Nữ Phụ Không Muốn Làm Kẻ Thua

Chương 5



Đuôi mắt Tần Mạc càng đỏ hơn: “Anh không muốn ly hôn, nhưng Thư ký Trần bảo em cần một chút không gian riêng, cậu ta còn bảo đàn ông thì không được ép buộc phụ nữ, anh không muốn ép em…”

 

Đạo lý quái quỷ gì thế này! Tôi tức đến bật cười: “Anh không sợ ly hôn xong tôi bỏ theo người khác à?”

 

Đầu ngón tay Tần Mạc khẽ run, rũ mắt xuống: “Anh sợ, ngày nào anh cũng sợ. Cho nên anh luôn theo dõi em, đợi em xài hết tiền, anh sẽ ngay lập tức đến tìm em đòi quay lại…”

 

Tôi nghẹn họng: “Thế lần trước tôi đòi ly hôn, sao anh lại ép tôi?”

 

Anh hoảng loạn nhìn tôi: “Vì anh cảm thấy lần đó em rất nghiêm túc, không phải đang làm mình làm mẩy. Anh không muốn thật sự ly hôn với em, chết cũng không muốn.”

 

“…”

 

Nhìn người đàn ông bình thường lúc nào cũng cao ngạo lạnh lùng giờ phút này lại lúng túng luống cuống tay chân, tôi ngẩn ra.

 

Giây tiếp theo, tôi lại giơ tay, nhắm chuẩn bên mặt kia của anh tát xuống:

 

“Thế anh biết tỏng là tôi ghét Chu Thanh Hòa, sao anh vẫn luôn giữ cô ta bên cạnh, còn để cô ta đến nhà làm bữa sáng, đưa cô ta đi công tác cùng? Sao nào, Thư ký Trần không đủ để anh xài à!”

 

“Chẳng phải do em cứ ồn ào kêu muốn ăn bánh cuộn ở quê sao, Thư ký Trần bảo Chu Thanh Hòa trước đây từng bày sạp bán bánh cuộn, chuẩn vị lắm, nên anh muốn để em ăn thử…”

 

“Còn chuyện giữ cô ta lại là vì nguyên nhân khác. Vợ ơi, em đừng giận, chúng ta trị bệnh trước đã, được không?”

 

Người khám cho tôi vẫn là vị giáo sư già đó, bạn cũ của bố. Kết quả cũng giống hệt bố tôi, chỉ cần tích cực phối hợp điều trị là được.

 

Giáo sư già cứ lẩm bẩm: “Hai bố con nhà này may mắn thật đấy, phải biết là mấy căn bệnh này ở giai đoạn đầu tính ẩn nấp rất cao, nếu không cố ý làm xét nghiệm chuyên sâu thì căn bản không thể nào tra ra được.”

 

Tôi vẫn còn cơ hội được cứu sống này. Tôi phấn khích giật giật gấu tay áo Tần Mạc.

 

Mu bàn tay chợt thấy nong nóng. Tôi cúi đầu xuống xem. Lại là nước mắt của Tần Mạc. Tảng băng ngàn năm thế mà cũng biết khóc ư?

 

Tôi sững sờ mất một giây, vừa nhếch miệng định chọc quê Tần Mạc vài câu thì bị anh ôm chầm lấy: “Vợ ơi, may mà em không sao.”[Trời đánh thánh đâm, nam chính cho phép nữ chính sáng sớm tinh mơ đến nhà mình làm đồ ăn sáng, lại là vì muốn để nữ phụ được ăn bánh cuộn đúng chuẩn? Đây là coi nữ chính như osin miễn phí đấy hả? Cái đồ tư bản chết tiệt!][Do vấn đề từ gia đình gốc nên tính cách nam chính rất cô độc, nói chuyện chưa bao giờ quá hai chữ, hôm nay chắc là lần đầu tiên ổng nói nhiều thế này nhỉ…][Có ai phát hiện ra không! Nam chính bị nữ phụ tát không những không tức, biểu cảm còn có vẻ sung sướng ngầm chết đi được? Hóa ra lần trước nữ chính ăn tát ổng giận như vậy, là vì cái tát đó không rơi xuống mặt ổng á?][Cốt truyện hình như hơi lệch pha rồi, hay là tôi quay xe đẩy thuyền nam chính với nữ phụ nhỉ, tổng tài ngầm chột dạ với cô vợ tinh tinh tướng tướng… nghe cũng ngon nghẻ phết.]

 

13

 

Chuyện tôi mắc bệnh cuối cùng vẫn lọt đến tai bố.

 

Ông lập tức xông đến nhà họ Tần, không nói hai lời mắng cho Tần Mạc một trận xối xả. Ông một mực cho rằng Tần Mạc không chăm sóc tốt cho tôi.

 

Rồi ông lại ôm chầm lấy tôi khóc nức nở, luôn miệng tự trách mình đã không kịp thời phát hiện ra dấu hiệu bất thường của tôi.

 

Cho đến khi tôi nhắc nhở: “Bố ơi, không đi bệnh viện sao? Chậm trễ điều trị, có khi hai bố con mình chết chung một lượt luôn đấy.”

 

Câu này quả nhiên có tác dụng, bố tôi nín bặt ngay tắp lự, luống cuống hối thúc Tần Mạc chở hai bố con đi viện.

 

Trải qua một thời gian trị liệu, bệnh tình của hai bố con tôi về cơ bản đã ổn định, sau này chỉ cần bồi bổ cẩn thận thì sống khỏe chẳng khác gì người bình thường.

 

 

 

Còn trong thời gian ở nhà dưỡng bệnh này, Tần Mạc cứ như biến thành một người khác. Trước kia anh chỉ hận không thể ăn ngủ luôn tại công ty, bây giờ cả ngày cứ ru rú ở nhà, chẳng đi đâu sất.

 

Đáng mạng nhất là, anh ta bắt đầu dính lấy tôi, nói cũng nhiều hơn, còn kè kè tỏ tình mọi lúc mọi nơi. Lúc thức dậy, lúc ăn cơm, lúc đi ngủ, ngay cả lúc “làm chuyện đó” cũng…

 

Tôi bị anh ta bám đến phát phiền, không nhịn được hỏi anh sao không đi làm, không cần kiếm tiền à?

 

Kết quả là tôi hỏi một lần, Tần Mạc lại chuyển khoản cho tôi mười triệu, bảo tiền anh nhiều xài không hết, tôi không cần phải bận tâm, chỉ việc vung tiền mà thôi.

 

Nhìn số dư tài khoản của mình ngày càng dài thêm một đống số 0, tôi ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

 

Tôi dứt khoát đứng dậy, định ghé qua cửa tiệm một vòng, nhưng lại bị Tần Mạc níu lại không cho đi. Tôi cau mày: “Tiệm của em còn đang bề bộn kia kìa.”

 

Tuy tiệm bánh của tôi đã mở rộng suôn sẻ, lại thuê thêm mấy người thợ, coi như tôi đã được giải phóng tay chân, nhưng vẫn phải thường xuyên giám sát chất lượng sản phẩm, không thể để hỏng mất danh tiếng được.

 

Tần Mạc chỉ ném ra một câu là giữ chân tôi lại được ngay: “Chẳng phải em vẫn luôn hỏi anh tại sao lại giữ Chu Thanh Hòa lại ư?”

 

14

 

Vừa bước vào trụ sở Tần Thị, tôi đã nhận ra không khí bên trong vô cùng nặng nề.

 

Sảnh lớn chật ních người, thế mà lại có cả mấy viên cảnh sát.

 

Đang thắc mắc thì thấy Chu Thanh Hòa với khuôn mặt trắng bệch bị cảnh sát áp giải đi ra.

 

Chưa đợi tôi hỏi, Thư ký Trần đứng cạnh Tần Mạc đã rất tinh ý mở lời giải đáp: “Thư ký Chu có ý đồ đánh cắp cơ mật công ty để bán cho đối thủ cạnh tranh của Tần Thị.”

 

Tôi sững sờ kinh ngạc. Qua lời đám bình luận kia, Chu Thanh Hòa chẳng phải là người lương thiện thuần khiết nhất sao, sao có thể làm ra cái trò mèo này?

 

Đám bình luận cũng hoang mang:[Nữ chính bị làm sao thế? Đây là trò không ăn được thì đạp đổ, vì yêu sinh hận muốn hủy hoại nam chính đấy à? Nói là đại nữ chính tràn đầy năng lượng tích cực cơ mà?][Tuy nữ chính bị sa thải, nhưng Tần Thị cũng đã bồi thường một khoản kha khá, sao lại nghĩ quẩn thế! Sau này tìm cơ hội đập chậu cướp hoa nữ phụ lại là xong thôi mà!]

 

[Lầu trên, nói tiếng người được không?]

 

Tần Mạc cúi đầu nhìn tôi, từ tốn giải thích: “Chu Thanh Hòa học vấn bình thường, năng lực xoàng xĩnh, đặt trong hàng ngũ nhân viên thì chẳng có gì nổi bật, nhưng lại có trực giác nhạy bén trong kinh doanh vượt xa người thường. Cô ta có thể dự đoán chính xác những kế hoạch trọng đại của công ty, thậm chí biết trước những động thái chưa từng được công bố trong ngành. Những thông tin đó, căn bản không phải người ở cấp bậc của cô ta có thể nắm được.”

 

“Cho nên anh mới đề bạt cô ta.”

 

Tôi kinh hãi, thảo nào dạo gần đây Tần Thị phát triển nhanh như vũ bão, tài sản nhân lên gấp bội. Thì ra là lợi dụng cái bản hack Chu Thanh Hòa này?

 

Tần Mạc tuy không biết Chu Thanh Hòa là người trùng sinh. Nhưng bản tính vốn vô cùng nhạy bén, sau khi phát hiện cô ta có nhiều biểu hiện bất hợp lý, liền giữ cô ta lại.

 

Chỉ là theo thời gian, lượng thông tin Chu Thanh Hòa có thể cung cấp ngày một cạn kiệt. Suy cho cùng, kiếp trước Chu Thanh Hòa cũng chỉ sống đến hơn 30 tuổi đã bị vợ cả của kim chủ thuê người đánh chết tươi vì tội làm tình nhân. Những chuyện cô ta có thể “biết trước”, cũng chỉ thu hẹp trong vài năm ngắn ngủi trước khi chết.

 

Lúc này, Chu Thanh Hòa cũng nhìn thấy tôi. Cô ta trước tiên sững người lại, sau đó như phát rồ, gào thét mất kiểm soát về phía tôi: “Dư Tang, cô tưởng cô thắng rồi sao?”

 

“Cho dù hôm nay tôi có phải đi tù, thì tôi cũng sống thọ hơn cô! Bố con cô định sẵn là phải chết trước tôi, đến cuối cùng tất cả đều chỉ là hư không mà thôi!”

 

 

 

Chu Thanh Hòa vẫn chưa biết chuyện bệnh của tôi và bố đều đã được chữa khỏi.

 

“Cảm ơn cô đã quan tâm, dạo trước hai bố con tôi vô tình đi khám sức khỏe tổng quát, quả thực phát hiện chút rắc rối nhỏ, nhưng giờ đã khỏi hẳn rồi.” Tôi đáp với giọng điềm nhiên.

 

Chu Thanh Hòa cứng đờ người, ánh mắt ngập tràn sự khó tin. Giây tiếp theo, cô ta không biết lấy đâu ra sức trâu, đột ngột vùng thoát khỏi cảnh sát, điên cuồng lao về phía tôi: “Con nữ phụ độc ác, tao phải giết mày!”

 

Nhưng cô ta còn chưa kịp đến gần, đã bị Tần Mạc tung một cước đạp văng xuống đất. Cảnh sát lập tức lao tới, một lần nữa khống chế chặt Chu Thanh Hòa.

 

Lúc bị kéo đi, Chu Thanh Hòa vẫn không ngừng gào thét với đầy vẻ không cam lòng: “Tần Mạc, em mới là nữ chính của anh, em mới là sự cứu rỗi của anh cơ mà.”[Tôi mới tới, có chuyện gì xảy ra vậy? Sao nữ phụ và bố cô ta không bị kịch bản “bức tử”? Nữ chính thế mà lại phải đi tù á!][Nữ chính cái gì mà nữ chính, rõ ràng là con tuesday chuyên nghiệp.][Thế nên từ đầu nam chính đã chưa từng yêu nữ chính, mà chỉ coi cô ta như công cụ để bào tài sản sao? Mà mục đích cuối cùng của việc nam chính hao tâm tổn trí kiếm tiền, thế quái nào lại chỉ là để dỗ dành nữ phụ, để nữ phụ có thể mua nhiều túi xách hơn à?][Nữ phụ độc ác mới thực sự là người chiến thắng cuộc đời đó! Bệnh tật được chữa khỏi, bố tai qua nạn khỏi, chồng vừa lắm tiền lại chung tình, sự nghiệp kinh doanh thì lên như diều gặp gió…]

 

Tôi nhìn những dòng bình luận ảo nhảy loạn xạ trên không trung, vẻ mặt vẫn bình lặng. Nhắc mới nhớ. Mặc dù đám bình luận này rất xấu xa. Nhưng tận đáy lòng, tôi vẫn muốn cảm ơn chúng. Rốt cuộc thì chúng cũng đã cứu sống hai mạng người sờ sờ ra đó cơ mà.

 

Bước ra khỏi tòa nhà Tần Thị. Tôi nghe thấy giọng nói có chút tủi thân của người đàn ông bên cạnh: “Vợ ơi, mình có đi Maldives nữa không?”

 

Ánh nắng bên ngoài rực rỡ chói chang. Tôi lấy tay che mặt, khóe môi khẽ cong lên: “Đi chứ, ngày mai xuất phát luôn.”

 

HẾT

Chương trước
Loading...