn chúng mày!"
Giọng nói này...
Là Lý Cẩu?!
Tôi bừng tỉnh, cả người lập tức bình tĩnh lại.
Tiếng bước chân ngày càng gần.
Tôi bắt đầu chạy đua với thời gian để tìm chỗ trốn tạm.
Khi tiếng bước chân đến gần hơn, ánh mắt tôi chợt bị thu hút bởi đống da rắn chất trong góc.
Cố nén mùi tanh hôi xộc thẳng lên não, tôi nhắm mắt chui vào trong đó.
Vừa mới dùng da rắn che kín người, bóng dáng Lý Cẩu đã xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Tôi hít thở thật chậm, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Dù sao hắn cũng là một thanh niên trai tráng ngoài đôi mươi, nếu đối đầu trực diện, tôi chẳng được lợi lộc gì.
Chưa kể, trên tay hắn còn đang cầm một con d.a.o lột da.
Hắn đi một vòng quanh mấy cái bình thủy tinh kiểm tra, đưa tay vỗ vỗ gõ gõ, rồi lại ghé sát vào quan sát kỹ càng, cuối cùng dừng lại trước bình chứa con gái tôi.
Hắn không biết lấy đâu ra một cái bát, kiễng chân, mở nắp trên cùng của bình thủy tinh. Sau đó hắn thản nhiên thò tay vào múc một bát rượu, ngửa cổ uống cạn một hơi.
Trơ mắt nhìn hắn chà đạp con gái mình như vậy, tôi thực sự không thể nhịn được nữa.
Nhưng chút lý trí còn sót lại đã buộc tôi phải bình tĩnh.
Con gái đã c.h.ế.t rồi, giờ có làm gì cũng vô ích.
Việc tôi cần làm bây giờ là nghĩ cách đưa con bé rời khỏi đây.
Còn nữa...
Tìm cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Cẩu.
Sau khi kiểm tra lại các bình thủy tinh một lần nữa, Lý Cẩu mới hài lòng định rời đi.
Ai ngờ tấm da rắn tôi tiện tay phủ lên đầu bỗng rơi xuống một miếng, phát ra tiếng động rất nhỏ.
Cả người tôi cứng đờ lại.
Rất lâu sau, không thấy Lý Cẩu đi về phía này, có lẽ hắn đã đi rồi.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, ngước mắt lên, một đôi chân đi giày chạy bộ xộc xệch đã đứng sững trước mặt tôi.
8.
Trong thôn lại có đám tang.
Bố ruột của trưởng thôn hôm qua sau khi ngồi dậy từ quan tài, được con cháu dìu xuống núi một cách run rẩy.
Nhưng về đến nhà, ông cụ không nói năng gì, cũng chẳng chịu ăn uống.
Sáng sớm hôm nay vợ trưởng thôn vào phòng xem thì ông cụ đã tắt thở từ lâu.
Vén áo lên, có những chỗ thậm chí đã sinh dòi.
Cả căn phòng bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của x.á.c c.h.ế.t.
Vợ trưởng thôn sợ đến tái mặt, không thở nổi, lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khi trưởng thôn chạy đến, Lý Cẩu vừa mới gọi tôi sang nhà hắn, ghế ngồi còn chưa kịp ấm chỗ.
Thấy ông ta hầm hầm bước vào, Lý Cẩu bèn dẫn ông ta vào phòng trong trước.
Hai người ở trong phòng không biết nói gì, đột nhiên cãi nhau ầm ĩ.
Ngay sau đó trưởng thôn đập cửa bỏ đi, gọi mấy người đàn ông trong thôn đến giúp, vội vã lo liệu hậu sự cho ông cụ.
Lý Cẩu từ phòng trong bước ra, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hắn nhìn tôi, thậm chí chẳng buồn giữ vẻ cười giả tạo nữa.
"Chú, đêm qua chú đi đâu thế?"
"Cái nhà đó của cậu bỏ không lâu lắm rồi phải không?"
Tôi không trả lời câu hỏi của Lý Cẩu, ngược lại còn lên tiếng phàn nàn trước.
"Đang ngủ thì có con rắn vừa to vừa dài bò vào nhà, tôi chạy đi tìm cậu, ai dè lại gặp trên đường."
Hôm qua tôi cứ tưởng Lý Cẩu đã phát hiện ra tôi trốn trong đống da rắn, thậm chí còn nghĩ sẵn vài lý do để giải thích.
Kết quả hắn chỉ cúi xuống nhặt miếng da rắn lên, đắp lại chỗ cũ.
Sau đó hắn bỏ đi, tôi cũng theo hắn xuống núi.
Người dính đầy mùi tanh hôi khó ngửi, đi qua cái ao gần chỗ ở, tôi nhảy ùm xuống tắm luôn.
Vừa ngoi lên thì đụng ngay Lý Cẩu đang quay lại.
Nhưng lúc đó hình như hắn đang tìm thứ gì, vội vội vàng vàng, chẳng buồn để ý đến tôi, chỉ liếc nhìn tôi một cái.
Thế nên sáng nay hắn gọi tôi qua, tôi cũng chẳng bất ngờ gì.
"Hễ mưa xuống là rắn to trên núi sau hay bò vào thôn lắm, chú đừng có đi lung tung vào ban đêm, trên núi ít đồ ăn, chúng vào thôn dễ quấn người lắm. Lỡ chú xảy ra chuyện gì ở thôn chúng tôi, tôi cũng khó ăn nói phải không?"
Rõ ràng là hắn không tin lời tôi, ngoài mặt là giải thích, nhưng bên trong là cảnh cáo tôi.
Thằng nhóc này tuổi còn trẻ mà lòng dạ thật tàn độc.
Ngay lúc tôi định chuyển chủ đề, một người đàn ông trung niên ở trần ướt sũng bất ngờ chạy vào.
"Cẩu ơi, mau ra xem đi! Đầu thôn phía đông xảy ra chuyện rồi!"
9.
Khi tôi và Lý Cẩu đến đầu thôn phía đông, dân làng đang vây quanh bờ ao chỉ trỏ bàn tán.
Từ xa, tôi đã thấy một vật gì đó vừa trắng vừa to nằm trong bụi cỏ ven ao.
Thứ đó vẫn đang chậm chạp di chuyển lên bờ.
Dân làng vừa thấy Lý Cẩu đến, vội vã gọi hắn lại xem rốt cuộc đó là cái gì.
Tôi theo chân Lý Cẩu, len vào giữa đám đông, lúc này mới nhìn rõ vật dưới đất.
Một con rắn không vảy to bằng người.
Không, chính xác hơn thì phải là một con người bị khâu thành hình rắn.
Dù đường khâu rất cẩu thả, tôi vẫn nhận ra người khâu cũng có chút tay nghề.
Nó thoi thóp sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.
Bò đến trước mặt tôi và Lý Cẩu, nó khó nhọc ngẩng đầu lên.
Lòng tôi chùng xuống.
Gương mặt dính đầy rong rêu, bùn đất và m.á.u này, chẳng phải là thằng nhóc lưu manh tối qua sao?
"Ui chà! Đây chẳng phải thằng nhóc lưu manh trong thôn mình sao?"
Trong đám đông không biết ai thốt lên kinh ngạc.
Vài ánh mắt lác đác đổ dồn về phía Lý Cẩu.
Thấy tôi và Lý Cẩu, thằng nhóc như bị hoảng sợ tột độ.
Nó há miệng muốn nói, nhưng chỉ phát ra được những tiếng "a a a a".
Lưỡi trong miệng nó đã bị rạch đôi, giống hệt lưỡi rắn.
Nó giãy giụa trên mặt đất một lúc rồi c.h.ế.t, mắt mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào tôi đầy oán hận.
Đêm mưa.
Lặng lẽ bắt thằng nhóc đến đây.
Đường d.a.o né tránh chuẩn xác mọi chỗ hiểm, đảm bảo nạn nhân vẫn còn sống.
Cộng thêm việc đêm qua tôi và Lý Cẩu chạm mặt ngay gần đây...
Quay đầu nhìn Lý Cẩu, tôi phát hiện hắn cũng đang nhìn tôi.
Trong đôi mắt đen láy lóe lên tia nhìn đầy ẩn ý.
Tôi biết, đã đến lúc phải ra tay rồi.
10.
Thằng nhóc lưu manh được chôn cất qua loa.
Lý Cẩu không cho nó uống rượu rắn mặt người.
Kể ra cũng phải, một thằng ranh con không thân thích, lại chẳng đem lại lợi lộc gì, sao đáng giá một bát rượu chứ?
Lý Cẩu đời nào chịu làm ăn lỗ vốn.
Cơm trưa xong, Lý Cẩu bất ngờ gọi tôi lên núi sau.
Hắn bảo: "Đi thôi chú, cháu dẫn chú đi xem hàng của chú."
Tôi cười hỏi hắn: "Không phải còn thiếu mấy ngày nữa sao? Nhỡ chưa đủ ngày giờ, hiệu quả không tốt, chú về khó ăn nói lắm."
Lý Cẩu đưa cho tôi điếu t.h.u.ố.c: "Đâu có chuyện đó? Cháu làm ăn giữ chữ tín nhất, chú đến hai ngày rồi, cháu cũng phải cho chú xem hàng trước chứ."
Hôm qua gặng hỏi mãi không chịu nói nửa lời, hôm nay lại chủ động dẫn tôi đi xem.
Xem ra thằng nhóc này, lười diễn kịch rồi.
Tôi cũng không từ chối, nhận lấy điếu t.h.u.ố.c, cầm ví da, theo hắn lên núi sau lần nữa.
Đi rất lâu, hai chúng tôi mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, chẳng ai nói với ai câu nào.
Gần đến lưng chừng núi, Lý Cẩu bất chợt quay đầu lại, hỏi tôi một câu: "Chú, cháu nhớ chú bảo ông chủ chú tìm thấy cháu trên web đen phải không?"
Không ngờ hắn hỏi chuyện này, tôi sững lại một chút rồi gật đầu.
Hắn nói: "Trên đó đâu chỉ mình cháu bán rắn mặt người, sao lại chọn tìm cháu?"
Tôi cười nịnh nọt: "Ông chủ chú kén chọn lắm, xem của người khác rồi, cũng hỏi qua mấy người sành sỏi, tìm tới tìm lui, chỉ có của cậu là hàng thật thôi."
Lý Cẩu cười lệch cả miệng, rít thêm một hơi t.h.u.ố.c.
"Đúng thế, chỗ cháu mới là hàng thật giá thật, bọn họ thấy cháu kiếm được chút tiền nên bắt chước theo thôi. Cơ mà..."
Hắn nhìn tôi: "Cái nghề này cháu học được từ bố cháu, mà bố cháu lại biết được từ một người đàn ông từng đến thôn mua đồ."
Tôi hỏi hắn: "Nghe cậu nói vậy, trước kia nhà cậu không phải người thôn Khẩu T.ử à?"
Cứ tưởng Lý Cẩu sẽ không nói, ai ngờ hắn lại sảng khoái thừa nhận.
"Không phải, nhà cháu chuyển đến đây."
Hắn kể: "Người trong thôn này bài ngoại ghê lắm, ban đầu họ không chịu đâu, sau bố cháu hết cách đành hứa chia tiền lời, vốn định giấu nghề, không cho họ biết đây là cái gì, ai ngờ đám người này chẳng quan tâm, họ chỉ cần tiền."
Lý Cẩu nói xong tự cười một mình.
Đã nói đến nước này, tôi cũng chẳng kiêng dè gì nữa, hỏi thẳng: "Một con rắn mặt người giá sáu mươi triệu, đã khiến người ta cải t.ử hoàn sinh được rồi, sao không hét giá cao hơn, hoặc cầm tiền đi nơi khác mà sống?"
Lý Cẩu cười phì một tiếng.
"Chú à, tiền không phải chú bỏ ra nên chú không xót nhỉ! Mấy lão nhà giàu lắm tiền thật, nhưng có ngu đâu, giá cao quá thì ai thèm mua?"
Hắn đưa tay ra, xoa xoa mấy ngón tay với tôi: "Nhưng chủ yếu là cháu có chút sở thích, thích chơi bài bạc, tiền trong tay chẳng giữ được, chỗ còn lại thì phải chia cho dân làng, rồi còn mua đồ từ họ nữa."
"Mua đồ? Mua đồ gì?"
Nghe câu hỏi của tôi, nụ cười của Lý Cẩu trở nên mờ ám.
"Còn mua gì được nữa? Đương nhiên là mua đàn bà rồi!"