Nữ Phụ Không Muốn Làm Kẻ Thua

Chương 3



Tôi không phục định mở miệng, muốn bảo bố đừng để vẻ bề ngoài của Tần Mạc lừa gạt. Muốn kể hết cảnh tượng nhìn thấy hôm nay, cả những lời trên bình luận ảo ra. Nhưng nhìn thấy mái tóc điểm bạc hai bên thái dương của bố, tôi lại nuốt ngược vào trong.

 

Sợ ông tức giận hại thân, làm bệnh tình tồi tệ hơn. Đợi ông cụ dưỡng bệnh cho khỏe rồi hẵng nói.

 

Đưa bố về nhà cũ, liên tục dặn dò người giúp việc xong xuôi. Quay người lại, tôi phát hiện Tần Mạc thế mà vẫn còn ở đó.

 

Hôm nay anh ta rảnh rỗi thế sao? Nhưng tôi cũng chẳng buồn hỏi nhiều, đi thẳng lên xe. Hai người giữ im lặng suốt chặng đường về nhà.

 

Tôi đi tắm trước, dọn dẹp một chút rồi nằm trên giường xem danh sách mua sắm Kiều Vũ Hân gửi tới.

 

Đang xem đến đoạn ưng ý, một bàn tay lớn luồn vào trong chăn. Tôi ngước mắt, chạm phải đôi đồng tử màu nâu sẫm của Tần Mạc. Anh mặc áo choàng tắm xẻ sâu, tóc vẫn còn ẩm, rõ ràng cũng vừa tắm xong.

 

Tôi cau mày, vừa định hỏi anh muốn làm gì. Ngón áp út đột nhiên truyền đến cảm giác lạnh lẽo.

 

Tôi sững lại, cúi đầu nhìn, lại là một chiếc nhẫn kim cương to đùng. Chỉ là thiết kế của mẫu này, sao lại giống hệt chiếc ở tiệm trang sức ban sáng thế nhỉ?

 

“Chẳng phải em luôn mè nheo đòi đeo hột to nhất sao?” Tần Mạc khàn giọng bên tai tôi.

 

Chưa đợi tôi trả lời, nụ hôn nóng rực của anh đã phủ xuống.

 

Bình luận ảo bùng nổ:[Á á á, không ngờ nữ phụ độc ác lại cố tình lôi bố ra uy hiếp nam chính, ép nam chính đành phải lấy chiếc nhẫn vốn thuộc về nữ chính mang đi dỗ dành cô ta!][Nhìn cảnh nam chính bị ép uổng, lạnh lùng “hành sự” mà đau xót quá! Tức cái là người đàn ông nữ chính còn chưa được tận hưởng, con nữ phụ chết tiệt này không biết đã xơi bao nhiêu lần rồi!][Không sao, nam chính chỉ đang vui chơi qua đường với nữ phụ thôi, trong lòng anh ấy chỉ có nữ chính!]

 

Nhắc mới nhớ, quả thực một thời gian rồi chúng tôi chưa thân mật. Theo ý của đám bình luận ảo thì Tần Mạc và Chu Thanh Hòa thế mà vẫn đang ở giai đoạn tình yêu trong sáng á? Tức là, người đàn ông này hiện tại vẫn còn sạch sẽ.

 

Nghĩ thông suốt điều này, tôi cũng chẳng thèm khách sáo nữa, trực tiếp sờ soạng.

 

Đúng lúc đó. Điện thoại của Tần Mạc đổ chuông.

 

6

 

Anh lật tay định dập máy như mọi khi. Nhưng lại khựng lại khi nhìn thấy cái tên Chu Thanh Hòa. Đến cả động tác cũng dừng hẳn.

 

Cho dù đã biết trước kết cục, trong lòng tôi vẫn trào dâng một trận chua xót. Tôi lật người: “Nghe máy đi.”

 

Im lặng hai giây, Tần Mạc rốt cuộc cũng bắt máy. Tôi không nghe rõ bên kia cụ thể đang nói gì, chỉ mang máng nghe thấy tiếng khóc của Chu Thanh Hòa.

 

Ngay sau đó, Tần Mạc lập tức đứng dậy. Mặc đồ xong xuôi, anh lại bước tới gần tôi, cúi xuống hôn lên trán tôi: “Có việc gấp, xin lỗi em.”

 

Tôi mặc kệ anh.

 

Một lát sau, có tiếng “cạch”, cửa đóng lại. Bình luận ảo kích động hẳn:[Nữ chính đi tiếp khách bị khách lớn chuốc rượu, nam chính vừa nghe là đi cứu ngay! Bỏ mặc luôn nữ phụ, đã cái nư thật!][Chính là đêm nay, nữ chính bị hạ thuốc, rồi nam chính vì cứu cô ấy, hai người bọn họ… hehe.][Tuy nam chính và nữ phụ vẫn chưa ly hôn, nhưng đứa con của nữ chính sẽ được thụ thai một cách hữu kinh vô hiểm vào đêm nay, đây chính là nước cờ giúp nữ chính thượng vị đó nha.]

 

Tôi chết sững. Cõi lòng nghẹn ứ đến cực độ. Kế tiếp là một ngọn lửa giận vô cớ bùng lên.

 

Tôi dựa vào cái thá gì mà phải để cho đám bình luận u mê tiểu tam điên đảo trắng đen này chi phối cuộc đời mình!

 

Tôi không tin vào cái tà môn này đâu, tôi phải ngăn chặn tất cả! Tôi rút điện thoại, bấm gọi cho Tần Mạc.

 

Nhưng gọi hết cuộc này đến cuộc khác. Đều không có ai nhấc máy.

 

 

 

Đám bình luận bắt đầu cười nhạo tôi:[Đệt, nữ phụ bị sao thế, bình thường kiêu căng ngạo mạn chả bao giờ thèm gọi cho nam chính, bây giờ lại bám dai như đỉa thế! Đừng bảo là cô ta đọc được bình luận đấy nhé?][Nhìn thấy thì đã sao? Nam nữ chính sinh ra là dành cho nhau, tiểu nam chính sắp sửa xuất hiện rồi, ngày tàn của nữ phụ đến rồi!][Chuẩn luôn, nam chính đang “đại chiến” với nữ chính mà, hơi sức đâu mà nghe điện thoại!]

 

Tôi sững sờ, tay chầm chậm đặt lên ngực. Vẫn cảm thấy hơi nhói đau.

 

Tôi tuy ngốc. Nhưng tôi không ngu. Chuyện đã đến nước này, tôi đành phải giành lấy lợi ích lớn nhất cho bản thân.

 

Tôi trút một hơi thật sâu, bấm số gọi cho luật sư, thẳng thừng ra giá gấp mười lần, yêu cầu anh ta nhanh chóng soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn và giao đến tận tay tôi với tốc độ nhanh nhất.

 

Tôi ngồi bó gối ở phòng khách suốt đêm. Cho đến tờ mờ sáng, bên ngoài vọng lại tiếng mở khóa.

 

Tần Mạc mệt mỏi xoa mi tâm bước vào, thấy tôi thì khựng lại: “Sao em dậy sớm thế? Bình thường phải ngủ đến trưa cơ mà.”

 

Ngửi thấy mùi sữa tắm lạ hoắc trên người Tần Mạc, tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi tan vỡ.

 

Tôi không trả lời, chỉ bình tĩnh đưa tờ đơn thỏa thuận ly hôn ra: “Tần Mạc, chúng ta ly hôn đi.”

 

7

 

Tần Mạc khựng bước. Ánh mắt rơi trên mặt tôi, hồi lâu sau, không giống thái độ dứt khoát của ba lần trước, anh hỏi: “Tại sao?”

 

Tôi ngẩng đầu nhìn vẻ mặt vẫn điềm tĩnh của anh. Đột nhiên cảm thấy kiệt sức. Cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà tò mò tại sao lần này anh không hỏi “Em chắc chứ?” nữa.

 

Tôi đập thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt anh: “Hôm qua anh đi đâu làm gì tự anh rõ nhất! Anh thậm chí còn tắm rửa rồi! Còn dùng cái mùi sữa tắm hương trái cây mà anh ghét nhất nữa!”

 

Tần Mạc đứng hình một chốc, nhặt bản thỏa thuận ly hôn trên đất lên lật xem, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.

 

Tôi đòi hỏi nhiều quá chăng?

 

Tôi dời tầm mắt, giọng điệu bất giác hơi chột dạ: “Anh là người có lỗi, tôi lấy bảy phần tài sản thì không quá đáng chứ? Tôi nói cho anh biết, lần này tôi tuyệt đối không ra đi tay trắng đâu, dù sao thì chúng ta cũng đâu có ký thỏa thuận tiền hôn nhân…”

 

Tần Mạc gập tờ thỏa thuận lại, trầm ngâm một lát: “Lỗi của anh là gì?”

 

Thấy anh ta vẫn cái bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi, tôi lại bốc hỏa vô cớ, nhảy cẫng khỏi sô pha, chống nạnh dõng dạc lặp lại y xì lời trên bình luận ảo:

 

“Tối qua chẳng phải anh đi cứu Chu Thanh Hòa sao? Thư ký nữ bị khách chuốc rượu, tổng tài hóa anh hùng cứu mỹ nhân, cuối cùng trải qua một đêm xuân tiêu, sung sướng quá đến mức điện thoại cũng chả thèm nghe! Haha! Có cần tôi phải lặp lại lần nữa không hả, Tần tổng!”

 

Tần Mạc ban đầu sửng sốt, rồi bất chợt nhìn tôi bật cười. Anh cười lên trông cực kỳ đẹp trai, làm tôi suýt nữa thì không kiềm lòng nổi, vội vàng cắn răng nhịn, tiếp tục trợn mắt lườm anh.

 

“Tối qua có một dự án xảy ra sự cố, cả cảnh sát và phóng viên đều có mặt, anh đi xử lý suốt cả đêm. Điện thoại bị rơi xuống nước, giờ đó anh tưởng em ngủ rồi nên không nghĩ em sẽ gọi, anh xin lỗi.”

 

Nhìn bộ dạng ngơ ngác của tôi, khóe môi Tần Mạc hơi nhếch lên: “Còn về Chu Thanh Hòa, cô ta bị quấy rối trong giờ làm việc, công ty tất nhiên không thể đứng ngoài cuộc. Anh đã giao cho Thư ký Trần đi xử lý rồi, cô ta chỉ là một nhân viên bình thường, cớ sao anh phải đích thân đi cứu?”

 

“Cả đêm quần quật ngoài công trường, bùn đất bám đầy người, thế nên anh tạt qua nhà Thư ký Trần tắm rửa trước. Chẳng phải em mắc bệnh sạch sẽ sao?”

 

Tôi triệt để hóa đá. Chuyện này… sao không giống với bọn bình luận nói?

 

Chẳng tìm ra được câu nào để bật lại. Đành mơ mơ màng màng mặc cho Tần Mạc bế bổng mình vào phòng ngủ bù.

 

 

 

Bình luận ảo cũng ngớ người:[Tình huống gì đây? Nam chính không đi cứu nữ chính, mà đi xử lý công việc đột xuất á?][Bị lừa rồi! Tại sao hôm qua chúng ta chỉ được xem góc nhìn của nữ phụ? Tôi muốn khiếu nại!][Tôi đã muốn nói từ lâu rồi, cảm giác thái độ của nam chính với nữ phụ đâu giống như bị ép buộc. Không chừng vị tổng tài này lại gu chuộng gái ngốc ấy chứ?][Không thể nào! Chắc chắn là vì chuyện của bố nữ phụ nên nam chính mới tạm thời giữ khoảng cách với nữ chính! …Khoan đã, giờ bố của nữ phụ không chết nữa, nam chính chẳng lẽ phải cam chịu bị nữ phụ chèn ép cả đời sao? Cứu với!]

 

8

 

Chuyện ly hôn cứ thế bị chìm vào quên lãng. Như thể chưa từng xảy ra.

 

Tần Mạc mỗi ngày đi sớm về khuya cày cuốc sự nghiệp. Tôi vẫn như cũ, đi mua sắm, làm đẹp, vung tiền hưởng lạc.

 

Nếu phải kể đến điểm khác biệt. Thì đó là bóng dáng Chu Thanh Hòa không bao giờ xuất hiện trong nhà tôi nữa.

 

Cứ thế sống chuỗi ngày xa hoa trụy lạc một thời gian. Đến một ngày đang mải mê càn quét hàng hiệu, tôi bỗng dưng loé lên một suy nghĩ.

 

Bố tôi là một danh sĩ thanh cao, tuy tiếng tăm lẫy lừng nhưng cứ có đồng nào là mang đi tài trợ cho sinh viên nghèo hết, trong nhà thực ra chẳng có tích cóp gì.

 

Mỗi một đồng tôi tiêu bây giờ, đều do Tần Mạc kiếm ra. Tuy nói lần này Tần Mạc không đồng ý ly hôn, nhưng dò sông dò biển ai dò được lòng người, lỡ đâu một ngày anh ta lại lật lọng, khăng khăng đòi chia tay, chẳng phải tôi sẽ thực sự rơi vào kết cục thê thảm như bọn bình luận nói, chết khô trong phòng trọ hay sao?

 

Nghĩ đến đây, còi báo động trong lòng tôi reo inh ỏi. Thế là tôi bàn bạc lại với Kiều Vũ Hân. Quyết định lấy tiền của Tần Mạc đi tậu một mặt bằng, mở tiệm bánh ngọt!

 

Dù gì tôi cũng đâu phải kẻ vô dụng, tôi từng học làm bánh ngọt, còn có cả chứng chỉ thợ làm bánh cao cấp được quốc tế công nhận, tay nghề cũng được xem là đỉnh cao. Cũng nhờ chính tài nghệ này, tôi mới thành công cưa đổ Tần Mạc.

 

Tần Mạc cực kỳ thích đồ ngọt. Năm xưa không biết nghe ai xúi “Muốn nắm giữ trái tim đàn ông thì phải nắm lấy dạ dày anh ta trước”, thế là tôi thay đổi đủ kiểu làm bánh ngọt cho anh, quả nhiên là rước được chàng về rinh.

 

Chỉ là sau khi kết hôn, bản tính thật bị bộc lộ, tôi vừa lười vừa sợ phiền phức, nên chẳng bao giờ xuống bếp nữa, nói gì đến chuyện làm bánh ngọt.

 

Nghe tin tôi muốn mở tiệm, ngòi bút trên tay Tần Mạc khựng lại. Hồi lâu sau, anh ngẩng lên từ đống tài liệu: “Anh kiếm chưa đủ nhiều, không đủ cho em tiêu à?”

 

Tôi nhìn ngược nhìn xuôi, nhất quyết không nhìn anh: “Thế đâu có giống, em chỉ muốn có một sự nghiệp của riêng mình.”

 

Tần Mạc im lặng một lát, hơi nhíu mày: “Làm bánh ngọt vừa vất vả vừa hao tổn tinh lực, sau này em không được ngủ nướng nữa đâu.”

 

Tôi đắc ý hất cằm: “Nên em tính cả rồi, tiệm của em sẽ làm theo mô hình cao cấp đặt trước, chủ yếu phục vụ cho giới phu nhân thượng lưu. Mấy bà mấy cô đó chỉ chuộng hàng tinh xảo phiên bản giới hạn, giá cao ngất ngưởng họ cũng vui vẻ rút hầu bao! Quan trọng là em cũng không cần ngày nào cũng phải dậy sớm. Dù sao em cũng là thợ làm bánh cao cấp, chút sự tự tin này em vẫn phải có.”

 

Ai ngờ nghe tôi nói xong, sắc mặt Tần Mạc ngược lại tối sầm, đột nhiên đứng phắt dậy, vứt lại một câu “Anh về công ty tăng ca”, rồi bỏ đi thẳng.

 

Tôi luống cuống, vội vàng đuổi theo định hỏi anh có ý gì, thì đâm sầm ngay vào tấm lưng cứng ngắc của anh, đau đến ứa nước mắt.

 

Đang định ngẩng lên chửi cho vài câu, thì nghe thấy giọng nói trầm thấp của Tần Mạc: “Anh sẽ sắp xếp Thư ký Trần qua giúp em.”

 

Dứt lời, anh lại mang theo bầu không khí u ám đi thẳng ra khỏi cửa không ngoảnh đầu lại.[Nữ phụ lại bắt đầu kiếm chuyện rồi, không thấy nam chính căn bản không muốn xì tiền ra à? Với cái IQ của bả thì mở tiệm kiểu gì? Đừng có làm

Chương trước Chương tiếp
Loading...