Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Phụ Không Muốn Làm Kẻ Thua
Chương 4
tới lúc phá sản rồi bôi gio trát trấu vào mặt nam chính trong giới hào môn!][Hết cách thôi, ai biểu cô ta có ông bố tốt. Nam chính lại là người quá nặng tình nghĩa, vì nể mặt ân sư nên khó mở lời từ chối, cộng thêm cái tính kiệm lời nữa, haizz.][Sao tôi có cảm giác lý do nam chính không muốn chi tiền là vì sợ nữ phụ kiếm được tiền thật, sau này không tiêu tiền của anh ấy nữa nhỉ?][Hehe, lầu trên bị điên à? Lại đi đẩy thuyền nam chính với nữ phụ độc ác. Cặp đôi nguyên tác là nam nữ chính cơ mà, đừng có ship bậy bạ!]
Mặc kệ đám bình luận thiểu năng kia. Tôi hớn hở gọi điện thoại báo tin vui cho Kiều Vũ Hân. Ngay sau đó kết bạn WeChat với Thư ký Trần, bàn bạc với anh ta chuyện khai trương cửa hàng.
9
Hiệu suất làm việc của Thư ký Trần cao một cách kinh hồn. Chưa đầy một tuần, tiệm bánh ngọt của tôi đã khai trương suôn sẻ, đến cả việc quảng cáo tuyên truyền cũng được lo liệu chu toàn.
Ban đầu tôi còn lên kế hoạch quảng bá hoành tráng trong giới phu nhân thượng lưu, không ngờ chẳng cần tốn tâm sức, các vị phu nhân nhà họ Tạ, họ Trần, họ Trương đã tự động tìm đến cửa. Sau khi nếm thử vài mẫu bánh, họ đặt luôn trọn gói bàn tiệc bánh ngọt cho tiệc đầy tháng của cháu nhà mình!
Khi nhận được khoản tiền cọc đầu tiên, tôi kích động đến mức tay run bần bật.
Tốt nghiệp đại học xong là tôi gả cho Tần Mạc, tận hưởng cuộc sống phú bà nhung lụa, chưa từng phải đi làm thuê bao giờ.
Mãi đến hôm nay, tôi mới đích thực cảm nhận được niềm vui tự mình kiếm ra tiền. Thảo nào Tần Mạc ngày nào cũng đắm chìm trong công việc không biết mệt mỏi.
Thời hạn giao hàng khá gấp, hai ngày nữa là phải trả đơn. Tôi vội vàng dẫn dắt nhân viên xắn tay vào làm.
Thật ra lúc đầu tôi không định thuê người, tính tự thân vận động. Ai dè ngay hôm khai trương, Thư ký Trần dẫn thẳng hai người tới, giới thiệu là thợ làm bánh bậc trung.
Nghe xong tôi định từ chối ngay, tiệm mới mở chỗ nào cũng cần tiền, tôi lấy đâu ra kinh phí trả lương cho bọn họ chứ?
Kết quả Thư ký Trần quẳng lại một câu “Tần tổng bảo tiền lương trích từ tài khoản công ty”, chẳng cho tôi lấy một cơ hội mở miệng, co giò chạy biến.
Thấy tay nghề của thợ cũng được phết, tôi đành thôi. Giờ nghĩ lại, may mà tôi giữ họ lại. Nếu không mấy cái đơn hàng lớn này một mình tôi chắc chắn nhai không trôi.
Nửa tháng sau, bánh ngọt do tôi làm nhờ thiết kế sáng tạo và hương vị tuyệt hảo đã thực sự làm mưa làm gió ở các bữa tiệc tối, tiệm bánh cũng vì thế mà một bước lên hương.
Trong giới ngày càng có nhiều người mộ danh mà đến. Cho dù đã giới hạn số lượng đơn. Tôi vẫn ngày ngày bận rộn đến mức chân không chạm đất, tối về đến nhà thường mệt rã rời ngả lưng là ngủ thiếp đi.
Chẳng còn thời gian đâu mà vướng bận dăm ba cái chuyện tình cảm nữa.
Có đôi khi Tần Mạc rảnh rỗi, cố tình đặt một nhà hàng tình nhân hẹn tôi dùng bữa tối, tôi cũng phẩy tay từ chối. Hẹn hò sao quan trọng bằng kiếm tiền?
Bị từ chối, Tần Mạc im lặng một lúc, lại nói: “Chẳng phải em luôn bảo trước ngày kỷ niệm muốn đi Maldives nghỉ dưỡng sao? Anh sắp xếp nhé? Tuần sau đi?”
Tôi không nhận ra giọng điệu khác thường của Tần Mạc, bật cười đáp: “Đấy là do ngày xưa em không hiểu chuyện thôi. Không sao, anh cứ làm việc của anh đi, đúng lúc em cũng đang bận túi bụi.”
Nói xong tôi cũng chẳng rảnh đi an ủi người đàn ông đang sầm mặt kia, lật người ngủ luôn. Ngày mai tôi còn phải đuổi mấy cái đơn nữa. Không nghỉ ngơi tử tế thì trụ sao nổi.
Sáng hôm sau, lúc tôi còn đang đánh bột bánh. Thì trong tiệm xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
10
Chu Thanh Hòa đi đôi giày cao gót nhọn hoắt bước vào.
“Phục vụ, bây giờ có rảnh không?”
Tôi lau vết kem dính trên mặt, nhàn nhạt nhìn cô ta.
Chu Thanh Hòa mỉm cười: “Ở trong tiệm mà gọi là phu nhân thì e không hợp lắm, tôi gọi thế cô không phiền chứ?”
Tôi bĩu môi, đi thẳng vào vấn đề: “Cô có chuyện gì?”
“Sếp tôi muốn ăn tart socola, cần ngay bây giờ. Tôi trả cô gấp ba lần tiền, cô làm gấp một phần đi.”
Sếp á? Tần Mạc?
Thấy tôi cau mày, Chu Thanh Hòa cười tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Thật ra sếp tôi thích bánh do chính tay tôi làm hơn, nhưng hôm nay tôi phải theo sếp đi công tác cả ngày, quả thật không dư ra thời gian để làm nên đành tới chỗ cô đặt đại một cái cho có vậy.”
Tôi nghe xong liền sững người. Trong chớp mắt đã ngộ ra, Chu Thanh Hòa này đâu phải tới đặt bánh, rõ ràng là cất công tới khiêu khích tôi.
Thứ nhất là muốn nói với tôi, Tần Mạc lén lút ăn không ít đồ ngọt do cô ta làm, trong lòng anh thiên vị cô ta hơn.
Thứ hai là muốn dằn mặt tuyên cáo chủ quyền, khoe khoang rằng hôm nay cô ta sẽ ở riêng với Tần Mạc cả ngày, tôi không đọ lại cô ta.[Không hổ danh là nữ chính, mượn cớ đặt bánh ngọt để tuyên bố chủ quyền. Con nhỏ nữ phụ độc ác lúc này chắc đang tức điên lên cho xem!][Đã bảo nam chính làm sao mà thích nữ phụ cho được. Nhìn xem anh ấy đi đâu cũng hận không thể mang theo nữ chính kìa, thế giới của hai người luôn á!][Phải chăng trước đó chúng ta nhớ nhầm, đêm nay mới là mốc thời gian quan trọng để nam nữ chính nặn em bé? Hehe.]
Nhìn khuôn mặt đắc thắng của Chu Thanh Hòa, tôi cười ha hả: “Hôm nay xếp kín đơn rồi, không làm được.”
“Chê ít à? Gấp mười lần tiền.” Chu Thanh Hòa như thể nghe không hiểu lời từ chối của tôi, cất giọng kiêu ngạo.
Cô ta đang đóng vai nữ đại gia đập tiền thẳng mặt với tôi đấy à? Tôi cười khẩy trong lòng, nhếch mép: “Vị tiểu thư này, phiền cô nhìn cho rõ, tiệm chúng tôi hoạt động theo hình thức đặt trước. Biển trước cửa viết rất rành rọt, đơn hàng phải đặt trước ít nhất ba ngày…”
Vừa hay lúc này, nhân viên đi giao hàng ở tập đoàn Chu Thị về, tôi hất cằm, chỉ vào logo Chu Thị in trên thùng, mỉa mai nhìn cô ta:
“Tất nhiên, đơn làm gấp không phải là không nhận. Đây này, đống hàng của Chu Thị này cũng là làm chạy theo tiến độ gấp. Nhưng dẫu vậy, cũng phải do đích thân Chu tổng hoặc Chu phu nhân ra mặt chào hỏi tôi một tiếng mới được.”
“Thế nên là, nếu cô là giám đốc của tập đoàn Chu Thị, hay là Chu phu nhân thân phận tôn quý, muốn chen ngang tôi cũng hoàn toàn duyệt. Nhưng cô chỉ là một đứa thư ký quèn bình thường, muốn đơn làm gấp thật thì bảo Tần tổng của cô đích thân đến mà nói, cô còn chưa đủ tư cách đâu. Vừa nãy tôi không nói toẹt ra là vì sợ làm cô tổn thương đấy.” Tôi nhún vai xòe hai tay.
11
Nụ cười trên mặt Chu Thanh Hòa cứng đờ, mặt mày đỏ gay, giọng the thé: “Dư Tang, cô thì có cái gì đáng để kiêu ngạo? Một cái tiệm rách mà cũng bày đặt học người ta phân chia giai cấp. Chẳng qua là cô ỷ mình có gia thế tốt thôi chứ gì?”
“Nếu không nhờ bố cô, với cái điệu bộ ngu ngốc nói chuyện không qua não này của cô, cô tưởng Tần Mạc thèm để mắt đến cô chắc?”
Tôi gật gù ra chiều tán thành: “Đúng rồi đấy, cô nói cấm có sai. Nếu tôi không có một người bố tốt, thì Tần Mạc làm gì có được ngày hôm nay? Cho nên tôi chăn được một ông chồng vừa đẹp trai lại vừa nhiều tiền thế này, chẳng lẽ không phải là xứng đáng à? Đổi lại là cô, cô có kiêu ngạo không?”
“Ồ, tôi quên mất, cô thì có cái thá gì đâu cơ chứ, chắc là không cảm nhận được cảm giác đó rồi.”
Tôi nhìn Chu Thanh Hòa đang tái đen mặt mũi bằng ánh mắt áy náy: “Xin lỗi vì lỡ đâm trúng tim đen của cô. Cô cũng biết tôi nói chuyện không hay dùng não mà, chắc cô không để bụng đâu nhỉ.”
“Dư Tang! Cô!” Chu Thanh Hòa tức đến mức ngực phập phồng, nửa ngày không thốt nên lời.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, giọng đều đều: “Sắp chín giờ rồi, chỗ các người đi làm muộn không bị trừ lương à? Tôi nghĩ mình cần phải hỏi Thư ký Trần chuyện này mới được.”
Tôi làm bộ lấy điện thoại ra. Chu Thanh Hòa đỏ hoe mắt: “Dư Tang, cô đừng có đắc ý!”
Cô ta dậm chân bịch bịch, chẳng thèm màng đến việc giữ hình tượng nữa, quay lưng bỏ chạy.
Tôi lạnh lùng nhìn bóng lưng Chu Thanh Hòa, nén đầy một bụng lửa giận, cầm điện thoại định nhắn tin cho Tần Mạc. Chất vấn anh ta nếu đã không chịu ly hôn, thì tại sao còn dung túng cho cô thư ký đến đây sỉ nhục tôi, thái độ của anh thời gian qua có phải đều là diễn kịch hay không!
Kết quả ngay giây tiếp theo, dòng chữ trên bình luận ảo làm tôi sợ đến rơi cả điện thoại xuống đất:[Trời đất ơi, nữ chính tức phát khóc luôn rồi, nữ phụ thật sự quá độc ác! Tởm lợm!][Kiếp trước nam chính bị con nữ phụ độc ác này o ép từng bước, để lại bóng đen tâm lý hôn nhân cực kỳ nặng nề, sau khi cô ta chết thì cả đời không đi bước nữa! Nữ chính mới thầm hạ quyết tâm kiếp này nhất định phải cứu rỗi nam chính. Nhưng bây giờ nam chính còn chưa ly hôn xong, làm sao đây!][Không sao, dù sao thì nữ phụ cũng chả sống được bao lâu nữa. Đợi cô ta chết đi, nam nữ chính sẽ được quang minh chính đại đến với nhau thôi!][À đúng rồi, con nữ phụ không ngờ tới đâu, cô ta cũng mắc bệnh nan y rồi! Mấy cái bệnh xác suất phát ban cực thấp thế này mà hai bố con nhà đó cũng dính phải liên tiếp cho được, kiếp trước chắc tạo nghiệp nặng lắm đây!][Thôi đừng nói nữa, mấy người quên là nữ phụ có khả năng nhìn thấy bình luận à! Lỡ cô ta biết mình mắc bệnh, lại đi điều trị sớm như ông bố, thế rồi không chết thì sao?]
Hờ hờ. Phải làm chúng thất vọng rồi. Tôi quả thực có thể nhìn thấy mấy dòng bình luận này.
12
Cho nên tôi thực sự sợ phát khóc luôn.
Vốn dĩ định hôm nay xong việc sẽ về nhà thăm bố một chuyến, xem sức khỏe ông thế nào, nhưng giờ thì tôi không dám đi nữa.
Cứ nghĩ tới việc mình mắc bệnh nan y, thậm chí có thể “đi” trước cả bố, là hai chân tôi nhũn ra, đi đứng không nổi, tiệm bánh cũng không thể tiếp tục kinh doanh được nữa.
Tôi vội vã đóng cửa tiệm, bắt taxi chạy thẳng đến bệnh viện.
Trong lúc chờ kết quả, tay tôi run lẩy bẩy, muốn tìm bạn thân để giãi bày nhưng phát hiện điện thoại không có ai nghe máy. Lúc này mới nhớ ra Kiều Vũ Hân đang đi du lịch nước ngoài, giờ bên đó đang là nửa đêm, chắc cô ấy đang ngủ.
Tôi bỗng thấy càng thêm hoảng sợ. Tìm một góc tường chui vào đó khóc thút thít.
Không biết bao lâu sau, trên đỉnh đầu bỗng đổ xuống một bóng râm. Tôi ngẩng lên thì thấy Tần Mạc, người đáng lẽ giờ này đang đi công tác ở tỉnh khác.
Một người luôn chú trọng ngoại hình giờ phút này lại để tóc tai rối bù, bộ đồ vest trên người nhăn nhúm, cà vạt cũng xộc xệch, trông có vẻ hơi nhếch nhác.
Tần Mạc quỳ một chân trước mặt tôi, hốc mắt đỏ hoe: “Vợ ơi, em sẽ không sao đâu.”
Thấy bộ dạng này của anh, bao nhiêu tủi thân trong lòng tôi bùng nổ.
Nghĩ đến việc mình mắc bệnh có thể là do u uất tinh thần lâu ngày trong cuộc hôn nhân này gây ra, tôi càng nghĩ càng tức, vung tay tát thật mạnh một cái làm bàn tay tôi cũng sưng vù:
“Tần Mạc, anh mong tôi mau mau chết đi chứ gì, để anh đường đường chính chính rước cô Chu Thanh Hòa kia về nhà!”
Bị đánh bất ngờ, Tần Mạc sững lại, nhưng rồi anh vẫn nắm lấy tay tôi nhẹ nhàng xoa nắn, cất giọng rất khẽ: “Anh không có.”
“Nói láo!” Tôi giật tay ra: “Anh không có, thế sao hết lần này đến lần khác anh lại vì cô ta mà đòi ly hôn với tôi?”
Tần Mạc mím môi, vẫn hạ giọng: “Chẳng phải là do em muốn ly hôn sao?”
Tôi bùng nổ: “Cái gì gọi là tôi muốn? Thế chẳng phải anh cũng đồng ý rồi à?”